Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
N không thể gạt nổi mông của B ra khỏi đầu

❊ ❊ ❊

Nate đang ăn trưa ở Jackson Hole với Anthony Avuldsen, Charlie Dern và Jeremy Scott Tompkinson trong giờ giữa kỳ thi môn Đại số và Hóa. Bài thi Đại số hoàn toàn là một thứ khủng bố, và cả hội nạp bánh kẹp thịt, khoai tây chiên và Coke trong lúc chờ thi Hóa, mà chắc chắn sẽ còn tệ hơn. Nate đang nghĩ sao nhà hàng không đầu tư vào mấy cái quạt trần để xua đi cái mùi hôi của hành phi trong không khí. Cậu cũng đang nghĩ về Jenny và Blair theo cách không chủ tâm, không muộn phiền mà cậu vẫn dùng để nghĩ về mọi thứ.

Cậu không có tin tức gì của Jennifer từ đêm thứ bảy, chuyện có vẻ hơi lạ, vì con bé thường gửi những tin nhắn khó hiểu cho cậu vào máy di động hay những e-mail xinh xắn ngọt ngào vào địa chỉ hòm thư trường St. Jude của cậu. Có thể nó đang bận học cho giữa kỳ cũng nên.

Nate đẩy đĩa sang bên và lấy cái điện thoại Nokia ra khỏi túi áo. Chẳng hề hấn gì với cậu nếu gửi cho con bé một tin nhắn, cốt để động viên tinh thần trong kỳ thi.

Chà, sao mà chín chắn thế.

Chuc mman! cậu viết. Ch T5 n se dua m mua do xmas x N.

Jeremy đưa cánh tay mảnh khảnh qua đầu và ngoáy cái đầu quanh cổ. “Này, mày đang gửi tin nhắn cho ai đấy hử?” Cậu ta là một cậu trai nhỏ thó, lóng ngóng, gầy đến nỗi gặp khó khăn để giữ cho quần đùi không bị tụt xuống, nhưng cậu ta biết điệu đàng với kiểu đầu của một ngôi sao nhạc rock Anh hợp thời và lối nói chuyện của một cậu trai nghiện ngập.

Nate nhún vai. “Chẳng phải việc của mày.”

Anthony vốc một nắm khoai tây chiên nguội, chấm vào tương cà chua, cho vào mồm. Cậu ta chơi trong mọi đội thể thao ở St. Jude, vì vậy cậu ta có thể ăn khoai tây chiên cả ngày mà trông vẫn săn chắc. “Này, tớ để ý thấy Blair trông rất hot đêm thứ bảy nhé,” cậu nói.

Nate gật đầu như thể một hình ảnh của cái mông tròn căng nhờ chơi quần vợt của Blair trong cái váy bó màu đen đang hiện ra trong óc vậy. Blair trông đẹp thật.

“Dĩ nhiên cô nàng không có ngực to như Jennifer,” Anthony nói thêm.

Các cậu trai đã thôi chọc Nate về chuyện đi chơi với một con nhỏ lớp 9, nhưng lúc nào họ cũng nhắc đến bộ ngực khổng lồ của Jenny. Thật là khó để tránh.

Nate mỉm cười. Rồi cậu nhún vai, cố gắng nhớ xem Jennifer trông ra sao vào hôm thứ bảy, nhưng tất cả trong trí óc cậu chỉ là một mớ bòng bong của tóc xoăn màu nâu, khe ngực sâu hoắm và nụ cười ngượng ngùng của con bé.

Cậu hớp ngụm Coke, lim dim đôi mắt xanh lục đẹp đẽ của mình và nghĩ mông lung.

Đây là điều thực sự rất hiếm khi xảy ra.

Thật là lạ, nhưng Nate chưa từng ngồi yên để thực sự so sánh hai cô gái với nhau. Cậu thực sự thích Jennifer nhiều - con bé ít đòi hỏi hơn Blair và để cho cậu có được suy nghĩ riêng, trong khi Blair luôn muốn biết cậu đang nghĩ gì hay cậu sẽ đi đâu và đi với ai. Jenny chẳng gây sức ép nào lên cậu như Blair vẫn làm, như kiểu buộc cậu đăng ký vào trường Yale để họ có thể sống cùng nhau bên ngoài ký túc xá hoặc tặng cậu những món quà đắt tiền mà cậu cảm thấy bị buộc phải đáp lại bằng cử chỉ quan tâm và mua tặng lại cái gì đó. Và Jenny có bộ ngực phi thường, trong khi Blair chỉ gọi là co . Cũng đẹp, nhưng chẳng có gì thu hút cả.

Mặc dù có sự thiếu hụt của Blair, nhưng cậu vẫn cảm thấy như họ thực sự hiểu nhau - vì rốt cuộc, họ đã lớn lên cùng nhau mà. Và toàn bộ thời gian khi họ đi với nhau, cậu cảm thấy họ đang tiến đến điều gì đó. Đó là một cái đích, như một cái ghim màu đỏ cậu vẫn cắm lên bản đồ hải trình khi cậu lái thuyền cập bến đâu đó. Cái đích có phần nào dính đến sex - họ đã làm mọi thứ khác rồi trừ chuyện ấy vẫn hiển nhiên là bước kế tiếp. Nhưng nó cũng phần nào là cái gì đó ít đặc biệt hơn. Cuộc đời của họ tiến lên theo cùng nhịp, riêng rẽ nhưng vẫn cùng nhau, giống như những cái phao trên thuyền buồm Hobie Cat. Họ đều 17 tuổi. Họ đều tốt nghiệp tháng 6 này. Họ đều vào đại học năm tới.

Cậu và Jennifer ở trong hoàn cảnh hoàn toàn tách rời nhau, và không may là sex không hề nằm ở đường chân trời. Con bé mới có 14 tuổi. Năm tới, và 2 năm sau đó nữa, con bé sẽ mặc lên người bộ đồng phục và hàng ngày đến trường Constance Billard trong khi cậu ở trường đại học làm những gì ai mà biết được. Hầu hết các cậu sẽ bỏ cuộc vì khác biệt tuổi tác, nhưng Nate lại thấy khá là dễ chịu. Trong khi cậu trôi dạt trên mặt nước chưa hề biết của tương lai, Jenny sẽ được neo đậu an toàn tại nhà. Cậu có thể gửi tin nhắn, gọi điện, hoặc về nhà gặp con bé, và không có gì có thể đổi thay.

Charlie thọc cái nĩa vào miếng dưa chua không ăn và thảy sang đĩa của Nate như thể một con cá chết. “Trông mày cứ như thể đang thèm lắm ấy. Nghĩ là mày có thể qua được môn Hóa chứ?”

Nate nhìn lên và rút ra cái túi nilon nhỏ khỏi túi áo. Cậu liếc nhìn đồng hồ. “Một điếu hút nhanh trước khi bọn mình đi nhỉ?”

Ba cậu kia gật đầu háo hức. Nate mỉm cười và đứng dậy. Cậu cảm thấy cậu đã làm được điều gì đó trong đầu, mặc dù cậu không mấy chắc là cái gì. “Mau nào,” cậu nói. “Làm tới luôn.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.