Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lá thư thứ chín: “Rèn giũa chính mình và hành động”
Lá thư thứ chín: “Rèn giũa chính mình và hành động”

❊ ❊ ❊

Mùa thu hoạch đã về, trong khi vui đùa bè bạn giữa tầng xanh, cây lá đã sớm đua nhau bắt đầu thay sắc.

Chào em, Ryouta.

Dường như em cũng đã quyết định rồi đấy nhỉ? Được nhìn thấy sự trưởng thành của người trao đổi với mình theo từng lá thư của dịch vụ Thư quán, đó là niềm vui lớn nhất của tôi với vai trò Quán chủ. Và, em đã trưởng thành rất nhiều trong mấy tháng qua. Điều này thể hiện rõ ràng qua những lá thư của em.

Nào, về câu chuyện của ngày hôm nay.

Tuy có hơi đường đột, khi em đang đọc lá thư này, căn phòng của em hay bàn em đã được dọn dẹp sạch sẽ chưa?

Chắc chưa dọn dẹp gì đâu nhỉ? Mà, một nam sinh viên sống đời độc thân thằng nào chẳng thế. Đến khi sự kiện nào đó thì làm một cuộc “tổng vệ sinh” dọn sạch bong cả căn phòng.

Nhưng dẫu có dọn sạch đến không còn một hạt bụi, ngày tiếp theo bụi sẽ lại bắt đầu bám thôi. Chỉ là mắt không thấy, tâm không phiền. Và rồi, một tuần trôi qua, bụi sẽ lại giăng đầy.

Tôi cũng có kinh nghiệm sống một mình rồi, nhưng khi một người bạn của tôi bắt đầu cuộc sống một mình, người đó đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy những chỗ thoát nước của nhà tắm, nhà vệ sinh và bếp lại nhanh lên rêu đến thế, rồi lần đầu tiên người đó nhận ra rằng người bạn ở cùng trước giờ đã luôn dọn dẹp thay mình. Chắc em cũng từng trải qua chuyện tương tự rồi.

Cũng như khi ta mua một thứ đồ trang trí đẹp đẽ, sáng lấp lánh về treo trong nhà ấy. Sau vài ngày, nó bám bụi liền.

Với vai trò Quán chủ, tôi đã trải nghiệm giây phút đáng buồn nhất của mình.

Thông qua những lá thư với tôi, một người đã xác định ước mơ của mình, hớn hở nói về những dự định của mình với hi vọng ngập tràn, vậy mà khoảng nửa năm sau đó lại đột ngột gửi thư cho tôi.

Người đó viết như sau.

“Em thật quá tồi tệ. Nhờ có Quán chủ, em vừa mới có động lực làm mọi thứ mà giờ lại trở về bản chất lười biếng cũ mất rồi. Hãy gửi em vài lời động viên đi. Em có thể tiếp tục trao đổi thư không...”

Giờ em cũng như căn phòng mới dọn sạch như lau như ly của mình vậy. Tôi không có ý phủ định vẻ đẹp lấp lánh đó, nhưng một ngày sau, khi em còn chưa để ý, nó đã bám bụi rồi. Nếu em cứ bỏ nó đấy cả một tháng trời, mọi động lực sẽ bay biến đi rồi lại trở về như cũ khiến em tưởng chừng như muốn phát cáu với chính mình.

Ai cũng từng có những trải nghiệm như vậy.

Chắc em cũng có cảm giác tuyệt vời khi gặp được một cuốn sách hay ho tưởng như sẽ thay đổi cuộc đời mình nhỉ?

Nhưng mà, vài tháng sau khi cảm thấy xúc động “nội dung cuốn sách này tuyệt vời đến mức thay đổi được cuộc đời mình!”, họ lại hi vọng tìm được một cuốn sách hay ho đến mức có thể thay đổi cuộc đời họ. Đến cả tôi đây, tuy nói ra thì ngại nhưng cũng từng gặp phải chuyện như vậy.

Thực tế, em vẫn còn nửa năm nữa mới vào công ty.

Giờ đầu óc của em còn sáng láng lắm nhưng sau khoảng nửa năm vứt đó nó sẽ bám nhiều bụi đến mức khó chịu. Vậy nên, em sẽ dùng khoảng thời gian nửa năm này như thế nào, là điều quan trọng đấy.

Em cần phải duy trì cho bản thân đang rạng rỡ lấp lánh hiện tại mãi rạng rỡ và lấp lánh.

Để làm vậy, em cần phải nghĩ ra phương pháp để giữ căn phòng đã dọn dẹp mãi sạch sẽ.

Phải làm sao để căn phòng của mình mãi được sạch đẹp đây, chàng trai?

Đúng rồi đấy. Phương pháp hay nhất là “biến dọn dẹp thành thói quen”.

Em có chú ý tránh dây bẩn hay tránh bụi bặm cũng chẳng được. Chỉ có thể biến dọn dẹp sạch sẽ thành một thói quen thôi.

Khi em trao đổi thư với tôi, em đang rèn giũa chính mình. Hiện giờ, em đã nắm được cách suy nghĩ để giúp cho chính mình, cuộc đời sau này của em được vui vẻ và luôn rạng ngời đấy đúng không?

Đó chính là phương pháp “thói quen” đấy.

Không phải là chuyện trao đổi thư với tôi đâu.

Khi em đọc những suy nghĩ do ai đó viết ra, em hãy viết những quan điểm của mình về điều đó, hãy biến nó thành một thói quen “gia công” đi.

Em đọc những suy nghĩ của tôi, rồi viết ra những ý kiến của mình theo dạng câu trả lời, đó chính là em đang rèn luyện mình.

Trên thế giới, nhiều người có suy nghĩ thú vị lắm, cũng có nhiều người có được thành công tuyệt vời.

Mùa hè này em đã gặp được cuốn sách có thể thay đổi đời mình rồi, em biết rằng đọc sách có thể giúp em rèn giũa mình. Và thế thì, em được thực hành rồi đấy.

Chỉ là, thế là chưa đủ. Em cần phải làm như lúc trao đổi thư với tôi ấy, em đọc sách rồi phải viết ra và tổng hợp lại ý kiến của mình. Viết theo dạng sơ đồ hay văn vẻ đều được cả. Tóm lại, đây là khâu gia công quan trọng biến những điều em nhận được thành của chính mình.

Hãy đọc cuốn sách có khả năng thay đổi chính mình, rồi viết ra ý kiến của em.

Em có thể rèn luyện mình như vậy.

Nhưng nếu em chỉ làm thế một lần, bụi sẽ bám đầy ngay đấy. Quan trọng là thói quen.

Còn một điều nữa, phương pháp chống bụi.

Đó là thường xuyên hoạt động.

Điều này thực ra còn quan trọng hơn việc rèn giũa chính em.

Em có biết “quy luật quán tính” không?

Nằm trong môn vật lý thời trung học ấy.

“Vật đứng yên sẽ mãi đứng yên. Vật chuyển động sẽ tiếp tục chuyển động (với cùng vận tốc tuyến tính).”

Những thứ đã đứng yên sẽ tiếp tục đứng yên. Thúc nó chuyển động cần một lực rất lớn. Ngược lại, vật đã chuyển động ngay từ đầu sẽ tiếp tục chuyển động với cùng vận tốc. Để dừng nó lại cần một lực rất lớn.

Em cứ tưởng tượng khi ta đẩy một cái ô tô đang đứng yên hay khi ta dùng tay giữ một cái ô tô đang chuyển động cho dễ hiểu.

Cách ta sống trong đời cũng tương tự như vậy.

Hiếm hoi mới có được ý nghĩ hay ho hay ước mơ lớn lao nào đó nhưng nếu chẳng hành động, cứ mãi thế thì chẳng tạo ra được gì. Những người như vậy dẫu kiến thức của họ có nhiều thêm, kết cục vẫn là giậm chân tại chỗ thôi. Cũng như vậy, một vật đã đứng yên từ đầu cần một lực lớn mới có thể chuyển động nhưng nếu đã bắt đầu chuyển động sẽ cứ tiếp tục chuyển động.

Điều em cần làm là hành động.

Đừng đợi đến tận nửa năm, hãy định hướng ước mơ và mục tiêu của mình, rồi bắt đầu đầu hành động luôn đi.

Em có nhiều điều có thể làm lắm.

Ví dụ như, lập tức đến công ty em có nguyện vọng vào làm, hỏi họ xem có điều gì em có thể hỗ trợ không cũng là một hành động đấy. Nhưng không phải với tư cách làm thêm, em hỗ trợ họ nên không phải làm việc vì tiền. Nhìn thoáng, ta tưởng như điều này bất hợp lý nhưng tôi nghĩ hành động này có thể mang lại cho em nhiều thứ không thể đong đếm nổi đấy.

Em có thể coi việc hỗ trợ này cũng chính là đi theo con đường đến với mục tiêu “trở nên có ích với kẻ khác”. Dẫu chỉ là công việc lao động không mang tính sáng tạo nhưng một khi em có được lòng tin từ bạn bè đồng nghiệp đó sẽ là một thứ tài sản tuyệt vời không thứ tiền nào có thể tính đếm nổi. Những người dám làm điều này, phần đa sẽ đạt được những phần thưởng lớn đến mức bản thân họ cũng không tưởng tượng được.

Nếu em đứng vào lập trường người làm kinh doanh mà suy nghĩ, em sẽ hiểu thôi. Em định mở công ty trong tương lai, nếu có một sinh viên có nguyện vọng vào làm chỗ em, khi em đưa họ thư tuyển dụng, người đó nói, “Tuy vẫn còn nửa năm nữa em mới vào công ty, nhưng nếu có điều gì giúp đỡ được em sẽ làm, hãy cứ nói cho em biết!” thì sao?

Em lại chẳng dồn cả đống tình cảm vào cậu thanh niên ấy chứ.

“Người giúp công ty này phát triển chính là cậu ta.”

Em hẳn sẽ đặt nhiều kì vọng, giao cho cậu ta nhiều nhiệm vụ, đưa đi ăn uống, tùy theo tình hình mà giao nhiều trọng trách khi vào công ty. Dẫu có chẳng để em giúp đỡ, nó cũng sẽ luôn âm ỉ trong đầu óc của giám đốc và trở thành bài học truyền miệng trong công ty.

“Ngày xưa, có một nhân viên như này này...”

Khi giám đốc say xỉn, nhất định sẽ nhắc đến những hành động gây ấn tượng sâu sắc kiểu thế.

Ta không rõ một hành động sẽ mang lại kết quả gì. Tuy nhiên, tôi cho rằng thay vì chú trọng kết quả đó sẽ tốt hay chăng, ta đã hành động là điều có ý nghĩa hơn nhiều.

Cứ thế những vật chuyển động sẽ tiếp tục chuyển động. Dẫu có muốn ngừng lại, nếu không dùng một lực đủ lớn sẽ chẳng dễ dàng làm được điều đó.

“Hòn đá lăn hoài chẳng kết nổi rêu.”

Những thứ liên tục vận động thì không bị bám bụi.

Khi tôi nhận lá thư từ vị khách muốn tiếp tục trao đổi thư với tôi như nói lúc trước, tôi đã không gửi thư đáp lại người đó. Trong trường hợp của tôi, gửi thư là công việc kinh doanh, tôi đã cam kết mỗi khách tôi chỉ gửi mười lá thư. Một khi phá vỡ cam kết đó nghĩa là tôi thất bại trong công việc kinh doanh này rồi.

Thay vào đấy, tôi gửi cậu ta một cuốn sách.

Một cuốn sách hay đủ khiến cậu ta có thể lấy lại sự rạng rỡ lấp lánh kia.

Và, cuối cuốn sách tôi có viết một câu.

“Kẻ đứng yên sẽ mãi đứng yên.

Người hành động sẽ tiếp tục hành động.”

Từ Quán chủ ưa đọc sách

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.