“Khụ khụ khụ khụ.”
Một gã đàn ông thò đầu ra từ trong đám khói nồng nặc. Tóc hắn ta tết hai bím nhìn rất nực cười, trên trán nổi lên một cục u, cộng thêm việc thiếu mất một chiếc răng cửa, bộ dạng này trông khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu. Ấy thế mà gã lại còn mặc một bộ quần áo màu hồng phấn, nhìn cực kỳ kệch cỡm.
Phía trước gã là một chiếc xe việt dã cũ kỹ, xe đã qua cải tạo, lốp xe to hơn hẳn loại thường, bốn ống xả phía sau xe chĩa chéo lên trên, đang điên cuồng phun khói mù mịt.
“Thế nào, Lý Kỳ, còn chạy được không?” Một gã đàn ông nhảy xuống từ trên xe, hắn mặc một chiếc áo khoác màu xanh da trời, nhưng bên dưới chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, lộ ra hai cẳng chân đầy lông lá. Trên đầu gã còn đeo hai cái tai thỏ, trông như thể sắp đi tham gia tiệc hóa trang vậy.
Lý Kỳ, kẻ thiếu mất một chiếc răng cửa, nói chuyện nghe gió thổi ào ào: “Đại ca, chạy thì vẫn chạy được, nhưng xăng của chúng ta chẳng còn lại bao nhiêu đâu.”
“Thì có sao đâu nào?” Một giọng nữ nhọn hoắt vang lên trên xe, đó là một người phụ nữ ăn mặc chưng diện, bộ quần áo khoa trương và chiếc vương miện trên đầu trông cứ như công chúa của quốc gia nào đó. Chỉ có điều người phụ nữ này thực sự quá xấu, mặt đầy vết rỗ chưa nói, lại còn có một cái mũi đỏ ửng vì rượu. Đôi mắt cá chết kia được tô phấn mắt rất đậm, hai bờ môi dày cũng được bôi son màu sắc rực rỡ.
Ả ôm lấy một người đàn ông, gã đàn ông mặc trang phục chú hề này cũng phụ họa theo: “Đúng đúng, có sao đâu nào, dù sao cũng sắp đến Bia Thành rồi. Đến đó chẳng phải cái gì cũng có sao?”
“Vẫn là bảo bối nhà tôi nói đúng, nào, hôn cái.” Người phụ nữ hở ra hàm răng vàng khè, chu cái miệng dày ra tiến tới.
Gã chú hề nhảy tót xuống xe kêu lên: “Đừng hôn tôi, nếu không tôi tự sát.”
“Vậy thì anh mau chết đi!” Người phụ nữ hét lên.
Gã chú hề lấy ra một khẩu súng dí vào thái dương mình, rồi bóp cò. Tiếng súng nổ rất to, nhưng từ họng súng lại bắn ra một bông hoa hồng. Gã chú hề ngậm hoa hồng nhảy lên xe nói: “Cưng à, cái này tặng cho em, chỉ cần em không hôn anh thì cái gì cũng dễ nói.”
“Vậy được rồi.” Người phụ nữ nhận lấy bông hoa, dựa vào ngực gã chú hề như chim non nép vào lòng.
Gã đàn ông đội tai thỏ và Lý Kỳ nhìn nhau, rồi đồng thanh chửi một tiếng “Thần kinh”. Gã tai thỏ vung tay lên nói: “Đi thôi, hôm nay thằng nhóc nhà William cũng sẽ tới Bia Thành. Nhiệm vụ chuyến này của chúng ta là khử thằng nhóc đó, chỉ cần giết được nó, chúng ta không những nhận được một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, mà nhóm sát thủ của chúng ta sau này sẽ tỏa sáng rực rỡ trong thế giới bóng tối. Cảm ơn cuộc nội chiến này, nó làm cho tất cả các thế lực bị xáo trộn, tôi yêu cái thế giới này chết mất.”
Gã tai thỏ cười lớn rồi nhảy lên xe, Lý Kỳ thắt hai bím tóc cũng cười ngây ngô, ngồi vào xe khởi động. Chiếc xe phun khói nghi ngút, lắc lư chao đảo lao về phía trước, thỉnh thoảng lại có vài linh kiện rơi ra từ trên xe.
Chiếc xe chòng chành như một ông lão đang bước đi khó nhọc trên mặt đất, mãi đến khi mặt trăng nhô lên, mới nhìn thấy bức tượng thùng rượu khổng lồ ở Bia Thành.
Màn đêm buông xuống, thị trấn này lại náo nhiệt một cách kỳ lạ. Đầu đường cuối ngõ đâu đâu cũng thấy đủ loại người, những gã say rượu khoác vai bá cổ nhau, những cô nàng bán hoa cố sức chèo kéo khách, cánh tiểu thương rao bán đủ loại hàng thủ công mỹ nghệ, mỗi quán bar đều chật kín khách.
Alan hiện đang ở trong một quán bar như thế. Quán bar tên là White này cũng được coi là có số má ở Bia Thành. Trong quán được trang trí một màu trắng xóa, giống như mùa đông đang lảng vảng mãi không rời. Ở đây có thể thấy khắp nơi những cô nàng mặc áo ống và quần short màu trắng, họ phục vụ rượu cho khách, nếu giá cả phù hợp, cũng sẽ cung cấp một vài dịch vụ đặc biệt.
Quán bar có ba tầng, tầng dưới là sàn nhảy, tầng hai là sòng bạc, còn tầng ba là phòng riêng. Nếu là trước đây, Leon chắc chắn sẽ tổ chức tiệc ở phòng riêng. Nhưng tối nay, gã lại đặt một chỗ ngồi ở tầng một, thế là Alan đang ngồi cùng gã ở chỗ đó, hai lỗ tai sắp bị âm nhạc điên cuồng làm cho nổ tung. Ở đây đến nói chuyện cũng phải hét lên, Alan hơi không hiểu, không biết từ bao giờ Leon lại thích sự náo nhiệt đến thế.
Adele và Kim Liên Thành vẫn chưa tới, Leon gọi vài chai bia, còn sờ soạng đùi cô nàng phục vụ rượu, rồi mới nói với Alan: “Thế nào, thích nơi này không?”
Alan không tỏ thái độ, chỉ nhún vai.
Leon cười ha hả: “Trước đây tôi cũng không thích, không biết có phải vì mấy năm nay đều đánh trận trên mặt đất hay không, hình như gu của tôi cũng trở nên thô tục rồi. Nhưng tôi thật sự rất thích nơi kiểu này, Alan cậu nhìn xem, đối với những người này mà nói, nội chiến hay ai làm tổng thống đều quá xa vời, họ chỉ quan tâm đến niềm vui tối nay mà thôi.”
Alan nhìn ra ngoài chỗ ngồi, quả đúng như Leon nói, trên mặt mỗi người ở đây đều treo nụ cười. Họ uống rượu thả ga, cười mắng ầm ĩ, không ai bàn luận về nội chiến hay chuyện gì khác. Đề tài nói đến nhiều nhất là rượu và phụ nữ, còn trên sàn nhảy thì càng điên cuồng hơn. Nam nữ ở đó điên cuồng lắc lư cơ thể, dường như có năng lượng dùng không hết, thậm chí có những cặp đôi trực tiếp hôn hít và vuốt ve nhau, khiến những người xung quanh hò reo cổ vũ.
Có lẽ đối với những người này, đây mới là cuộc sống.
“Phụ nữ ở đây không hẳn là cực phẩm, nhưng dáng người thì khỏi bàn, người cũng nhiệt tình lại còn phóng khoáng. Thế nào, tối nay tôi chọn cho cậu vài em nhé?” Leon nói nửa đùa nửa thật.
Vừa nói xong, đầu gã đã bị người ta gõ một cái. Leon tức giận đứng dậy, nhưng sau khi nhìn rõ người bước vào chỗ ngồi, vẻ tức giận biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt cười hì hì: “Adele, sức tay của cô lại tăng rồi đấy à.”
Người bước vào chỗ ngồi chính là Adele, cô vẫn mặc nam trang, trông hệt như một gã con trai. Cô huơ huơ nắm đấm: “Alan khó khăn lắm mới quay về một chuyến, anh đừng có dạy hư cậu ấy.”
“Nói như thể cậu ta đứng đắn lắm không bằng.”
Adele lườm gã một cái: “Dù sao cũng đứng đắn hơn anh.”
Sau đó cô quay ra ngoài gọi: “Họ ở đây này!”
Alan đứng dậy, nhìn theo hướng mắt của Adele, có người đang chen chúc từ trong đám đông ra, chính là Kim Liên Thành đã lâu không gặp. Thiếu gia nhà họ Kim giờ đã trưởng thành hơn rất nhiều, ngũ quan của người phương Đông xuất hiện ở quán bar này vô cùng bắt mắt, Kim Liên Thành lại có vẻ phong lưu phóng khoáng, không ít cô gái vây quanh anh ta.
Anh ta nhún vai về phía Alan, không biết đã nói gì với mấy cô gái bên cạnh, mấy cô nàng đó mới cười hì hì buông anh ra. Một cô trong đó còn bạo dạn véo mông anh ta, Kim Liên Thành ngượng ngùng chạy đi, còn Leon thì cười đến mức suýt đứt hơi.
Bước vào chỗ ngồi, Alan ôm chầm lấy anh ta một cái thật chặt. Kim Liên Thành vỗ vỗ lưng Alan: “Rất vui vì cậu đã trở về, Alan.”
“Tôi cũng rất vui khi được gặp mọi người, Liên Thành, anh sống tốt chứ?”
Buông thiếu gia nhà họ Kim ra, Alan nhìn anh từ trên xuống dưới. Kim Liên Thành mỉm cười nói: “Mấy năm nay quả thực bôn ba khắp các nơi trên mặt đất, không nói là tốt, nhưng cũng không tệ.”
Leon bên kia cuối cùng cũng cười xong, kéo Alan lại, chỉ vào Kim Liên Thành nói: “Cậu đừng nghe cậu ta, thiếu gia Kim của chúng ta chỉ là chạy việc khắp nơi thôi, chạy một hồi còn dụ dỗ được hai cô nhóc. Gã này giờ đã kết hôn rồi, năm nay còn sinh được một thằng con trai, cuộc sống sung túc lắm. Đâu như tôi, tôi mới là kẻ khổ mệnh, ngày nào cũng phải đánh trận, phụ nữ cặp kè cũng toàn hàng đại trà.”
Adele đảo mắt: “So với Alan, anh đã như đang ở trên thiên đường rồi đấy.”
Chỗ ngồi im bặt. Alan đã rời đi như thế nào, và làm sao lại đến được Aligares, vài người ở đây đều biết rõ. Một câu vô tình của Adele lại khơi gợi lên tâm sự nặng nề nhất của mấy người, không khí lập tức trở nên nặng nề.
Alan lên tiếng cười trước: “Thấy mọi người đều sống tốt, tôi cũng yên tâm rồi. Nào, chúng ta hãy cạn một ly, chúc mừng bốn người chúng ta hôm nay cuối cùng cũng có thể tụ họp một chỗ!”
Cậu nâng ly rượu lên.
Khi bốn chiếc ly chạm vào nhau, không khí lập tức sôi động trở lại. Bốn người vừa uống rượu, vừa kể về cuộc sống của mỗi người trong những năm qua. Từ cuộc đối thoại của họ, Alan cũng nghe ra được những động thái của các gia tộc sau lưng họ.
Sau cuộc nội chiến, ba đại hào môn trước đây đều theo phe của mình. Gia tộc của Leon vẫn ủng hộ Liên bang, gia tộc Smith thì ngả về phía Sư Tử Vàng, còn các thế gia môn phiệt bên dưới cũng có nhiều thay đổi.
Gia tộc Morson trước khi nội chiến vốn đã giao hảo với gia tộc Bối Tư Kha Đức, nay lại càng đồng khí liên chi, cùng với một loạt gia tộc tầm trung lấy Bối Tư Kha Đức làm đầu. Hiện nay Bối Tư Kha Đức đã được gọi là hào môn vô hình, ngoại trừ nội hàm kém hơn một chút so với các đại hào môn như gia tộc Smith, thì tầm ảnh hưởng và quân đội chẳng hề thua kém bất cứ gia tộc nào.
Còn gia tộc của Kim Liên Thành thì giữ trung lập, đây cũng là thái độ của rất nhiều thương nhân, dù trong thâm tâm họ nghiêng về một bên nào đó. Nhưng ngoài mặt, họ buộc phải giữ thái độ trung lập, còn Liên bang và các thế lực khác cũng mặc định thái độ trung lập của họ, cho nên thương nhân ngược lại là người chịu ảnh hưởng ít nhất bởi nội chiến.
“Thực ra nguyên nhân dẫn đến nội chiến, theo tôi thấy, cũng không hoàn toàn là trách nhiệm của Kapro.” Leon ợ một tiếng rượu nói: “Liên bang trước đây đã tồn tại những mâu thuẫn cực kỳ nghiêm trọng, bây giờ mâu thuẫn này chỉ là bùng phát sớm hơn mà thôi, sự xâm lược của người Ni Lâm là một cơ hội, còn Kapro bọn họ thì lợi dụng loại mâu thuẫn này, khiến cho Liên bang tan rã.”
Alan gật đầu: “Trước đây tôi cũng từng nghe ông nội nói qua, nhưng loại mâu thuẫn này vốn dĩ luôn tồn tại, cũng không phải một ngày hai ngày mà xuất hiện. Hiện nay còn có một chuyện nghiêm trọng hơn sắp xảy ra, nội chiến bắt buộc phải kết thúc, dù chỉ là tạm thời.”
Kim Liên Thành nhìn Adele một cái rồi nói: “Trên đường tới đây Adele cũng từng nói, Alan, cái gọi là Hoàng hôn vũ trụ có thực sự sẽ giáng xuống không?”
“Không phải là sẽ giáng xuống, mà là đã bắt đầu rồi.” Alan thở dài: “Lần này tôi trở về, cũng là vì chuyện này.”
Leon ngồi thẳng người dậy, lớn tiếng nói: “Anh em, tối nay chúng ta chỉ uống rượu, không nói những chuyện phiền não đó nữa. Những chuyện này để ngày mai rồi nói đi, cạn ly.”
Alan lắc đầu: “Gã này đã biến thành tên nghiện rượu rồi à.”
Khi họ nâng ly lên, một chiếc xe việt dã phun khói nghi ngút dừng lại bên ngoài quán bar White. Một gã giữ cửa tiến lên nói: “Mau đánh xe đi chỗ khác đi, cái xe rách nát này của các người không được đỗ ở đây!”
Đột nhiên cửa xe mở ra, Lý Kỳ thiếu răng cửa nhảy xuống, cười ngây ngô: “Vậy chúng tôi phải đỗ ở đâu?”