Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 720 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đi tải gạo

❊ ❊ ❊

S

Ư ĐOÀN 339 chốt sát biên giới Thái Lan bị Kh’mer Đỏ liên tục đánh cắt đường tiếp vận. Anh em sư đoàn bạn quân số hao hụt, bám chốt ngày đêm, không đủ lực lượng thông đường lấy đạn dược lương thực, đưa thương binh tử sĩ ra ngoài.

Không thể bỏ anh em chiến hữu, chúng tôi nhận nhiệm vụ tải gạo bằng sức người từ các điểm tập kết ra tận chiến hào biên giới cho đơn vị bạn. Ngày lên đường, trừ một bộ phận ở lại trông cứ, đơn vị hành quân ra ga Bamnak. Toàn bộ trang bị để lại căn cứ, mang theo vũ khí nhẹ ba người một khẩu AK. Đến ga thấy không chỉ đơn vị mình, rất đông các đơn vị khác cũng lên đường.

Khoảng 15h, đoàn tàu chuyển bánh trực chỉ ga Pursat. Cung đường sắt dài 30km, quanh co giữa rừng khộp và núi thấp nên tàu chạy chậm. Lính sư đoàn leo lên ngồi đặc trên nóc toa, hút thuốc rê nhả khói mịt mù. Hết địa phận chốt của Tiểu đoàn 5, qua chỗ địch phục kích đánh tàu mấy tháng trước chợt dội lên cảm giác chờn chợn. Ven đường vẫn còn thấy những bao xác rắn rách te tua mắc trên cây, mưa rừng tuốt cho rã rời trắng tướp. Đoạn đường bò cắt ngang cỏ im lìm ngả vàng.

Chiều tối tới thị xã. Trung đội thông tin kiếm một cái nhà hoang trên con đường ven sông gần cầu đường sắt ngủ tạm. Cơm chiều xong tìm mãi không có chỗ nào lấy nước, tôi đành mò ra bờ sông dốc đứng múc đại một bình tông 5l. Nước sông Pursat mùa khô lờ đục. Ngày mai, chúng tôi sẽ ngược dòng sông này 170km lên tận ngọn nguồn.

Sơn ba tai xách đâu về nửa cái lốp xe con đốt trước cửa nhà thay đèn. Tụi khác cũng bắt chước kiếm lốp thải đốt. Đêm nay Thánh lễ Noel. Dãy phố hoang um tùm bóng cây, nhập nhoạng trong những đống lửa khói mù. Những ngọn nến Giáng sinh đêm chiến tranh quái dị. Ánh lửa hắt lên tàn cây me tây đen thẫm, tô bóng lá thành những khối hình kỳ ảo. Nhớ hồi nhỏ ở nhà, đêm Noel cùng tụi trẻ con hàng phố kéo nhau ra hông nhà thờ Lớn rình xem người ta ôm nhau. Tụi lỏi con chui cả vào trong nhà thờ, chen nhau nghẹt thở. Nửa đêm Thánh lễ đèn dần tắt bớt, thấy nhiều cô la chí chóe vì không biết bị thằng nào cấu mông. Sau này, vệ sĩ Thánh đoàn đứng trấn cổng, hỏi tên thánh từng thằng. Ú ớ không trả lời được là bị tống thẳng cổ ra ngoài. Lễ Giáng sinh mờ sương giá buốt. Nỗi nhớ mùa đông heo hắt chìm dần trong tiếng muỗi nhiệt đới vo vo đang tràn về từ các bờ bụi ven sông.

Tàn ấm trà cuối, trung đội đi ngủ sớm. Đêm mùa khô dần sâu và chuyển lạnh. Hơi lạnh từ cái nền đá hoa nhớp nháp, qua lần ni lông trải mỏng thấm lên lưng. Chẳng biết cái hang đá Chúa Hài Đồng sinh ra có lạnh như căn nhà hoang chúng tôi nằm không? Tịch mịch, nghe rõ cả tiếng lá reo từng đợt trên vòm cây cổ thụ bên ngoài. Một thằng say trong cái hội nhậu khuya nào đó bên kia sông rống lên, giọng khê nồng buồn thảm: “... Xin em đừng qua vùng cỏ hoang! Xin em đừng đến những nơi chim xanh vang ca…!”. Sơn ba tai chưa ngủ, nghe tiếng hát không biết nghĩ cái gì liền trở dậy đứng thử kéo ra kéo vào mãi cái cửa sắt gỉ. Đột nhiên, nó gào với sang sông lạc cả giọng: “Nó ở nhà lấy chồng mẹ nó rồi…! Ha ha…”. Tiếng hát bờ sông im bặt. Phút sau, ba phát AK nã thẳng vào căn nhà chúng tôi nằm. Có tiếng mái ngói đâu đó vỡ xoang xoảng xa phía sau. Sơn ba tai lăn ra cười hô hố.

Mãi rất lâu sau tôi vẫn không ngủ được vì mùi cá thối tanh khẳn, mùi ẩm mốc của ngôi nhà hoang trộn lẫn mùi lốp cao su cháy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.