Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư từ tôi (lá thứ tám)
Thư từ tôi (lá thứ tám)

❊ ❊ ❊

Xin chào Quán chủ.

Kể từ khi bắt đầu trao đổi thư với Quán chủ, ý thức của em về công việc đã thực sự thay đổi rồi. Trước khi bắt đầu tìm việc, em ôm mối bất an trẻ con về chuyện mỗi ngày từ sáng đến tối, suốt cả chục năm trời cứ phải làm việc liệu có chịu đựng nổi không đây. Nhưng mà, nếu ta càng suy nghĩ nhiều đến công việc, càng suy nghĩ nhiều đến tương lai, em càng muốn bản thân có thể nhanh chóng ra ngoài xã hội và bắt đầu cuộc đời của riêng mình. Em cũng cảm thấy được thật sự mình đã dần trưởng thành hơn rồi.

Với lại, càng nghĩ nhiều đến chuyện tìm việc hay chuyện khởi nghiệp, những suy nghĩ đó càng trở nên nghiêm túc hơn, em thấy mình lại vấp vào một câu hỏi nữa. Em đã xác nhận lại điều này trong lá thư thứ bảy.

Câu hỏi đó là, “Tại sao ta làm việc?”.

Mỗi khi em đặt câu hỏi đó cho mình, em có cảm giác như đến lúc đi làm thực tế em chắc sẽ nhìn thấy rõ ràng như thể tấm bản đồ ý thức đã cố ý đặt ngay sát nách mình vậy. Nhưng mà, đây đích thực là điều cần phải nghĩ nhỉ.

Nếu là em của vài tháng trước, em không thể có câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi này được. Nhưng giờ, em có thể trả lời khá rành mạch rồi. Em có thôi thúc mạnh mẽ muốn gây dựng công ty đến thế là nhờ lá thư thứ năm Quán chủ gửi em đấy, trong thư Quán chủ có chỉ dạy em rằng: “Một ‘đối tượng pháp nhân’ sống lâu dài và hạnh phúc là ‘pháp nhân’ có mối giao lưu lâu dài với nhiều người và được coi là cần thiết trong những hoạt động của mình”.

Nội dung này, đối với một đứa chưa bao giờ nghĩ đến lý do tồn tại của công ty như em, quả là một chấn động lớn. Nhưng chính xác là, chỉ khi một “pháp nhân” thông qua hoạt động của mình, trở nên cần thiết đối với nhiều người trong một khoảng thời gian dài, mang lại hạnh phúc cho nhiều người mới có thể tồn tại lâu dài được. Nói cách khác, lý do tồn tại của công ty phải là “hoạt động mang lại hạnh phúc cho nhiều người”.

Giờ, điều này trở nên thuyết phục một cách tự nhiên. Hẳn là do Quán chủ rất giỏi thuyết phục lòng người, khiến một kẻ vốn đạo đức giả, thiếu thành thật như em vốn đã ăn sâu bá rễ suy nghĩ “mấy lý tưởng này chẳng thể sống trong thực tế được” cũng bị thuyết phục.

Nghĩ đến thế, em lại thấy kinh doanh cũng là tính toán nên đặt cược ra sao, nếu lập tức nghĩ đến những công ty đang hoạt động bây giờ, nếu em đi làm ở đó, hiển nhiên em sẽ nghĩ đến chuyện làm thế nào để kiếm được mức thu nhập cao đem lại cuộc sống ổn định, suy nghĩ “vì thế giới, vì con người” kia nghe có vẻ giả tạo quá chừng.

Nhưng, em biết không phải vậy.

“Khi ta sinh ra một ‘đối tượng pháp nhân’ mang danh công ty, ta sẽ đem lại hạnh phúc cho rất nhiều người trên thế giới. Và khi có nhiều người cần đến, ‘pháp nhân’ trưởng thành dần lên.”

Khi em biết điều này cũng chính là kinh doanh, em cảm giác mở ra một công ty là điều cực kỳ tuyệt vời.

Giới kinh doanh không phải là nơi ta có thể lơi lỏng mình, một thế giới nuốt hay bị nuốt như thế, ta đặt cược tiền bạc vào đó nên nếu không dùng thủ đoạn chắc chắn sẽ phải chuẩn bị tinh thần đối đầu với mọi nguy cơ. Khi em nhận ra hình ảnh đó không chuẩn xác, em cảm nhận được đặt cược cực kì nhiều tiền vào kinh doanh cũng là điều hay ho đấy chứ. Dẫu sao thì, khi ta đặt cược vào công ty đó nghĩa là trở nên cần thiết với nhiều người trong xã hội.

Khi em bắt đầu có suy nghĩ đó, em cũng bắt đầu cảm thấy trở thành một nhân viên công ty cũng là điều hay ho đấy.

Em đã quyết định mục tiêu làm việc của mình.

Em sẽ làm việc để mang lại hạnh phúc cho nhiều người.

Em sẽ làm việc để gây dựng nên một công ty cần thiết đối với nhiều người.

Kể cả làm một thành viên trong công ty do kẻ khác xây dựng nên cũng không khác gì khi mình mở một công ty ra kinh doanh riêng.

Mục tiêu ra khơi của em là một mình ta cũng có thể mang lại hạnh phúc cho nhiều người.

Lý tưởng này chắc hẳn không thể trở thành một đề tài nói chuyện nghiêm túc với những người có tính thực dụng được. Thành thật mà nói, kẻ ngạc nhiên nhất có lẽ là chính bản thân em đây. Nhưng mà, đây chính là lời thật lòng thật dạ của em.

Từ giờ em sẽ thực sự ra ngoài xã hội và làm việc với vai trò là một nhân viên của công ty, công việc hàng ngày bận rộn, lại chịu ảnh hưởng từ những người xung quanh nên có thể quên đi cảm xúc của mình hiện tại, sẽ có lúc em chỉ suy tính đến phương pháp cá cược của chính mình, phương pháp bản thân đánh cược vào công ty của chính mình. Nhất định rồi thất bại sẽ là cú trả đòn đau điếng làm em mở mắt. Làm thế nào nhỉ, nếu ai ai cũng chỉ quan tâm đến lợi nhuận của bản thân, thì ta không làm bạn với những người như vậy được.

Trong tình trạng hiện giờ, em chẳng có kỹ năng hay ưu điểm gì cả, cũng chẳng có bạn bè nào có cùng ước mơ để làm việc chung với mình cả, em có thể nói, chẳng có thằng thanh niên bình thường nào lấy khẩu hiệu “đem lại hạnh phúc cho nhiều người trên thế giới” rồi phi ra đời như vậy cả, một khẩu hiệu ngông cuồng đến thế. Nhưng mà, như những gì Quán chủ đã nói, em tin mình sẽ tìm ra được một phương pháp tốt để nuôi dưỡng mầm non của mình, em sẽ cố gắng đến khi có thể làm được.

Quán chủ có thể ủng hộ em chứ?

Nishiyama Ryouta

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.