L
ẠI MỘT CÁI TẾT lính đang vội đến. Chúng tôi nghỉ đêm tại ga Pursat, chờ tàu trở về cứ sau một tháng đi tải gạo.
Mùa khô hút sâu trong bầu trời đêm sáng sao vằng vặc. Khoảng rừng dầu thưa kiệt nước, đổi màu cây chỉ sau một vài đêm thốc gió. Những đêm sáng sao trời thường lạnh. Càng lạnh hơn khi áp tai lên thanh đường ray hun hút giữa rừng, rình nghe tiếng động những đêm đi phục. Kim loại truyền âm nhanh hơn bầu khí quyển. Đôi thanh ray xám ngoét vạch nhịp giữa không gian lớn, trở nên mỏng mảnh như một cặp dây đàn, u u vang mãi một nốt nhớ không tên.
Đêm lạnh cùng nỗi hưng phấn trở về khiến cả bọn không ngủ. Tôi nằm co ro, nhớ chuyến tàu đêm hồi tháng ba, lúc còn trốn viện về nhà. Lần đó, tôi với thằng Tuấn Anh đạp xe lên Vĩnh Yên thăm bà ngoại nó. Vào trêu đùa mấy em trong tổ thêu của bà, rồi ra cái hiệu sách bụi mốc góc đường khu Liên Bảo. Chọn mua được cuốn truyện ngắn của Gorki thì trời đã chiều. Hai thằng đạp xe ra ga Vĩnh Yên, gửi xe đạp dưới toa đen rồi lên tàu về Hà Nội.
Tàu đông kín, tôi ngồi phệt trên sàn tàu cạnh một cô gái khá già dặn nhưng cứ xưng em rất ngọt. Bộ đội không tán gái nó phí mồm ra. Tán không phải để mong được cái gì, để hẹn hò hay chiếm hữu. Tán theo thói lính, để chứng tỏ mình là bộ đội, mình cũng biết tán, thế thôi. Ai biết đâu với gái lạ thì thao thao bất tuyệt, nhưng với tình thì tôi ngậm hột thị cả tiếng là chuyện bình thường.
“Em tên là Tuyết, làm công nhân ở trại cá giống, về thủ đô thăm chị gái mới sinh cháu ạ”. “Anh hả? Anh là Hùng nhé, lính chiến trường Campuchia mới được về phép, đang chuẩn bị trở lại đơn vị”. Nhân thân rõ ràng, chuyện trò thủ thỉ… Dần có cảm giác bờ vai tôi trĩu nặng. Cô ấy buồn ngủ, đầu cô ấy tựa vào tôi, những sợi tóc mai lòa xòa buồn buồn. Người đâu dễ ngủ đến thế, hẳn là mang số sướng. Ngoài cửa sổ thấy trôi vụt qua rặng bạch đàn ga Thạch Lỗi nhánh lên trong ánh điện, rồi sập tối trở lại. Cô gái với tay lấy chiếc nón úp lên ngực rồi tựa hẳn vào tôi ngủ thật. Tôi mơ màng như chàng chăn cừu của Daudet, cao thượng gồng mình chịu đựng.
Giật mình, vì thấy tay ai nắm nhẹ tay mình, rồi nắm chặt hơn nữa. Rồi bàn tay ấy đưa tay tôi đến bầu ngực mềm đang phập phồng nhè nhẹ. Trời ơi hồi đó mới yêu thương qua thư từ chứ có biết thân thể đàn bà nó ra sao đâu. Tay bóp cò súng, bắn cá bắn chim cả năm chiến trận, giờ run bắn trên bầu ngực bỏng. Tất cả sự kiện ấy diễn ra trong chiếc nón che, dưới bóng tối toa đen đồng lõa. Nhưng có vẻ hành khách xung quanh họ đều biết cả. Đang chuyện như pháo rang, họ gần như đồng loạt im lặng. Đời trẻ trai của tôi bị đông cứng trong phút giây ấy. Người run vã mồ hôi. Bỏ thì tiếc, mà để yên thì thấy ngượng với mấy ông bà quan tòa đen sì đang ngồi chồm hổm trên ghế soi xuống, mắt long sòng sọc trong bóng tối. Trái với sự mất bình tĩnh của tôi, cô gái vẫn thản nhiên giữ chặt tay tôi, như thách thức kệ đời thiên hạ.
Đúng lúc đó, tiếng thét vang dội của con tàu làm mọi người giật mình, đưa tất cả trở về vị trí ban đầu. Còi tàu hú lên lần nữa trước khi vào ga Yên Viên. Cô gái đã tỉnh hẳn ngủ, sửa lại thế ngồi. Tôi nuốt nước miếng khan, đành chấm dứt giấc mơ có thật. Và chúng tôi lại nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhạt phèo. Đến ga Long Biên, hai thằng xuống tàu về cho gần, còn cô đi tiếp vào ga Hàng Cỏ. Chúng tôi chào nhau như những người xa lạ. Thấy tôi vẫn thần mặt ra, Tuấn Anh bảo: “Thôi tiếc gì mày, nó là gái điếm đấy”. Điếm hay không tôi không biết, chỉ biết đó là một nỗi nhớ đời không thể quên được.
Đêm nay trên sân ga chờ chuyến tàu trận vùng biên giới Thái, thấy vẫn nhớ in từng chi tiết. Khó ngủ quá, bụng dưới cứng ngắt, đành lồm cồm bò dậy đi tè.