Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V tìm cách xin lỗi

❊ ❊ ❊

Ruby thò đầu vào phòng Vanessa. Chị đang mặc một cái áo khoác vải cao su đen, quần bò và đi giày đen mũi nhọn với đế nhọn hoắt. Chị đã cạo tóc mái bằng một cái dao cạo và giờ trông ngắn cũn.

“Có thư nào không?” Ruby hỏi.

Vanessa lắc đầu. Bố mẹ họ đang đi du lịch quanh châu Âu, tham gia mấy hội chợ nghệ thuật, và họ vẫn chưa gửi về cái postcard nào.

“Điện thoại? Tin nhắn?”

Vanessa vẫn lắc đầu.

“Em có muốn đi chơi với chị không?” Ruby rủ. “Em hẳn là đang có kỳ nghỉ đấy, em biết chứ.”

Vanessa nhún vai và kéo khóa cái áo đen có mũ trùm đầu lên tận cằm. Cô vẫn còn cáu chị gái vì tội đã lấy máy quay của cô mà không hỏi, và cô không cảm thấy muốn làm gì ngoại trừ có thể nói chuyện với Dan.

Vanessa đã không nói chuyện với Dan từ lúc cô rời nhà cậu hôm thứ sáu - khoảng thời gian dằng dặc nhất mà họ không nói chuyện kể từ khi họ kết bạn 3 năm trước đây. Cô muốn giải thích mọi sự cho cậu, toàn bộ việc lan truyền trên web chỉ là một tai nạn kinh khủng ra sao, và cô chỉ mua đồ lót Victoria’s Secret chỉ vì cô nghĩ nó sẽ giúp cậu thoải mái và vui vẻ thế nào. Cô muốn bảo cậu rằng, họ đã là bạn bè quá lâu để mà cáu giận thế này và xin lỗi bằng cả triệu cách khác nhau. Nhưng cô thầm mong Dan biết cô đủ rõ để đoán rằng cô chẳng bao giờ đi post lên mạng cái thứ phơi bày em gái cậu như thế. Và cô cũng thầm mong cậu sẽ nhận ra cậu đã làm cô ê chề khi đứng đó gần như trần truồng trong bộ đồ lót mỏng tang, và như thế cậu phải là người xin lỗi trước.

“Được rồi. Gặp em sau. Chị sẽ mang về cho em ít đồ ăn,” Ruby nói rồi quay đi.

Vanessa bước lại máy tính của cô để kiểm tra đến lần thứ một trăm xem có e-mail nào của Dan không.

Lần này thì có! Và nó là một bài thơ! Cô kéo ghế ra hấp tấp và nhấp đúp vào file. Ngay khi mở ra, cô bắt đầu đọc.

Cô đọc bài thơ 3 lần trên màn hình trước khi in ra và đọc lại. Từ ngữ thật xấu xí, giận dữ và làm cho tim cô tan nát. Dan không tha thứ cho cô, điều đó thật quá rõ ràng.

Nhưng Vanessa luôn có khả năng nhìn ra vẻ đẹp trong những thứ xấu xí, và cô đã đọc đủ nhiều bản biên tập cho tờ Rancor để biết bài thơ này thật đặc biệt. Nó đầy ẩn dụ phong phú và ngôn ngữ đam mê, và trong khi nó làm cô chỉ muốn vùi đầu vào gối và khóc, cô không thể cưỡng lại sự ngưỡng mộ những chỗ chuyển câu tài tình. Nó thật xuất sắc.

Cho dù Dan không bao giờ nói chuyện với cô nữa, và cho dù bài thơ toàn nói về cô và cái con người kinh khủng mà cậu áp đặt vào cô, cô sẽ gửi bài thơ đăng báo.

Dan chưa từng thử đăng báo cái gì, nhưng sẽ không đời nào cậu lại không sửng sốt khi mở một tờ The New Yorker ra và thấy bài “Đĩ” của mình được in bên trong. Và đó là một cách gây kinh ngạc cho các trường đại học mà cậu đăng ký vào. Cô không thể không làm thế. Cô nợ điều đó với cậu.

Nhảy ra khỏi ghế, Vanessa sục sạo quanh phòng Ruby cho đến khi tìm ra một cuốn The New Yorker chèn dưới cửa tủ. Cô lật giở ra cho đến khi tìm được tên của biên tập viên phụ trách và rồi quay lại máy tính, viết một bức thư, ghi tên và địa chỉ của Dan lên phong bì dán sẵn tem để gửi lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.