Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thủ đô Hai Mươi Nhà và khu Năm Nhà

❊ ❊ ❊

X

E CHẠY CHẬM. Khúc cua ngược hướng, chúng tôi gặp một nhóm kỳ lạ đi ra. Thằng tù binh áo đen đi đầu, lom khom khoác trên lưng con mễn lông bết máu. Đầu con thú ngúc ngoắc theo nhịp đi, máu vẫn nhểu ra ở mõm. Hai thằng lính mình khoác AK đi sau, kế đến hai cái võng bốn người thay nhau khiêng. Hỏi với xuống, tụi khiêng bảo bị sốt rét ác tính. Tử vong chôn luôn trong kia, khiêng ra làm gì cho mệt. Thời gian chuyển mùa lính thường sốt rét nhiều.

Tối hôm ấy, quân tải gạo đến khu Hai Mươi Nhà – Sư bộ Sư đoàn 339. Đây chỉ còn cách biên giới Thái Lan gần 30km nữa theo đường chim bay. Các tiểu đoàn trực thuộc đóng quanh bảo vệ căn cứ. Gọi là khu Hai Mươi Nhà vì doanh trại sư bộ lúc đầu chỉ vỏn vẹn có đúng hai mươi căn nhà. Nay đã đông hơn, nhiều nhà hơn nhưng cái tên ban đầu vẫn được dùng. Dẫu chỉ có hai mươi nhà nhưng lúc đó nó là điểm đến, là thủ đô của đại ngàn biên giới. Ở đó có nhà cửa thực sự, có vườn rau, sân bóng chuyền. Ban đêm thậm chí có thể đốt đèn măng sông che sáng những khi cần thiết mà không sợ bị cối địch tập kích.

Chúng tôi hạ trại ngay bờ con suối không tên. Khoảng rừng trống được phát quang rộng không có chỗ mà mắc võng. Từ điểm đoàn xe đỗ ra biên rừng khá xa, lổng chổng toàn cây đã hạ như một hàng rào dày đang khô lá đỏ quạch. Tôi với anh Ky vơ lá khô xung quanh, rấp dày vào gầm cái xe lổn nhổn đá trứng trải ni lông lên làm chỗ ngủ. Tụi anh Hoạch sắp lại các bao gạo cho phẳng, trùm tấm đắp co quắp ngủ trên thùng. Cái thùng xe bây giờ trở thành mái nhà che chở. Đêm đó sương lạnh xuống dày. Tụi ngủ trên thùng phải lôi ni lông ra phủ ngoài tấm đắp cho khỏi ướt và rét. Chúng tôi nằm dưới khoan khoái giãn lưng nghe hơi ấm từ gầm máy bên trên tỏa xuống. Chừng tỉnh lại sau khi đã được giấc ngắn, thấy trăng hạ tuần soi trắng một biển sương đục như sữa ngoài kia. Đêm càng lúc càng lạnh. Tôi lấy thêm cái võng mới được phát phủ thêm ra ngoài tấm đắp. Lòng chỉ lo ngay ngáy dầu máy nó giọt xuống làm hỏng cái võng dù mới tinh. Anh Ky khó ngủ càu nhàu sư đoàn bộ đéo gì mà chui vào cái chỗ hoang vu cùng kiệt này. Cái vỉa hè bụi bặm đầy mùi cá thối ngoài Pursat vẫn còn là thiên đường so với nơi đây. Vẫn có tiếng nói chuyện lầm rầm ở đâu đó trong bãi xe. Ngáp một cái sái quai hàm, tôi yên tâm vùi đầu ngủ tiếp.

Sáng hôm sau dậy sớm, mò xuống chỗ anh nuôi chực lấy cơm vì thấy đói ngấu. Chắc trời rét nên chóng đói. Cánh lái xe bảo hôm nay đi ngắn, đường an toàn vì quân ta chốt dày. Đích đến là khu Năm nhà, cứ của Trung đoàn 10 Sư đoàn 339 và trung đoàn bộ binh biên phòng số 14. Đây là cung đường cuối cùng có thể tải lương và đạn dược bằng cơ giới. Cung đường vận chuyển còn lại từ đó ra sát biên là việc của chúng tôi. Những vùng rừng không dân, những cái tên kỳ lạ. Hai mươi nhà thế này hẳn năm nhà nó còn hoang vu nữa. Liệu đó đã là tận cùng của thế giới chưa?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.