Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 720 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đêm đầu tiên đất Việt

❊ ❊ ❊

C

HUYẾN XE HỒI HƯƠNG không rẽ về Ph’nom Pênh mà chạy thẳng theo lộ 7. Phà Kông pông Chàm chói nắng ban trưa, rừng tre lồ ô lá to phơi phới vẫy gió chướng mé bên tay phải con đường. Chiếc xe nặng vía, thỉnh thoảng lại dừng đỗ vì trục trặc heo dầu.

Tối nhọ mặt người, xe dừng ở trạm biên giới Sa Mát. Kiểm soát quân sự kiểm tra quân tư trang. Một giọng điều lệnh rất hách: “Quân nhân còn vũ khí đề nghị tự giác giao nộp”. Tôi và thằng Vệ vờ đi đái, móc thắt lưng, lén thảy 2 trái M.67 phòng thân vào một bụi cây thấp gần đó chứ không nộp. Nộp vũ khí cho tụi lính tuyến sau với chúng tôi khác gì sự đầu hàng. Giã từ vũ khí từ đây, giã từ cái đất nước đau thương đã lấy đi của chúng tôi rất nhiều anh em, rất nhiều sinh lực cùng hồng cầu tuổi trẻ.

Vượt qua biên giới, hành trình tiếp tục gần một tiếng trong đêm dưới ánh pha đục ngầu bụi đỏ, rồi dừng lại ở một nông trường cao su. Đã ăn chiều ở cái thị trấn nhỏ bên kia biên giới, giờ là lúc tìm chỗ ngủ. Ánh đèn dầu hắt qua cửa một căn nhà lá dài. Bên trong, gần chục thanh nữ trong đồ bộ in hoa, chăm chú ngồi bên dãy bàn. Trước mặt mỗi em, một bóng đèn trứng vịt hấp háy trong gió đêm, nhưng vẫn đủ soi hồng những gương mặt đang cố tập trung ghi chép trên cuốn sổ. Chắc là đội nữ nông trường bộ đang cộng sổ kế toán. Tụi lính rừng phấn khích bâu đến í ới bên ngoài, nhưng chỉ đứng ngắm cho thích chứ chưa đứa nào dám xung phong. Một nam cán bộ, có vẻ là người phụ trách, với chiếc mũ tai bèo khoanh tay điềm tĩnh đứng giữa nhà. Khẩu K.54 đeo xệ hông. Trông hắn như là con gà trống đơn côi, đang cố gắng bảo vệ đàn gà mái trước sự lao xao của đám lính không mời mới đổ bộ.

Gái Việt chứ đâu phải là lính Pốt. Tôi bước thẳng vào chào, xin phép ngủ nhờ và hỏi thăm đường ra suối. Con gà trống tốt số nói đây chỉ có giếng thôi, không có suối, rồi kêu một em cầm đèn pin dẫn tụi tôi ra giếng nước. Đêm tối đen như mực. Khi cô ấy trở vào, tôi mượn luôn cây đèn soi cho tụi nó rửa mặt. Dạ đây anh. Cây đèn trao còn ấm hơi bàn tay con gái, nhưng nước giếng lạnh tỉnh hồn người. Nước lành quê hương, không phải nước vũng đục ngầu, không có ma thiêng sốt rét. Nước giội đến đâu biết đến đó, mát lạnh thấu hồn. Chúng tôi xách nước mang vào bếp rộng nông trường cời lửa đun uống trà. Tôi lên nhà trên trả cây đèn pin. Một thằng bảo lụi mẹ nó luôn đi, trả làm gì, đêm tối biết đéo thằng nào với thằng nào mượn. Lừ mắt nhìn thằng chó chết cảnh cáo, tôi mang đến tận bàn cám ơn, trả đèn cho cô ấy. Khi trở lại bếp, vẫn còn kịp nghe các em nói với nhau, khen giọng tôi dễ thương. Trời ơi, được gái khen dễ thương nó sung sướng thiệt tình, sướng gấp ti tỉ lần nghe chính trị viên tiểu đoàn khen dũng cảm. Câu khen để đời đầu tiên khi trở về đất Mẹ đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ từng ngữ điệu, nhớ hơn tất thảy nỗi niềm gian khó trải qua nơi đằng đẵng xứ người.

Bên ngoài, gió chướng thổi mạnh, rừng cao su mùa khô trút lá ào ào như một trận mưa đêm. Tôi với thằng Vệ không mắc võng, nằm vùi luôn trên đống lá cao su khô vun cạnh bếp ấm. Bữa trà tối trong nhập nhoạng lửa nhanh tàn. Có điều gì đó thật dễ chịu đang lan tỏa, ngấm dần trong tâm thức, tan ra từng cơ bắp. Dường như hạnh phúc đang phủ xuống chúng tôi một giấc ngủ lành, không còn thấp thỏm chờ nghe một tiếng gọi gác đêm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.