T
RUNG ĐOÀN CÓ LÍNH MỚI bổ sung, giải quyết cho lính cũ ra quân dần dần. Trung đội nào cũng nuôi đôi con chó để liên hoan chia tay với những người được trở về nhà. Các anh lính 75, 76 ra quân hết thì chó trong đơn vị cũng gần như chết sạch.
Trong trung đội thông tin, Hải cụt sẽ là người ra quân tiếp theo. Nó lại ra dân mua một con chó về nuôi. Con chó cún mõm ngắn, bông xù trông như con gấu con. Lông nó vàng, có pha vá trắng ở quanh mắt trông rất ngộ. Ngày nó chạy rong như tụi chó khác. Nhưng đêm đêm, nó ghếch cái mõm ngắn ngủn lên đôi dép cuối ván nằm của thằng Hải ngủ.
Gần cuối mùa mưa, nó đã trở thành một thằng chó đực lực lưỡng. Mỗi khi tụi thằng Căn, thằng Đặc ra chợ mua nhu yếu phẩm hay đổi rượu về qua tiểu đoàn bộ, nó lại chạy theo, hít hít hơi tụi chó cái ngoài thị trấn còn vương ở gấu quần. Thằng Đặc nghịch tinh, ôm con chó cầm dái nó nhắp nhắp làm nó sướng tê. Hai chân trước nó ôm chặt lấy bụng chân thằng Đặc, hai chân sau nó nhún nhún, dái thò ra đỏ hoét như cái nấm chó làm cả bọn cười rộ. Thằng Hải quý con chó ấy lắm, thỉnh thoảng lại túm tai nó vật nghiêng ra, bảo ra quân tao mang mày đi theo, không thịt mày đâu.
Năm đó trời mưa nhiều. Nước từ các nơi chảy về sông S’toung, xuôi ra Biển Hồ, làm xiêu cả những chân cột nhà trại lính chôn nông vội. Cả lũ ngồi bó gối trong lán ngó giọt gianh, ước thèm miếng thịt chó cổ tích cho đời lên hương. Con chó cũng ngồi thu lu trong lán, nhưng chắc nó chỉ nghĩ đến tụi chó cái ngoài thị trấn hoặc miếng xương nào đó. Thằng Căn, thằng Đặc đội mưa lên trung đội thông tin chơi. Hải cụt đã đi câu cá rô ngoài suối tù. Mấy thằng ngồi nhà, trong đó có cả anh Nhương trung đội trưởng nhàn cư vi bất thiện, bàn nhau thịt con chó của thằng Hải.
Nói là làm, đúng chất ăn Sư 9, nhịn Sư 5, nằm Sư 7. Thằng Đặc gom một nắm thuốc sốt rét Nivaquin bọc đường màu nâu y tá vừa phát, dỗ dành con chó. Nó vạch mồm chó ra, dốc cả nắm thuốc ấy vào mõm nó. Một lát sau, con chó say thuốc sùi bọt mép nằm đứ đừ. Tụi đầu độc bắt đầu kêu hoảng lên rắn cắn chó, rắn cắn chó tụi bay ơi...
Thằng Căn hớt hải lao ra suối gọi Hải cụt về chứng kiến phút lâm chung của anh bạn bốn chân. Chí đen anh nuôi nghe động chạy lên. Hắn vành mắt, vạch tai, giật lông kiểm tra từng tý rồi lắc đầu: “Hỏng, hỏng rồi, thịt mau, thịt mau thì còn kịp. Nhưng tao cam đoan không phải rắn cắn. Rắn cắn thì giật đám lông nào là đám đó, tuột ngay ra như người ta dội nước sôi ấy. Tao chạy về đun ù nồi nước đây”. Bên lán quân lực nhào sang, thấy viễn cảnh đánh chén mừng ra mặt, nhưng còn cố vớt vát vẻ luyến tiếc, bảo khổ thân con chó khôn quá, tiếc quá. À mà chỉ nên làm lông rồi thui thôi, con này không đánh tiết canh được. Một loáng sau là xương ra xương, thịt ra thịt. Mùi chó thui, mùi sả tươi xông lên tràn ngập tiểu đoàn bộ, khiến nước bọt còn đẫm hơn cả những trận mưa rừng. Thằng ra dân mua rượu, thằng băm chặt xào nấu. Trận nhậu rực rỡ nhanh chóng triển khai để kịp khánh thành cơn mưa vừa đến.
Thằng Hải cụt ấm ức, chửi con rắn nào ông gặp là ông đập chết mẹ mày, rồi buồn bã bỏ đi làm cá ăn riêng. Nó không ăn thịt con chó nó nuôi.