T
ÔI KHOÁC BA LÔ ra phà Preck K’dam đón xe về đơn vị. Chờ mãi không thấy xe lính, đành leo đại lên chiếc xe đò dân. Chiếc xe Hino sắc màu sặc sỡ chất khách chật cứng như cá hộp. Lơ xe trỏ tay chỉ, tôi leo lên nóc. Một khoảng nhỏ được dành cho anh lính quá giang trên tấm ván kê cao, giữa một đám gái vâm đen.
Ngược dốc phà, xe nghiêng ngả chạy. Gió mát lộng. Thỉnh thoảng qua phum, khi cả tụi cúi rạp người tránh những cành me keo xoà ngang trên đường, lại thấy ấp lưng nóng mềm bầu ngực lạ ngồi sau. Me keo lộ 6 đoạn qua Kampong Thom nếu trồng dày thêm đường sẽ rất mát. Dân buôn hồn hậu, cười đùa trêu chọc nhau rinh rích suốt dọc đường dài. Lâu lâu thành lũ đồng hành vui vẻ.
Một cô ngó tôi, nói liên liến gì đó trong gió ù ù, nghe lõm bõm có chữ sì ke (chó). Các cô cười rộ. Tôi đành cười nụ, ra điều cũng hiểu hết nhưng bụng thì phân vân. Có khi họ bảo mình là chó cũng nên. Hay họ chê lính Việt hay ăn thịt chó? Tôi sửa lại tư thế ngồi, bắt đầu nóng mắt và nghiêm mặt lại. Các cô không thấy trêu cười nữa. Họ im lặng dần, mặt đăm chiêu hơn, có phần trở nên nghiêm trọng. Thế chứ, dù ở đâu cũng cần phải biết tôn trọng người lính.
Xe đã chạy hơn ba tiếng. Bụng bắt đầu thấy tưng tức. Suy bụng ta ra bụng người, hẳn các cô cũng buồn nhân thế giống mình bây giờ. Thảo nào mặt đần thối ra như thế kia. Cười nhiều nó vọt ra thì khốn. Ních nước dừa cho đẫy vào! Cũng may, các em mời nhiệt tình nhưng tôi không thú. Một cuộc thi chịu đựng bắt đầu. Mỗi lần xe xóc, các cô nàng nảy dựng lên nhưng lại cố hạ người, ghìm xuống từ từ, mặt nhăn như đau nỗi đau diệt chủng. Cho mày chết, cười cho lắm vào. Tình trạng cũng chẳng hơn gì nhưng tôi vẫn cầm cự được chán. Cơn gió lạ ào qua mang theo hơi nước mát lạnh. Xe đang chạy ngược chiều với cơn mưa đang tới. Trời ơi cơn mưa! Các em tỉnh người, ngồi xệp xuống nóc xe, oằn oại hóng về hướng cơn mưa, như cá rô mề hóng nước. Tôi cũng cảm thấy không chịu được hơn nữa, lục ba lô lấy tấm ni lông ra để sẵn, mong cơn mưa như mong mẹ về chợ.
Gió lạnh dồn mây tối sầm, bắt đầu mưa lộp bộp. Một cái xóc nảy người kèm theo chớp oành tiếng sét ngang trời. Thiên lôi nhân từ đã khai thông mọi bế tắc. Giật mình đồng thời, nước trong tấm sà rông kín các cô vọt trên nóc xe, chảy sè sè cùng lúc với những hạt mưa bắt đầu xối xả. Tôi trùm kin tấm ni lông, tháo khoán trong sự khoan khoái. Lúc này đến lượt tôi bật cười lớn, cười không nhịn được. Đám gái non được cơn mưa giải phóng dúi nhau cười hớn hở. Qua cơn bĩ cực, người ta dễ thông cảm với nhau hơn.
Cuối cùng chỉ tụi ngồi cửa sổ bên dưới là lãnh đủ.