C
HÚNG TÔI NGỒI SÂN GA đợi tàu về Ph’nom Penh dự hội diễn nghệ thuật quân đoàn. Đã ba năm đời lính quẩn quanh con đường sắt cùng mấy ga xép chỏng trơ heo hút. Ở đây không còn đại bác, chỉ còn đám dân buôn chuyến xanh đỏ nhức mắt cùng lũ ruồi vô chính phủ chuyên phá đám cơn buồn ngủ đợi chờ. Thằng Hợp liếc mấy em sà rông kim tuyến, lấy cây mandoline vê một đoạn dân vũ lừa tình. Thằng Phúc buồn tay giật đệm theo mấy khúc guitar. Bập bùng tiếng trống s’co vỗ nhuyễn. Khách chờ tàu nghe vui tai xúm lại. Đám ròm tự phát khởi đi từ mấy tay trung niên ngất ngưởng men thốt nốt chua, kéo theo đám sà rông nạ dòng sột soạt. Có khán giả mỗi lúc thêm đông, có tốp múa phụ họa miễn phí nên chúng tôi chơi càng lúc càng hứng. Bất ngờ, thằng Hợp ngửa cái mũ cứng trên đống ba lô. Đám dân buôn cười rộ. Tiền Rịa lẻ cùng các điếu thuốc Samit bay vào mũ ào ào. Anh Hoạt trợ lý tuyên huấn lúng túng nhưng thằng Hợp mặt tỉnh bơ gom hết tiền đút túi. Chúng tôi khoái trá rít những hơi thuốc thơm.
Còi tàu giải tán đám vũ samakhi, lùa tất nhạc công lẫn vũ công lên toa. Con tàu già nua xập xệ lừ đừ lăn bánh đến tận cuối chiều. Ga Ph’nom Penh sáng trưng trong mắt mấy đứa lính rừng. Chúng tôi len ra lối cổng lớn, đi bộ một quãng rồi ngồi phệt một đám ngoài đường. Cả bọn vừa hút thuốc vừa thộn mặt ngắm đèn cao áp. Anh Hoạt nói từ đây về Phòng Chính trị Quân đoàn phải hơn 3km nữa. Tôi bảo vẫy xe lôi đi cho nó đỡ mệt, đói lắm rồi. Thằng Hợp đứng dậy, cầm cái đàn mandoline huơ lên vẫy xe. Mấy chiếc xe lôi chạy ngang né sang bên kia đường, vọt qua thật nhanh không thèm ngoái lại. Mấy lần đều như thế cả. Kiểu này không xong rồi. Tôi bảo vứt mẹ cái đàn lừa gái của mày đi, xách khẩu AK ra đây. Lại một chiếc xe lôi nữa trờ đến. Hai thằng giơ súng lên vẫy rất lịch sự. Chiếc xe lôi từ từ chạy lại đỗ sát chân, êm như taxi máy lạnh kèm theo nụ cười thật tươi của bác tài già. Quân sự, trong những tình huống cấp bách có vẻ hiệu quả hơn văn hoá. Chúng tôi nhờ gọi thêm một xe nữa vì hơn chục người, thêm ba lô súng đạn kèm đàn địch một xe không chở hết. Tất nhiên là bác tài đồng ý ngay. Hình như chẳng ai nỡ từ chối những quý khách mang súng. Thằng Hợp nhảy lên xe đi theo vì sợ bác tài lịch sự quên mất đường quay lại đón.
Mươi phút sau, chúng tôi chễm chệ trên hai chiếc xe trực chỉ ban tiếp đón Quân đoàn. Đi hơn 120km xe lửa không mất tiền, nhưng về thủ đô chúng tôi trả tiền đàng hoàng sau khi dịch mãi từ “ph’rẻm rịa, ph’rẻm rịa!” (5 riel) khó nghe của bác tài vui tính.