A
NH HẢI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG bị hạ ở kẹp núi, anh Tiến tiểu đoàn trưởng bị hạ ở trên đỉnh tháp nước ga Bâmnak bởi một khẩu K.63. Đây là phán đoán của trung đội trưởng trung đội trinh sát Tiểu đoàn 27 sư đoàn, một tay kỳ cựu siêu kinh nghiệm và cao số. Anh ấy đã thoát chết nhiều lần không phải khi luồn sâu trong lòng địch, mà chủ yếu là bị bắn tỉa trượt khi leo đài quan sát. Trung đội này chung thân đi với Ban tác chiến E2 khi có chiến dịch.
Thời còn giành giật nhau ở biên giới chốt Long An, trung đội trinh sát sư đoàn lập đài chung với trinh sát pháo E42 ngay cây xoài độc lập rìa đìa nước, cạnh trung đội vận tải của tiểu đoàn tôi. Thường khi lập đài quan sát phải tránh xa các cây độc lập vì đó hay là mốc chuẩn cho địch bắn chỉnh pháo. Trong địa hình chốt D4 hồi đó không còn điểm nào có thể tốt hơn nên đành chọn cây xoài này. Họ làm thang leo bằng tre đơn, buộc ốp thân cây như thang leo thốt nốt ngược với hướng địch. Làm thêm cái sàn bằng cây rất chắc chắn, cắm lá nguỵ trang lù xù như cái tổ chim trên cao ngày nào cũng thay lá mới. Nói thêm thế để hiểu đó là một tay đầy kinh nghiệm chiến trường. Thế nên khi hắn phán tiếng “cắc-bụp” trên đài nước nhằm vào anh Tiến là tiếng súng trường K.63 thì anh Thào, Tiểu đoàn phó cũng không thể có ý kiến gì.
Chuyện bắn tỉa này tưởng đã có thể quên dần, nhưng nó bỗng trở lại trong một lần ra nhà bà Ộp nhậu. Tụi chúng tôi gặp luôn cả đám du kích bạn cũng đang nhậu dở ở đó. Xamakhi si bò hóc qua lại với nhau một đôi ly xây chừng, phừng phừng lên rồi thì bày đặt thi bắn. Trung đoàn có lệnh cấm bắn bậy, nhưng đây là súng của tụi nó và cũng khá xa chỉ huy sở, lại đã phê phê rồi thì bất chấp. Đích bắn là cái buồng dừa cách khá xa, có đến 25m. Điều kiện là hạ nguyên quả, thua phải đi xách về cho cả bọn uống giã rượu. Thằng Nghĩa giành nhận bắn trước. Nó với khẩu AR.15 của đám du kích ra cầu thang lấy đường ngắm. May thế nào trúng cuống đôi, hai quả dừa rớt cái bịch. Đến lượt một thằng em trẻ du kích bạn ra tay. Viên đạn xuyên toác quả dừa khác, nước chảy xuống tong tỏng. Cả bọn ồ lên bắt nó ra nhặt dừa. Thằng đội trưởng lầm lỳ đen cháy vẫn ngồi im từ hồi đầu đến giờ, chừng thấy quê độ đội nhà mới thách bắn tiếp. Đích lần này là cái kim thu lôi trên đỉnh tháp nước nhà ga. Khoảng cách phải xa hơn lần bắn trước rất nhiều.
Thằng Nghĩa lần này bắn trượt. Đấu thủ kia lôi khẩu K.63 của nó ra, nheo mắt. “Pằm!”, cái kim thu sét vẹo đi thấy rõ. Nó nhếch mép cười kẻ cả rất bí hiểm ngó muốn tức nổ ruột. Tôi cũng máu lên giằng khẩu súng của nó, đặt cái kim thu sét vào đường ngắm. Đầu ruồi với cây kim thu lôi đã nằm trên một đường thẳng, chập vào làm một. Ngón tay trỏ đã đi hết độ rơ của cò bất chợt dừng lại. Tự nhiên thế nào hoa mắt thảng thốt, sực nhớ chuyện cũ của anh Tiến ngã gục trên cây tháp nước như có hồn oan mách bảo. Tôi hụt hơi thở hạ súng xuống, nhìn trân trân lên cái tháp nước, lại nhìn xuống khẩu K.63 trong tay rồi nheo mắt nhìn thẳng mặt thằng đội trưởng thật lâu. Nó ngoảnh đi tránh cái nhìn thọc mạch. Tôi hít một hơi thật sâu, chĩa súng lên tháp nước, sau đó đột ngột quay súng chĩa ngay ngực nó. Cả tụi quân ta với đám du kích bạn chộn rộn hết lên xông vào giằng lại khẩu súng. “Ầy ầy! Phất chà rờn hơi, coong tóp Việt Nam xà vâng hơi!” (Uống nhiều rồi, bộ đội Việt Nam say rồi…!). Tôi điên tiết văng luôn: “Xà vâng cái đầu thằng cha mày!”.
Cuộc nhậu samaki (đoàn kết) giải tán trong không khí nặng nề. Tôi cũng chuồn luôn sau đó ít phút. Lòng trở nên nặng trĩu như đeo đá không yên. Mấy hôm sau tôi rủ mấy anh em ra dân hỏi, sục tìm nhà nó thì họ nói nó đã bỏ đi đâu mất tiêu.