Anh đào cũng đã rụng, mầm xanh đang đâm chồi nảy lộc khắp các tán cây. Cảm giác thoải mái của những ngày xuân ấm áp vẫn mãi tiếp diễn. Em dạo này có khỏe không?
Tôi đã đọc lá thư thứ hai của Ryouta.
Em thấy được sự cần thiết của những lá thư từ “Thư quán”, tôi cảm thấy rất vui. Thực lòng cảm ơn em.
Có người chờ đợi thư của mình quả thực sẽ khiến bản thân muốn thật tâm thật ý viết thư cho họ. Từ giờ cũng mong được em giúp đỡ cho.
Về chuyện tên gọi, tên của tôi cũng chẳng phải là vấn đề gì bí mật cả. Chỉ là, em gọi tôi là “Quán chủ” cũng được rồi, lá thư này cũng chẳng phải thư từ cá nhân mà là thư mang tính chất công việc nên tôi thấy cứ gọi là “Quán chủ” cũng ổn rồi. Cũng như khi em gọi người bán hàng rau là “anh chủ hàng rau” chẳng hạn.
Thật ra tên tôi ra sao cũng chẳng phải vấn đề gì quan trọng.
Đương nhiên, nếu em thực sự để tâm, em hoàn toàn có thể tìm hiểu về tôi. Địa chỉ gửi thư đã có sẵn đấy, nếu em tìm đến chỗ này, em có thể biết được tên tôi, cả vẻ ngoài và độ tuổi của tôi nữa. Mà rồi sẽ có ngày tôi và em gặp nhau thôi. Ý tôi là, thời điểm em trở nên thành công và muốn đền đáp lại tôi thứ gì đó. Tôi rất vui mừng chờ đợi đến ngày đó. Chính vì vậy, những gì muốn biết về cá nhân tôi, em cũng có thể vui vẻ chờ đợi đến khi đó.
Rồi, lá thư tôi gửi đến em hôm nay sẽ bắt đầu từ những gì Ryouta gửi cho tôi hôm trước. Trong lá thư Ryouta gửi tôi có dòng sau đây.
“Theo suy nghĩ của cá nhân em, chính bởi vì nhận được lòng tin từ một người còn chưa gặp mặt như ‘Quán chủ’, mình lại có cảm giác không thể phản bội họ được, em cảm thấy một áp lực ‘bản thân nhất định phải giữ lời hứa này!’ trong lòng.”
Thật ra mọi người đều nghĩ vậy. Như tôi đã nói, “viết thư” là nghề kiếm sống chính của tôi. Chỉ là, hạnh phúc thay, những người đã có ý thư từ trao đổi với tôi trong công việc này chưa có ai không giữ lời hứa đầu tiên giữa hai bên cả.
Những người từng hứa hẹn với tôi trong vai trò “Quán chủ” như Ryouta, phải đến một nửa đã đền đáp lại thứ gì đó cho tôi. Tôi đã nhận được mười hai phần hạnh phúc từ phía họ để tiếp tục cuộc sống riêng. Cũng có người đền đáp quá nhiều khiến tôi cảm thấy phiền phức. Phân nửa còn lại tuy chưa đền đáp được gì cho tôi nhưng họ đều đang cố gắng nỗ lực hết sức để đạt được thành công dành riêng cho họ. Hẳn là ngày nào họ cũng đang nhắc nhở mình, sẽ có ngày họ thực hiện lời hứa với tôi. Đó là điều tôi rất cảm tạ.
Đương nhiên cũng có kẻ có ý “lừa đảo” tôi đây.
Nhưng, tôi chắc chắn là không. Họ có quên đi điều gì, tôi tin rằng họ cũng không thể quên được lời hứa với tôi. Tuy điều này người ngoài không thể hiểu được, nhưng một người đã cùng họ trao đổi đến mười lá thư có thể hiểu. Chỉ là họ vẫn chưa thể đền đáp lại cho tôi mà thôi.
Những người chậm trễ đáp trả lại cho tôi, thường lại muốn đền đáp một thứ gì đó thật lớn. Họ ôm những ước mơ lớn, lựa chọn cuộc đời có thể hiện thực hóa điều đó. Và, để sống được cuộc đời đó, những lá thư của tôi đóng góp một phần lớn, chính vì thế chắc hẳn khi họ đã đạt được thành công lớn, họ sẽ muốn đáp trả một thứ gì đó lớn lao. Nếu không phải thế thì gửi một thanh chocolate cũng xong mà.
Trong số đó có cả những người hiện tại công việc kinh doanh đang thất bại nên không thể gửi đến dù chỉ một dòng, đánh mất đi cả những thứ có thể đền đáp cho tôi. Nhưng mà, những con người đó, tôi nghĩ cũng sẽ có lúc họ đạt được thành công. Đến khi đó, họ sẽ nhớ đến tôi trước tiên, họ sẽ muốn giữ lời hứa với tôi.
Chà, phần mào đầu của chúng ta có hơi dài dòng nhỉ.
Lần này, tôi muốn chỉ cho em thấy rằng ta có thể tăng số lượng mặt hàng trao đổi của mình với kẻ khác dễ dàng ra sao.
Trong xã hội ta đang sống, ta không thể tránh khỏi việc gặp gỡ, kết bạn với người khác. Lá thư lần trước, nếu em đã nắm được khái niệm “trao đổi” đó thì em chắc sẽ hiểu rõ. Dẫu em không gieo trồng được lúa gạo hay rau cỏ, không nuôi được bò, không cắt may được quần áo, nhưng bàn ăn mỗi ngày vẫn đầy đủ, những đồ dùng thiết yếu vẫn chẳng thiếu được là do có những người cung cấp chúng cho em. Nếu không có những con người đó, em không thể sống nổi. Và, nhờ em trao đổi thứ gì đó với những người ấy, em đạt được những thứ mình muốn từ họ.
Nếu suy nghĩ theo cách này, để đạt được thành công, việc em có thể khéo léo làm bạn, kết nối với nhiều người là yếu tố cực kì quan trọng.
Nói thì nói thế, hiện tại cũng chẳng thiếu người cố hết sức tránh những mối quan hệ thừa thãi, chính vì vậy, để có thể khéo léo làm bạn với người khác cũng khá là khó khăn.
Chính bởi vậy, hôm nay, tôi sẽ chỉ cho em một loại phép thuật giúp tất cả những người em gặp được đều trở thành đồng minh của em.
Đó chính là...
Hãy đặt ra “biệt danh” em mong muốn có được từ đối phương.
Để hiện thực hóa nó một cách tuyệt vời cũng mệt tim lắm đó. Tôi đã dùng cách này làm lý do để tin tưởng mọi người sẽ giữ lời hứa với mình.
Ngay từ đầu, tôi đã đặt “biệt danh” cho em là “Người nhất định không thất hứa.”
Em sẽ trở thành người đúng như lời hứa đó. Sự thật đấy.
Trong trường hợp của tôi, tôi sẽ đánh giá họ là người như thế nào, không phải tôi đặt biệt danh dựa vào con người họ, ngay khi tôi đặt biệt danh theo cách tôi muốn họ sẽ trở thành hay dạng người tôi muốn, mối quan hệ với họ cũng bắt đầu.
Tôi nghĩ mình không thể thay đổi được người khác.
Em có thể thấy những lời tôi nói mâu thuẫn nhau nhưng hãy kiên nhẫn đọc hết.
Nếu tôi nói điều này về em, em sẽ nghĩ sao? “Ryouta thật sự vừa thân thiện vừa hiền lành nhất nhỉ. Chẳng có mấy ai hiền lành được như em đâu.”
Nhất định em sẽ thấy vui, nhưng bụng cũng bảo dạ rằng, “Không đến mức đó đâu. Em cũng có mặt lạnh lùng lắm chứ, cũng có những lúc em chỉ biết nghĩ đến bản thân mình mà thôi” đúng không?
Vậy thì, nếu tôi nói thế này thì sao? “Vậy, chẳng có mấy ai lạnh lùng như em. Toàn chỉ biết lo thân thôi chẳng bao giờ lo nghĩ cho người khác.”
Em hẳn sẽ nghĩ thế này, “Tôi làm gì quá đáng đến mức ấy. Có lắm kẻ còn đáng sợ hơn, tôi cũng có lúc để tâm đến kẻ khác đó chứ.”
Cũng như vậy, nếu em bảo “u ám” họ sẽ phủ định ý đó, khi em nói là “rạng rỡ” họ sẽ nghĩ bản thân “cũng có lúc u ám”. Nếu em bảo “mạnh mẽ”, họ sẽ nghĩ “người ta không hiểu rằng mình cũng có những lúc yếu đuối”. Nếu em bảo “yếu đuối” họ sẽ lập tức muốn phủ nhận “làm gì có chuyện đó!”.
Không chỉ mình Ryouta thôi đâu. Tôi cũng vậy. Con người ai cũng vậy mà thôi.
Con người không nhiều thì ít, ai cũng bị tính cách này ảnh hưởng. Vậy nên, bảo là thay đổi tính cách nhưng vốn tính cách chẳng đổi được đâu. Nếu nói theo cách khác, dẫu không có ý cũng chẳng thay đổi, nó tồn tại hẳn hoi trong tính cách rồi.
Đối với em, em có thể cảm thấy người này lúc nào cũng nóng nảy và tự cao. Nhưng mà, người đó đâu phải chỉ có “nóng nảy và tự cao”. Họ còn có nhiều phẩm chất khác, chỉ là em chỉ cảm nhận được một nét “nóng nảy và tự cao” nơi họ mà thôi.
“Tôi nghĩ mình không thể thay đổi được người khác.”
“Ai cũng bị tính cách này ảnh hưởng.”
Nếu em hiểu được lý lẽ này, điều cần thiết tiếp theo là em trở thành sự tồn tại có thể giúp họ lôi ra những nét tính cách bản thân em mong muốn.
Từ đó, cách thức để lôi ra những nét tính cách đó chính là cách đặt “biệt danh” cho họ.
Sao lại dễ thế được... em có thể nghĩ vậy nhưng đích thực là dựa vào cách đơn giản đó, em có thể nhận được sự ủng hộ từ nhiều người.
Họ sẽ trở thành người như “biệt danh” em đặt cho họ.
Thế giới này không thiếu người thích đặt biệt danh cho kẻ khác.
Nhưng mà, đối với người bị đặt biệt danh, thường không lấy gì làm vui vẻ, họ thường bị áp cho những biệt danh chẳng hay ho gì và bị chúng bám dính lấy trong đời.
Thử nghiệm nhé, ta cứ thử tưởng tượng.
Em nghĩ thử coi khi mình không có đấy, bạn bè hay bàn tán gì về em?
Có lẽ em cũng không trông mong gì những lời tốt đẹp phải không?
Đây không đồng nghĩ với việc em không tốt. Phần lớn khi người ta đánh giá kẻ khác, họ không xem xét đối phương là một con người phức tạp với nhiều nét cá tính mà thông thường chỉ dựa vào điểm ấn tượng nhất còn sót lại trong suy nghĩ rồi gán cho biệt danh này kia.
Ví dụ như một người bạn có ý kiến đối lập với mình nói về em là: “Cậu ta ngoan cố lắm!”
Điều này ta lại không thể đổ lỗi cho người bạn đó được.
Tại sao ta lại không thể đặt những biệt danh họ mong muốn, hay những biệt danh vui vui giúp người ta cố gắng, cũng bởi chẳng có mấy ai đặt những biệt danh như thế cho người khác. Người ta đặt biệt danh cho kẻ khác không phải với kì vọng họ sẽ trở thành một điều gì đó mà chỉ là chăm chăm muốn chỉ ra kẻ đó “có điểm xấu như thế này này”. Con người không hề sống và cho rằng bản thân thế đã là hoàn hảo. Mọi người đều mang theo nhiều nỗi lo lắng và vấn đề riêng, va chạm với những người khác, tổn thương và làm kẻ khác bị tổn thương rồi mới trở nên trưởng thành hơn. Theo quá trình vậy đó. Chỉ dựa vào những điều mình từng làm rồi gắn em với những biệt danh, thành ra chúng thường hiếm khi là danh hiệu gì tốt đẹp.
Nhưng mà đôi khi, ta lại được người khác đặt những biệt danh hay ho khiến mình vui vẻ dẫu bản thân chưa có được những đức tính đó.
Trên thế giới, nhiều bà mẹ gọi con mình là “nhân tài” và nuôi dạy chúng trở thành như thế. Cũng có những trường hợp không phải là mẹ, tựu trung là những người nuôi dạy nên các “nhân tài”.
Những người được gọi là “nhân tài” thường có cùng điểm chung. Ta vẫn hay cho ràng họ đều có những năng lực tuyệt vời tiềm ẩn sâu trong mỗi người, nhưng thực ra chẳng phải như vậy. Ai trên thế giới này cũng sở hữu năng lực tuyệt vời cả.
Vậy, nó là thứ gì?
Thật ra, trước khi thành công, những nhân tài này được nuôi dạy với biệt danh “sẽ thành công trong tương lai”.
Người đó có thể là mẹ, là cha, là người lớn xung quanh em, tùy theo từng hoàn cảnh có thể là người thầy em tự chọn cho mình. Tóm lại là một người nào đó quanh em nói với em rằng “Nhóc con có năng lực tuyệt vời trong tay, có thể giúp đỡ nhiều người trong tương lai đó”, họ đặt cho em một biệt danh và nuôi dạy em trưởng thành với nó. Và rồi, em thực sự trở thành đúng như vậy. Con người ta trở thành người đúng như biệt danh dành cho họ.
Tôi cho rằng thế giới này có rất ít người được gọi là tài năng chính bởi vì số người được đặt cho những biệt danh như thế có quá ít và những người không có thì không thể trở thành như vậy được.
Từ điểm này, nếu em tặng người khác một biệt danh họ mong muốn thì sao, em hãy nghĩ thử xem.
Đối với phần nhiều những người sống trên thế giới này, em sẽ thành một sự tồn tại không thể thay thế. Chính nhờ biệt danh em dành cho người đó, nhiều nhân tài sẽ được sản sinh ra trong thế giới này.
Đối với những người đó, quen biết em trở thành một điều hạnh phúc lớn nhất trong đời còn gì.
Đương nhiên khi điều em không nghĩ là dối trá lại như câu lừa dối với kẻ khác, thì đó cũng chỉ là điều vô nghĩa. Ta chỉ biết con người trên thế giới này mang năng lực vô hạn là sự thật không có gì phải nghi ngờ. Dẫu họ có là bất cứ ai, họ đều có khả năng trở thành “nhân tài” trong tương lai. nếu em tin tưởng điều đó bằng cả trái tim mình, chỉ cần em cứ giữ gìn biệt danh đó dành cho họ, em sẽ trở thành một sự tồn tại không thể đánh mất đối với kẻ kia. Và biệt danh em dành cho người đó cũng trở thành một vật trao đổi họ không thể quên.
Không chỉ có “tiền bạc”, “ngôn ngữ”, cũng tùy theo cách sử dụng của em mà chúng có thể trở thành đối tượng trao đổi mà đối phương mong muốn.
Điều này có chút liên hệ với phần cuối của lá thư lần trước.
Chỉ cần những người xung quanh đặt ra một biệt danh, không dựa vào những kinh nghiệm trước giờ mà dựa vào những mong đợi tương lai, cuộc đời em coi như đã có bước chuyển mình rồi.
Điều này không chỉ giới hạn khi ta nói với chính đối tượng đó.
Kể cả trường hợp không có người kia hay cả những lúc nói về người đó, em cũng nên nhớ.
People will talk. (Con người sẽ buôn chuyện.)
Con người là sinh vật thích buôn chuyện. Những lời nói sẽ lan truyền rộng ra và một lúc nào đó sẽ đến tai người kia.
Nếu em đánh giá về người bạn của mình là “Cậu ta dịu dàng lắm”, những lời đó theo miệng người khác đến tai bạn của em sẽ có hiệu quả hơn khi em trực tiếp ghép cho cậu ta cái “biệt danh” đó và người ấy sẽ tự nhiên dịu dàng hơn với em.
Em có lẽ cũng thế.
“Bạn OO khen rằng Ryouta dịu dàng lắm đấy.”
Nếu những lời đó lọt vào tai em, hẳn em sẽ đối xử dịu dàng hơn hẳn với người OO đó.
Từ hôm nay, em sẽ đặt biệt danh thế nào cho ai đây?
Từ Quán chủ tin tưởng vào thành công nơi em