H
ÔM NAY NGÀY CUỐI NĂM. Cả bọn tải gạo dậy sớm hăm hở lên đường. Ai cũng cố đi cho nhanh. Chẳng mấy chốc đã đến lòng suối đá. Hạ ba lô gạo xuống, vã nước lạnh lên mặt lại tỉnh như sáo. Chúng tôi nhảy chuyền trên những tảng đá bàn cờ. Phần do quen đường, phần do cơ thể đã thích nghi với công việc mới, sau mấy ngày mang nặng nên con người dẻo dai hơn.
Đội hình đến trạm trung chuyển mới gần 11h trưa. Chưa thấy ai nhận gạo, đang định giở cơm vắt ra ăn thì có lệnh đi tiếp. Một tiểu đoàn bạn chốt sát đường biên cách đây 4km bị địch bâu bám, vây đánh mấy ngày hôm nay. Anh em không ra chuyển gạo được nên chúng tôi phải thồ ra tận chốt. Kho trung chuyển cử một tổ đi dẫn đường. Ui chao! Đang phấn khởi, khoẻ như vâm mà nghe lệnh xong, thằng nào cũng xìu xuống. Đã thế đi luôn cho sớm, vào đó ăn sau. Chúng tôi xốc ba lô lên đường ngay.
Đi được một quãng nữa, gặp một trung đội đơn vị bạn mở đường đi ra. Bọn đi sau võng theo bốn võng. Hai tử sĩ, hai sốt rét ác tính. Võng tử sĩ để lâu mấy ngày nên đã trương ngang. Dưới đáy võng đã thấm ướt. Mùi tử khí xông lên nồng nặc. Theo phản ứng tự nhiên, tôi vô thức bất giác đưa tay lên che mũi. Một cái tát nảy đom đóm mắt, kèm theo một họng K.54 lạnh ngắt gí vào màng tang. “Anh em mình chứ ai mà mày bịt mũi? Tao bắn bể sọ mầy!”. Hố mắt sâu trũng đầy những tia căm giận của người chỉ huy đơn vị bạn chiếu thẳng vào mắt tôi.
Ê rát hết khuôn mặt, nước mắt tôi giàn giụa sau cái tát lạng người… Không phải vì đau, cũng không phải vì sợ. Một cảm giác nửa uất ức, nửa tuyệt vọng ê chề. Tôi cảm thấy như bị lăng nhục, bị nén xuống tận đáy sâu của sự chịu đựng. Không chỉ riêng tôi mà cả đám lính Tiểu đoàn 4 quanh đấy đều cảm thấy không khí căng như dây đàn. Sơn ba tai hậm hực, lầu bầu chửi, hôm nay bố mày mang súng thì mày biết tay ông. Anh Ky bảo thôi dẹp mẹ nó đi. Hai toán lính lặng lẽ ngược đường. Từ đó không ai nói với ai lời nào nữa cho đến khi ra ngoài chốt.
Đường về chiều nhạt nắng. Gió biển thổi mặn ru lá rì rào trên đường bình độ. Hay có thể ngọn gió chướng cuối năm đã về theo hẹn? Chúng nó bảo nơi đây gần biển lắm. Những hôm trời quang, vạch lá rừng trên triền núi này ra là nhìn thấy biển xanh vịnh Thái Lan lấp lánh ngoài kia. Nếu gió đừng to quá, lắng nghe có thể nghe thấy tiếng thuyền gõ đuổi cá, tiếng trống bập bùng khi xa khi gần của các phum bên đất Thái.
Đằng sau nỗi uất ức bao giờ cũng là khoảng trống rỗng chán chường. Trong những hoàn cảnh buồn nhất, tuyệt vọng nhất, ta hay nhớ nhà, nhớ mẹ như một niềm an ủi, một liều thuốc giảm đau. Nhưng hôm nay gió lớn quá, lại ăn cái tát ù tai nên đâu nghe thấy được gì. Chỉ nghe thấy trong lòng một nỗi chua chát vô bờ bến. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm cũ. Ngày mai tôi sẽ hai mươi mốt tuổi, như anh lính trong bài hát Biển Mặn năm nào.
“Năm tôi hai mốt tuổi, tôi đi vào quân đội mà lòng chưa hề yêu ai…”.