Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đêm cuối

❊ ❊ ❊

C

HIẾC XE REO cà khổ của hậu cần sư đoàn chạy lừng chừng, tối mịt mới lết đến ngã ba Sê Kun. Thằng Vệ bảo xe này chắc từng chất nhiều tử sĩ nên mới ậm ạch như thế. Tài xế bảo tạm dừng đây, sáng mai chạy tiếp, ban đêm đường không an toàn.

Đám lính ra quân lục tục xuống xe. Chúng tôi thấy mấy mái lều chợ xiêu vẹo trong bóng đêm liền kéo vào. Cột yếu không mắc võng được, tôi trải đại ni lông lên một tấm phản chợ làm chỗ ngủ. Một lát thấy kiến lửa đốt nhoi nhói, mới biết đây là cái phản bán thịt heo. Lũ kiến xông vào tấn công kẻ phá đám bữa tiệc thịt thừa mỡ cặn. Hai thằng đành rũ tấm ni lon, kiếm đám cỏ êm ngoài trời trải ra ngủ.

Đêm mùa khô buốt lạnh, đêm màn trời chiếu đất cuối cùng. Thằng Vệ bảo cẩn thận coi chừng mất đồ. Tôi gối đầu lên ba lô, phủ cái võng trùm đầu, mong một giấc ngủ vùi sau cả ngày lắc lư trên thùng xe lầm bụi. Nhọc mệt thế nhưng không ngủ được, hai mắt thức chong chong. Lại lật võng, nhìn lên thăm thẳm một trời sao trôi chậm. Vòm đêm sâu hun hút. Sao Gầu Sòng lộn ngược, đang úp thìa lên ngọn thốt nốt đen sẫm đằng xa. Bao đêm gác địch mù mắt vẫn gà gật ngủ gục được, nhưng đêm nay sao khó ngủ quá. Nỗi hưng phấn ngày về trở nên cồn cào sốt ruột, kéo đêm cuối chiến tranh dài như vô tận.

Một loạt 12.7 ly giật giọng khùng khùng đâu đó kéo cả đám lính nhỏm dậy. Thoáng rộn chút âu lo khi trong tay đã không còn khẩu súng. Chỗ này gần Ph’nom Penh, là hậu phương khá an toàn rồi nên đó chắc hẳn là súng quân ta. Nhưng tốt nhất vẫn móc trái M.67 ém trong ba lô ra giắt thắt lưng. Một vài đốm đỏ điếu thuốc lập lòe. Mùi Samit dậy thơm. Một thằng giọng khê nặc trong bóng tối, bảo mấy năm rồi ác liệt đéo chết, về đến đây tự dưng Pốt nó mò vào thịt ôm nhau chết chùm thì lãng xẹt. Ba bốn giọng khác bâu vào chửi câm mẹ cái mồm nói gở đi, coi chừng bố ghè cho gẫy răng bây giờ.

Giọng khê câm tịt. Tất cả trở lại im lặng. Nằm xuống cố nhắm mắt, nhưng viễn ảnh ngày mai về đến đất Việt, như sóng cuốn lòng rộn lên. Chưa biết sẽ làm gì, sống như thế nào, nhưng chắc chắn về đến Tây Ninh phải ăn một tô hủ tíu đã. Mà cũng có thể ăn hai tô cũng nên, nếu còn sức. Rồi một ly cà phê đen đá nữa, để nghe thanh thanh một giọng con gái Việt quê hương, thưa dạ anh hai dùng gì. Lại một cơn thổn thức nữa trào qua khiến tim như đập nhanh hơn. Mẹ ơi con sắp về đây, sắp về rồi. Mi mắt dần cứng lại trước cơn mơ chập chờn đang trêu ngươi.

Phương đông vỡ vạc dần những đám mây viền sáng. Chiếc võng đắp ướt đẫm sương đêm và trái lựu đạn lạnh ngắt vẫn nằm trên bụng. Một ngày mới bắt đầu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.