Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
S có mọi thứ sẵn sàng

❊ ❊ ❊

Serena đã quyết định sửa sai cho Giáng sinh què quặt của họ bằng cách làm một lễ Năm mới thật hoành tráng, và cách tốt nhất để đảm bảo là cô đứng ra tổ chức bữa tiệc của riêng mình. Cô ham thích lên kế hoạch cho tiệc tùng và cực kỳ giỏi việc này, nhưng nay đã là thứ tư rồi và chỉ còn 3 ngày rưỡi để chuẩn bị. Blair thì chẳng giúp được gì. Nó ở vùi trong phòng với cái iBook, một kiện thuốc lá và một cái máy pha café expresso. Nó sẽ chẳng ra khỏi phòng cho đến khi viết xong kịch bản để nộp đăng ký vào Yale. Serena luôn giỏi vụ đứng ra giao nhiệm vụ hơn là tự mình làm tất cả mọi việc. Vì thế có giải pháp thích hợp hơn là gọi hai cô gái luôn muốn gần chết được làm bạn thân mới của cô chứ?

“Alô? Kati phải không? Serena đây.”

“Chào!”

“Nghe này, có Isabel đó không?”

“Ừ có.”

Dĩ nhiên là có.

“Tốt lắm. Này, tớ đang nghĩ xem liệu bọn cậu có muốn qua đây và giúp tớ chuẩn bị tiệc Năm mới không? Phút chót tớ mới định làm và tớ thực sự muốn nó ra trò, nhưng tớ đang sắp hết thời gian rồi.”

Hai cô gái im bặt. Rồi cả hai bắt đầu thét lên.

“Ôi Chúa tôi! Đây sẽ là bữa tiệc tuyệt nhất trần đời! Đừng lo, bọn tớ sẽ tới ngay lắp tự .”

Và họ làm thế thật.

Serena ra cửa, mặc một cái quần bó Juicy Couture nhung đỏ và một cái áo phông nhỏ xíu có hình một người tuyết trên đó.

“Ôi Chúa ơi, cậu trông rám nắng quá,” Isabel reo lên, hôn lên má cô.

“Cậu giảm cân à?” Kati thêm vào, cũng hôn cô.

Cứ như thể Serena cần phải giảm không bằng.

Như một bà chủ kiêu sa, Serena dẫn họ vào phòng khách của căn hộ khổng lồ trên đại lộ số Năm của nhà mình trông ra Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan. Bố mẹ cô đi nghỉ ở Ridgefield và anh trai cô ở Boston với bạn đại học, vì thế cô chiếm lĩnh toàn bộ chỗ này.

Cô đã trải sẵn vài tờ giấy trắng trên mặt bàn café bằng kính mênh mông và viết các tựa đề lên chúng: Chỗ gặp gỡ. Rượu/ Đồ ăn. Nhạc/ Âm thanh. Chủ đề/ Trang trí/ Chiếu sáng. Thiệp mời. Danh sách khách mời. Cô đưa giấy cho Kati và Isabel.

Xem cô làm tốt việc giao nhiệm vụ chưa?

“Các cậu có chân trong ban tổ chức buổi tiệc Hôn lên môi đi hồi tháng 10 đúng không?”

Họ gật đầu.

“Tuyệt. Các cậu có thể gọi người cung cấp đồ ăn và trang trí phòng của lần ấy không?”

“Được chứ!” Isabel thọc tay vào túi lấy ra máy PalmPilot của mình.

“Và chúng mình cần một DJ chơi hay,” Serena chỉ ra.

Kati trông có vẻ bối rối. “Ban 45 không chơi à?”

Serena chớp mắt. Cô chẳng có ý tưởng kế hoạch lễ Năm mới của Flow là gì, nhưng cô chắc chắn chẳng muốn mời anh ta đến bám nhằng nhẵng quanh bữa tiệc của riêng cô. “Không, thực tế là họ bận thu âm album mới,” cô bịa. “Dù sao một DJ thì tốt hơn. Đa dạng hơn.”

Hai cô gái trông thất vọng hẳn.

“Tớ nghĩ bọn mình có thể dùng luôn danh sách khách cũ của buổi dạ tiệc Đen Trắng ấy,” Serena nói tiếp, nhặt lên những tờ giấy khác trên bàn. “Dĩ nhiên, các cậu có thể thêm vào bất cứ ai các cậu muốn.”

Isabel săm soi danh sách. “Flow sẽ đến, ít nhất phải thế chứ?”

Serena do dự. Nếu cô nói anh ta sẽ không đến, thì Kati và Isabel sẽ lại chắc chắn bắt đầu cái máy xay tin đồn trở lại, nào là việc đính hôn của Serena và Flow đã bị hủy, hay ba lăng nhăng này khác. Và sẽ phải tỏ cư xử lịch thiệp, gửi một thiệp mời đến nhà Flow ở Malibu, đặc biệt sau khi cô đã bỏ lại con vẹt ở cái bàn trong khu nghỉ mát St. Barts và bay về New York ngay buổi sáng Giáng sinh, hoàn toàn bỏ rơi chàng ta. Dù sao cũng không có vẻ chàng ta sẽ thực sự đến dự tiệc.

“Anh ấy hứa với tớ sẽ tới,” cô nói, chỉ vào tên của Flow trong danh sách.

Không nghĩ ngợi về việc đang làm nữa, Serena đưa tay lượt qua danh sách đến vần R, kiểm tra xem chắc chắn có tên của Aaron Rose ở đó không. Aaron không quay về từ St. Barts trước ngày 13, nhưng cô hi vọng cậu sẽ đến dự. Lần cô gặp cậu gần đây nhất, cậu trông rất buồn, cô muốn làm gì đó để cho cậu vui lên.

“Cậu có muốn tớ lo vụ thiệp mời không?” Kati hỏi, trông rất bận rộn. Cô rút xoẹt cái điện thoại Nokia ra khỏi cái bao đựng máy màu đỏ hiệu Hervé Chapelier. “Tớ có thể gọi người bán văn phòng phẩm ngay bây giờ.”

“Tốt,” Serena nói. “Và Isabel, tại sao cậu không gọi dịch vụ cho thuê địa điểm tổ chức tiệc đi? Bảo họ là bọn mình cần một sân thượng lớn ở khu trung tâm có khung cảnh xem pháo hoa thuận lợi nhé. Có một cái hàng hiên thì hay hơn.”

Khi đưa danh sách cho Kati, một cái tên ở trên đầu đập vào mắt Serena: Nathaniel Archibald. Ừ mà mấy hôm nay Nate đi đâu mất tiêu nhỉ? cô thắc mắc. Cậu phải đến dự tiệc của cô. Lễ Năm mới không thể trọn vẹn nếu thiếu cậu.

Nate đang bận rộn mở gói quà của Jenny ra, một nhiệm vụ chẳng đơn giản, bởi vì nó được gói bằng cả một lớp giấy báo và băng dính Scotch dày đến 5 phân. Cái gói được đưa đến từ trưa hôm qua, nhưng loanh quanh giữa vụ trượt tuyết xuống núi Cadillac với John và Ryan và vụ hút “cỏ” trong bồn tắm tuyết vây [1] của một cô nàng nhân bữa tiệc ở bar Hải Cảng, cậu đã quên chưa mở nó ra.

Cái quần boxer sạch duy nhất mà Nate để lại trong ngăn kéo là cái Jenny đã mua cho cậu ở Barneys, vì vậy lúc này cậu đang ngồi trên sàn mặc cái quần đó và xé lớp giấy báo bọc ngoài hộp quà gửi đến, chính xác như những gì Jenny đã tưởng tượng ra.

Cậu mở cái nắp hộp ra và nhìn vào trong, cười thầm khi cầm món tóc của Jenny lên. Gửi một lọn tóc dường như giống y với thứ Blair đã làm, trừ việc cô nàng chắc sẽ vẩy tí nước hoa trước và sau đó đặt nó vào một cái hộp bạc mua ở Tiffany có lót nhung đỏ và khắc những chữ cái đầu tên và họ của Nate. Nate lấy ra cái tờ chương trình buổi diễn Kẹp Hạt Dẻ và đưa tay lướt qua nó. Thay vì nhớ lại 5 ngày trước, khi cậu đưa Jenny đi xem ballet và họ ngồi hàng đầu ở balcon nhà hát Tiểu bang New York ở Trung tâm Lincoln, tay trong tay xem đội quân lính chì của chàng Kẹp Hạt Dẻ chống lại con chuột ác quỷ dưới cây thông Noel to lớn nhiệm mầu, cậu nhớ xa hơn về lần cuối cậu đưa Blair đi xem cũng vở ballet này.

Blair lúc đó bị chuột rút, vì thế lúc giải lao, Nate đã lấy cho cô nàng vài viên giảm đau Advil và một chai nước Perrier từ người phục vụ, và rồi họ đi ra ngoài hút thuốc lá ở balcon. Họ đã hôn nhau nồng nhiệt và ở ngoài bỏ qua cả hồi hai, đứng hút thuốc và hôn và ngắm nhìn người đi bộ qua cái đài phun nước trống. Blair mặc một cái áo choàng lông lạc đà có cổ bằng lông chồn mà Nate thích vùi mặt vào đó, hít thở cái mùi lẫn lộn của mùi lông động vật, mùi nước hoa của Blair và mùi thuốc lá.

Từ trên nóc cái tủ gỗ thích Shaker trong phòng ngủ của Nate, chuông điện thoại di động của cậu reo. Điện thoại có tới 9 thư thoại trong đó, tất cả đều từ số nhà của Jenny, và Nate vẫn chưa dám đương đầu với việc trả lời bất cứ cái nào. Nhưng lần này số hiện lên màn hình lại khác.

Nate mỉm cười. Cậu luôn thấy vui khi nghe điện của Serena.

Ờ, mà cậu trai nào trên hành tinh này cũng thế hết.

“Chào. Gì thế?”

“Natie hả?” giọng Serena thánh thót qua sóng điện thoại. “Mình đang lo không biết khi nào được gặp lại cậu,” cô nói. “Hay là cậu định, như là, ở trên bang Maine cho đến khi tốt nghiệp đấy?”

Nate cúi xuống và vớ lấy cái gói kẹo việt quất Pop-Tart trong hộp của Jenny. Cậu xé cái giấy bạc bọc ngoài ra bằng răng và lôi ra một cái kẹo, nuốt chửng nó trước khi vứt cái giấy bọc lại vào hộp “Tớ nghĩ tớ sẽ lang thang ở đây một thời gian lâu hơn.” Cậu muốn không phải xử lý chuyện Jenny cho đến phút chót. Hoặc chẳng bao giờ cả, nếu như có thể.

“Nhưng tớ đang tổ chức tiệc đón Năm mới,” Serena nói bằng giọng hờn dỗi. “Kati và Isabel đang ở đây giúp tớ lên chương trình. Bọn tớ sẽ có một chủ đề hơi bị hay và DJ cừ nhất, làm ở một cái sân thượng mênh mông có thể xem được các thể loại pháo hoa. Cậu là đồ bỏ đi nếu không tới, và tớ chắc chắn rằng cậu sẽ hối hận cho mà xem.”

Nate cười khùng khục. Tiệc tùng nghe đã thấy vui. Rồi cậu nghĩ đến một thứ.

“Này, thế Blair đâu? Bọn cậu chẳng phải vẫn ở St. Barts à?”

“Bọn tớ về nhà sớm.” Serena thở dài. “Blair giờ thành mọt sách rồi và đang làm bài cho đơn vào trường Yale.”

“Ồ.” Nate cầm lên quyển Romeo và Juliet và đưa tay dọc mép các trang bị quăn. Rồi cậu nhìn bìa - một bức tranh cổ điển vẽ một chàng trai và một cô gái ôm nhau. “Cô ấy sẽ đến dự tiệc chứ?”

“Dĩ nhiên rồi, ngốc ạ,” Serena kêu lên. “Cô ấy không mọt sách đến thế đâu.”

“Được rồi,” Nate đồng ý, vẫn cầm cuốn sách. “Tớ sẽ đến.”

Serena dập máy. Đằng kia gần chỗ cô, ngồi trên cái ghế đôi bọc vải hoa đỏ trắng, Kati và Isabel đang bận rộn nói qua điện thoại, đặt nhà cung cấp đồ ăn và thêm nhiều rượu hơn mức cần có. Serena mỉm cười. Khá là thú vị khi Nate chỉ nói cậu ta sẽ đến dự tiệc sau khi cô nhắc đến việc Blair sẽ có mặt. Cô có một cảm giác rằng chắc chắn sẽ có một buổi lễ mừng Năm mới thú vị ra trò.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.