K
HOẢNG GẦN CUỐI NĂM 1981, tôi, thằng Chương và thằng Hùng lé được gọi đích danh ra ban Chính trị trung đoàn để thành lập đội văn nghệ, chuẩn bị cho hội diễn sư đoàn, quân đoàn vào dịp tết Quân đội 22 tháng 12.
Lúc mới ra chưa kịp làm lán ở, chúng tôi ở chung với các anh cán bộ ban, quần tụ trong mấy cái nhà sàn lớn lợp ngói gần Đại đội trinh sát 21 cạnh cầu sắt. Cán bộ, trợ lý với lính lác đều ở tất dưới gầm nhà, lúc này đã được thưng bao bằng các loại ván. Giường cũng đóng ván thành sạp nằm sát nhau. Nghĩ bụng rằng mấy ông trung đoàn bày vẽ, địch nào dám đánh thẳng vào đây mà phải nằm đất? Sao không lên sàn trên, mở cửa sổ ở cho thoáng mát. Không biết trên kia họ chứa cái gì mà cửa lúc nào cũng đóng im ỉm.
Mai Dân được sư đoàn cử xuống, tăng cường cho đội văn nghệ Trung đoàn 2. Hắn người Huế, là tay guitar lão luyện, được giao nhiệm vụ sáng tác bài hành khúc cho trung đoàn. Một trung đoàn hai lần anh hùng, một trung đoàn được nhắc danh trong trong ca khúc của phe đối địch, trung đoàn mang tên Đồng Xoài không phải chuyện thường, phải có một bài hành khúc truyền thống cho ra nhẽ.
Anh em văn nghệ mau chóng hợp nhau, nhưng suốt tuần giời lục sục chẳng phọt ra được câu nhạc nào. Một buổi trưa nóng quá, dưới nhà lại bí, chúng tôi ôm chiếu leo cầu thang lên sàn trên tính nằm cho mát. Vừa mở cửa, mùi đồ lính cũ đã tỏa ra chua mốc. Những chiếc ba lô cũ xếp cao đến ngập cửa sổ, cái lép cái căng. Có cả những chiếc ba lô đã rách te tua bết máu khô. Một điều gì đó rất khác lạ vừa lướt thoáng qua khiến cả hai thằng chợt im phắc. Anh Trầm ban chính sách đang lơ mơ ngủ trưa, trông thấy cáu kỉnh chạy ra sân gọi: “Ghúng mày xuống ngay, đến số đâu mà định ôm đồ lên đấy. Ba lô anh em mới chuyển cứ về tao chưa phân loại đánh dấu tên, lên đó làm gì?”.
Lúc đó chúng tôi mới biết tại sao chẳng ai lên ở trên sàn, nơi chứa các ba lô của anh em tử sĩ trung đoàn gom từ chiến dịch vượt sông Mekong đánh vào Ph’nom Penh đến Am Leang. Bây giờ mới chuyển về cứ ga Bamnak này để chờ chuyển tiếp về gia đình họ. Trong đó có chắc hẳn có ba lô của thằng Túy, thằng Thành, thằng Nhĩ, thằng Năm, thằng Tư, anh Quang, anh Mải, Cáp đen... của Tiểu đoàn 4 chúng tôi.
Những ngày sau đó, chúng tôi bắt đầu những nét nhạc đầu tiên của bài Hành khúc Trung đoàn, dưới những cái ba lô tử sĩ mốc máu đang xếp trĩu nặng trên đầu. “Mang tên đoàn Đồng Xoài vẻ vang. Truyền thống vinh quang tô thắm lịch sử vàng son. Thành đồng quyết thắng, Trung dũng kiên cường, Đánh giỏi thắng nhiều ...”