Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đường vào biên giới

❊ ❊ ❊

B

UỔI SÁNG, ăn cơm xong lĩnh thêm cơm vắt, chúng tôi lên xe. Thùng xe xếp đầy các bao gạo. Không khí mát lạnh. Tôi nằm rúc giữa những bao gạo sạch tinh nửa mơ nửa tỉnh vì đêm trước thao thức mãi. Từ Pursat vào đến thị trấn Leach khoảng 30km. Đường đi tốt và an toàn nên xe chạy khá nhanh. Đoàn xe chạy thưa, làm quẩn lên một đám mây bụi đỏ trên đường. Thị trấn Leach buồn tẻ. Những ngôi nhà sàn nhỏ vách gỗ dầu mái ngói cùng kiểu, giống nhau như đúc nằm xếp hàng bên tay trái đường. Hầu như không thấy người ở trong các ngôi nhà đó. Sau hàng cọc rào gỗ ngăn gia súc, những cây điều, cây dừa lưa thưa lá phủ dày bụi đỏ. Đây là cứ của Trung đoàn 8, Sư đoàn 339.

Đoàn xe vượt sông Pursat qua một chiếc ngầm ngay rìa thị trấn. Bên bờ sông thành dựng đứng do nước lũ xói, người ta xẻ vách ta luy để lấy lối xuống ngầm. Ngầm trải đá khá sâu, ngập quá nửa bánh xe. Chúng tôi lội xuống sông vã nước rửa bụi, rấp nước vào khăn mặt trùm đầu chống nắng cho mát. Bắt đầu đường 56, con đường đất xuyên sâu vào rừng già đến biên giới Thái Lan. Đường này không biết được làm từ bao giờ. Nghe nói hồi đầu là con đường chuyên chở hồng ngọc từ Tà Sanh, Pai Lin về biển Hồ của bọn buôn lậu.

Rừng khộp lúc thưa lúc dày. Thỉnh thoảng gặp những tổ chốt đường của đơn vị bạn. Lính chốt đường mỗi tổ năm, sáu người ôm súng ngồi tản từng gốc cây. Khoảng bảy tám trăm mét lại gặp một tổ như thế. Đoàn xe chạy qua, anh em vẫy tay ra hiệu chào rồi chăm chú làm nhiệm vụ của mình. Bắt đầu thấy những xác xe tải hoen gỉ bên vệ, những hố mìn chống tăng lấp vội, quả mìn đĩa công binh mới rà còn lẳng trên rệ đường chưa kịp mang đi. Chúng tôi biết đã đến những cung đường nguy hiểm. Giữa mênh mông hoang vu ẩn chứa rất nhiều bất trắc rừng hoang, trông mấy tổ chốt đường thật mỏng manh và bé nhỏ. Nhiều thằng nói không ngoa khẩu B.41 dài gần bằng người. Lâu lâu không gặp tổ chốt nào lòng lại thấy bồn chồn. Những câu chuyện bá láp đang mặn trên thùng xe tự nhiên nhạt dần rồi im bặt. Ai cũng rờ rờ tay vào khẩu súng. Khi nhìn thấy bóng họ từ xa, tất cả lại thở phào như trút đi được gánh nặng. Lắc lư gầm gừ 15km/h trên con đường bụi nghẹt mũi, từ sáng đến chiều tà mới đi được gần trăm cây số.

Đoàn xe chở khẳm nhíp, đường xấu, phải chạy chậm nhiều nên máy nóng. Thỉnh thoảng đến chỗ có suối, có chốt của lính ta lại dừng đổ két nước. Tôi nhảy xuống rửa mặt mũi dưới suối cho tỉnh táo rồi vào lán chốt xin nước uống. Nhà chốt ở đây họ cũng làm nửa nổi nửa chìm, bên ngoài đắp một vách lũy dày chống đạn. Rừng thấp cây bụi lấn vào sát sân. Tôi ra sau cái lũy, định lội thêm chục bước để giải thoát bàng quang bị giật giọng quát ngăn lại. Bạn lính khu 9 mặt tái xanh sốt rét, tay chỉ vào mấy gốc cây xung quanh. Toàn mìn! Dây mìn xanh lét cái nọ nhằng vào cái kia như mạng nhện. Đây toàn mìn địch anh em gỡ được mang về cài lại quanh khu ở chống đột nhập. Họ cài chằng dây với nhau như thế để chống gỡ. Ta với địch cài nhau lẫn lộn. Một cuộc đấu trí chết chóc mà kẻ thua không bao giờ còn cơ hội ngồi rút kinh nghiệm.

Trời tối hẳn, đoàn xe bật pha sáng quắc tăng tốc chạy cố rồi lần lượt dừng lại ven một khu trảng rộng. Trong làn bụi phản quang trước vệt đèn pha là dày đặc cành ngang đầy gai một rừng cây săng, kỳ dị như trong phim quay ở Phi châu. Đây là vị trí trung đoàn bộ quân bạn. Lán trại mái tranh trắng nhờ chìm trong màn tối. Mấy chấm đỏ ngọn đèn dầu leo lét làm yên lòng đoàn khách đường trường. Anh nuôi tiểu đoàn rối rít hỏi giếng xin nước nấu cơm. Tôi đi theo lấy nước rửa mặt mũi. Cái giếng không có thành, bắc ngang qua miệng bởi mấy dầm gỗ vuông làm tôi suýt lộn cổ. Chúng tôi đứng trên đó, thả mấy chục sải dây mà vẫn chưa thấy gầu chạm mặt nước.

Chúng tôi ăn cơm nóng với thịt hộp rồi nghỉ đêm tại đó. Mãi 9h sáng hôm sau mới khởi hành vì còn chờ các tổ đi thông đường và gỡ mìn. Mỗi lúc càng khó đi. Cả đoàn xe lắc lư trầy trật mãi trên con đèo đá heo hút. Bánh xe nặng nhọc lăn qua những tảng đá đầu sư. Một tiếng nổ lớn khá gần, tiếp sau có tiếng đạn nhọn rộ lên phía trước. Cột khói đen bung dần phía bên kia trảng dầu thưa. Xe dừng, vài giây sau tất cả đã nhảy khỏi cái xe vẫn đang nổ máy. Lái xe và tụi tôi lúp xúp chạy khom ra phía sau, cố tránh cái xe ra một đoạn. Anh Ky giằng khẩu AK tôi đang cầm. Lúc này có 7 người cả lái xe mà chỉ có 4 khẩu AK. Nhớn nhác nhìn trước ngó sau, thấy hai thằng lính chốt đường chạy ngược lên đón chúng tôi. Họ thông báo đường an toàn, nhắc chúng tôi không được chạy sâu vào hai bên đường và giục tất cả lên xe.

Đường thông, tiếng súng đã dứt trong không gian khét nồng mùi thuốc phóng. Một đám lính xuất hiện ra hiệu dừng xe xin thuốc rê. Chúng tôi hỏi thăm, được biết tụi địch đi phục xe vừa bị dính trái DH gài trên cây phía sâu mé trong. Trái mìn đã kích nổ luôn giá B.40 thằng địch đeo trên lưng nên mới dày khói khét đen như thế.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.