Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thầy bói

❊ ❊ ❊

C

UỐN “NHỮNG BÍ MẬT TRONG LÒNG BÀN TAY” do ông già tôi mua ở đường Calmette rồi tự dịch, ghi vào vở. Hồi ở nhà tôi có đọc cuốn vở này và thấy khá hấp dẫn. Những cái bí hiểm luôn gây tò mò, nhất là đoạn đường đời phía sau không ai đoán định. Tôi gần như thuộc lòng cuốn vở lược dịch. Bây giờ rảnh rỗi, có lúc xem tay phán cho mấy đứa trung đội.

Lúc đầu thì cẩn thận, chỉ nói những điều rõ ràng như trong cuốn sách ghi. Nhưng về sau thấy chúng nó cứ hỏi thêm những điều khác cụ thể hơn với thái độ trọng thị ra mặt, tôi bắt đầu tự nghĩ ra những điều khác để thỏa mãn “khách hàng” của mình. Đến anh Nhương cũng là khách hàng ruột của tôi. Thỉnh thoảng lại chìa tay hỏi: “Liệu con vợ tao ở nhà có lăng nhăng hay không?”. Câu này thì đến bố tôi cũng chịu. Nhưng anh ấy hỏi điều này lắm quá nên một lần tôi đùa muốn biết điều ấy thì phải xem tay thằng xã đội trưởng ở nhà. Anh Nhương bỗng nhiên nổi khùng, bảo: “Bố mày vả vỡ mồm bây giờ”.

Hoảng thật! Từ đó tôi có thêm kinh nghiệm, rằng cứ phán tốt lên là có thuốc lá hút. Và để cho tụi nó tin, phải liên tục đưa vào quẻ những thuật ngữ chuyên môn và kèm theo tiếng Tây, hay dẫn chứng các điển cố Tàu. “Sinh đạo mày dài, sâu thế này cơ mà Thiệu ạ. Thế là trường thọ lắm đấy!”. Thằng Vỹ gò Mars lớn và đỏ, giàu nứt đố đổ vách, phát tài trong thời gian ngắn. “Ngón nhẫn của thần Apollo mày dài quá, lại có mũi tên hướng lên, thế nào sau cũng thành công về nghệ thuật Mạnh ạ, dù giọng hát mày bây giờ khê như tiếng gào rống của cặp bò đôi”. “Tâm đạo thằng này lằng nhằng khiếp quá, kiểu này những ba bốn vợ có mà yêu nhọc”... Thằng nào cũng sướng. Dự cảm tốt lành về những điều chưa xảy ra làm người ta hy vọng. Thấy chúng nó tin sái cổ, tôi cũng tự tin hơn trong những câu phán. Thậm chí tin luôn cả vào những gì mình đang nghĩ ra để nói.

Có lần thằng Kảm - Trương Công Kảm, nhờ tôi xem. Tên cúng cơm khai sinh nó là Cảm, nhưng nó ghi trong sổ tay là Kảm cho điệu. Tay nó không có đường trí đạo. Không có đường này không phải sẽ học dốt mà theo như sách phán thì chỉ có chết non. Tôi vô tư bảo: “Mày đi càn lần này phải cẩn thận đấy!”. Thế là nó sợ, cáo ốm liên tục, không đi nữa. Anh Nhương bực tức báo cáo chuyện này với tiểu đoàn.

Tối hôm đó, anh Nhương đi hội ý về, bảo tôi mấy hôm nữa chuẩn bị xuống Đại đội 1 bộ binh, không cho ở thông tin tiểu đoàn nữa. Xuống thì xuống thôi! Ngày nào mà chẳng nằm dưới các Đại đội 1, ăn ở khác gì nhau mấy đâu. Mà thực ra ở đại đội còn nhiều thời gian rảnh hơn ở trên tiểu đoàn. Tự xác định rõ là xuống đại đội tôi sẽ xin xách AK chứ không nhận hỏa lực. Chết không sợ bằng mỏi mòn vác nặng. Đời nào Chính tréc bắt tôi xách hỏa lực, anh em đã ăn ở đánh đấm mấy năm rồi. Xòe bàn tay thấy cái trí đạo cũng dài mà sao mình ngu quá! Những câu chuyện vui, những lời bông phèng mượn màu thông thái không nâng cái sĩ diện cá nhân lên được mà ngược lại, tự ấn vào đời cái gánh nặng của sự hối hận. Thậm chí có khi còn cả khẩu B.41 nặng như cái cùm nữa.

Hai hôm sau, tiểu đoàn lại thay đổi quyết định, bắt tôi đi phụ cho thằng Kảm đợt truy quét tới, để “cho nó chừa nói láo đi” như anh Được nói. Thực ra tôi may mắn được giữ lại bởi vừa có thằng bất ngờ đào ngũ, biến mất khỏi trung đội nên thông tin thiếu người.

Mọi việc lại như cũ. Có điều thầy bói thì không dám hành nghề nữa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.