Chuyện Lính Tây Nam

Lượt đọc: 720 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nước mắt quê hương

❊ ❊ ❊

T

Ừ TRẠM LONG BÌNH, chúng tôi hành quân ra ga Hố Nai.

Cuộc hành quân cuối cùng trong đời quân ngũ. Cuộc hành quân không mang vũ khí, không phòng phục kích, không lo đá mìn. Cuộc hành quân chỉ vài cây số nhưng tưởng chừng dài như vô tận. Càng mong đến đích bao nhiêu, con đường càng dài ra bấy nhiêu. Chiếc lộc bình gốm thủng Biên Hòa chú Năm Thiện cho, ôm tay càng lúc càng nặng. Tôi hạ chiếc ba lô dù Mỹ, tháo quai chất ngang ràng chặt, ngất ngưởng như bộ binh vẫn đeo trái M.72. Đoàn quân xoải bóng dài trên đường cát, dưới nắng xiên buổi sáng.

Yên vị đâu đấy, đám người hùng viễn chinh bỗng rú lên như điên khi đoàn tàu giật mình chuyển bánh. Những thằng lính xa lạ, từ đủ mọi đơn vị, đủ mọi mặt trận trên chiến trường nước bạn, mang rượu đế tích sẵn bi đông từ hôm trước ra mời nhau, như thể đây là thời khắc giao thừa. Một giao thừa khẳng định cho cái chết chuyển sang cái sống, cho xa vắng trở về giữa lòng quê hương. Giao thừa phơi phới nắng và rộng dài gió chướng, có chút nghẹn trong hơi rượu một xúc cảm rất đầy nhưng khó nói ra được. Tôi giựt bi đông thằng Vệ, tu tiếp một hơi dài. Tụi lính say mặt xám mặt đỏ, tranh nhau gào lên nói những gì không rõ. Con tàu chuếnh choáng dập dềnh, ù ù lao về phương Bắc…

“Tôi biết yêu anh tình tôi lỡ làng...

Tôi biết yêu anh tình tôi dở dang...”

Tiếng hát trong vắt Thanh Tuyền từ một chiếc cassette thằng nào vừa mở, dựng tai lạnh buốt trong buổi sớm mù sương. Đoàn lính ra quân dăm ba thằng mánh mung mua được đài radio cassette chợ mới Ô Xây. Tôi không có gì, mở mắt thao láo nằm nghe ké. Em gái buôn chuyến trốn đám thị trường, lên nhờ toa lính đêm qua, trải ni lông nằm sàn tàu sát ngay dưới ghế. Bóng tối cây đường loáng thoáng qua gương mặt quay nghiêng, vẫn còn thiêm thiếp ngủ.

May cho em đêm qua nằm dưới ghế một thằng trai tử tế. Nhưng tử tế lúc này đang căng tức bàng quang, bởi ngó lâu vào khuôn ngực đang phập phồng trễ nải. Em mở mắt bắt quả tang, mỉm cười độ lượng. Tôi ngoảnh nhìn lên dãy xích đông. Chân con búp bê nhựa thằng nào mua thò ra khỏi túi ni lông, vàng bệch như chân tử sĩ. Đèn vàng ga Thị Long nhợt nhạt trôi qua bình minh tháng Chạp. Ngoài cửa sổ, hàng cọ lừng lững chìm trong sương đồng khiến thoáng nhói tim, tưởng chừng hàng thốt nốt khi sắp đến ga Pursat.

Qua ga Bình Lục, tụi thằng Chiến, thằng Lương nhấp nhổm muốn xuống vì đường tàu sắp chạy ngay qua đầu làng nó. Yên tâm! Tụi tao sẽ giật phanh khẩn cấp cho chúng mày xuống. Hăm ba tháng Chạp, Tết ông Công ông Táo. Đồng chiêm đang cấy khoảng xanh khoảng bạc, nhấp nhô mông gái quê chổng lên trời. Hai thằng lính trận cùng làng, hổn hển chỉ trỏ hàng bạch đàn trắng mốc đường xưa. Tiếng rít phanh bánh sắt ren rét đường ray. Toa tàu xô dúi, rùng rùng dừng lại. Hai thằng phi thân qua cửa sổ xuống đường. Chúng tôi quăng ba lô, đồ đạc của tụi nó ra sau. Thằng Chiến thằng Lương xốc ba lô, bỗng ngô nghê chào anh em theo quân lệnh rồi cắm cổ chạy thẳng xuống đồng, chỗ đám đàn bà đang cấy. Từ hàng chục ô cửa sổ con tàu, cả tiểu đoàn bộ binh gào lên thất thanh lạc giọng, vẫy tay gọi vang đồng bằng đủ thứ tên chúng nó nghĩ ra.

Chiêm ơi… Mùa ơi… Lụa ơi… Duyên ơi…!

Chồng chúng mày về đây này…!

Chồng mày về rồi đây này...!

Đám phụ nữ quăng mạ, bỏ cấy hớt hải chạy ngược lên. Nước mắt dành cho ngày gặp lại.

Tôi cúi xuống. Chỉ ba tiếng đồng hồ nữa thôi, tôi cũng sẽ gặp lại mẹ tôi, em tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.