Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư từ tôi (lá thứ sáu)
Thư từ tôi (lá thứ sáu)

❊ ❊ ❊

Xin chào Quán chủ.

Nhờ quen được anh/chị, quan điểm tìm việc và quan điểm về công ty của em có thay đổi lớn.

Khi ta lựa chọn bạn bè hay người yêu, ta nhìn vào mức độ nổi tiếng và địa vị xã hội của họ, nói thẳng ra là họ có giàu có hay không, vẫn biết suy nghĩ kiểu đó là nhỏ mọn nhưng khi ta nghĩ đến chuyện lựa chọn một “đối tượng pháp nhân” để trở thành một phần của nó, em cảm nhận được bản thân lại hoàn toàn bị cái suy nghĩ nhỏ mọn kia quấn lấy.

Phải làm sao đây, ta phải nhìn “tính cách” hay “phong cách sống” của đối phương đúng không. Công ty lớn nhỏ thế nào, khi trò chuyện với người quen em chỉ nghĩ được là trông nó bảnh đến thế nào thôi, giờ em thấy xấu hổ quá đi.

Câu chuyện xem xét đối tượng pháp nhân như một con người thực sự khiến em suy nghĩ rất nhiều.

Tuy em vẫn chưa thể nào gom lại những suy nghĩ trong mình được nhưng tóm lại là em có cảm giác mình chỉ toàn nghĩ đến chuyện dùng công ty để mang lại hạnh phúc cá nhân mà thôi.

Để duy trì cuộc sống thường nhật của mình phải có mức lương cao, để được thảnh thơi phải được nghỉ ngơi nhiều, để tương lai an ổn phải vào công ty lớn…

Với tình trạng này, em nhận ra mình chọn công ty tất cả đều chỉ vì chính mình. Điều này, khi em đặt bản thân là một người của công ty theo những gì Quán chủ nói, em không thể lựa chọn chúng như lựa chọn bạn bè được.

Những câu chuyện giả dụ của Quán chủ rất dễ hiểu, chúng đã thuyết phục được em.

Nếu coi “pháp nhân” như một con người, họ cũng muốn sống lâu dài mạnh khỏe với một cuộc đời đầy hạnh phúc nhỉ. Nhằm mục đích đó, họ dùng đến chân, đến tay là điều hiển nhiên. Nếu đã như thế, em nghĩ rằng hiển nhiên mình phải trở thành một cơ bắp mạnh mẽ có thể vận động được nhiều mới là suy nghĩ cho công ty.

Nếu có cách nhìn đấy, em hiểu được một “pháp nhân”, con người muốn có bắp chân như thế nào rồi.

Em chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình, làm một cái chân ích kỷ chẳng suy nghĩ gì.

Em cũng vậy, có gia đình và bạn bè luôn cố gắng giúp đỡ mà không màng trả công chỉ vì hạnh phúc và thành công của người đó.

Có lẽ để tìm được một “pháp nhân” cùng ta nắm giữ mối quan hệ tốt đẹp như thế, vì vậy ta mới đi tìm việc.

Nhằm mục tiêu đó, em sẽ không nghĩ đến chuyện bản thân mình có những gì mà là “pháp nhân” mình đăng ký phỏng vấn có những tính cách gì, sẽ sống theo kiểu nào, và sau này họ dự định sẽ sống theo cách nào, phân tích xem có phù hợp với tính cách mình hay không, bỏ qua độ nổi tiếng và khối tài sản của họ.

Dẫu là một doanh nghiệp nhỏ mới sinh ra, vẫn có rất nhiều “pháp nhân” cực kì tuyệt vời, những “pháp nhân” đó giờ sẽ trở nên cần thiết với nhiều người trên thế giới và sẽ trưởng thành hơn. Trở thành một khí quản của “pháp nhân” đó, hướng con người đó đến một lối đi hạnh phúc, em cảm giác đó là một công việc rất đáng làm.

Đúng, đúng rồi, vài ngày trước khi nhận thư, em tình cờ gặp lại một người bạn thời cấp ba. Lâu lắm mới gặp lại cậu ta, cậu ấy có nói với em về chuyện đầu tư.

Cậu ta đã đi làm thêm tiết kiệm tiền từ hồi năm hai đại học làm vốn đầu tư cá nhân vào một công ty trách nhiệm hữu hạn, có vẻ mọi chuyện cũng suôn sẻ, đạt mức thu nhập không tưởng đối với một sinh viên. Cậu ta không có ý đi tìm việc, chỉ định ở nhà làm nhà đầu tư thu lãi thôi. Khi nghe câu chuyện đó, em thật lòng không tránh khỏi cảm giác ghen tị.

Cậu ta biết cách an toàn để thu thêm nhiều tiền về, còn chỉ cách cho em và đề nghị em tham gia thử xem sao. Chẳng biết là may hay không nhưng ngay từ đầu em đã không có vốn nên từ chối cậu ta luôn rồi, có điều trên đường về, em có ghé vào tiệm sách đọc qua vài cuốn liên quan đến đầu tư cá nhân rồi lại thấy trái tim mình lung lay. Thật tình, em đã nghĩ “có vẻ hay đấy”.

Nhưng mà, đâu đó trong tim mách bảo em rằng nếu bản thân có tiền cũng chẳng có dũng khí làm điều đó. Em có cảm giác mình cũng chẳng hướng đến điều đó. Với lại, cái âm hưởng “cách an toàn để thu thêm nhiều tiền về” như thế, em thấy ngược lại nó còn rất nguy hiểm đấy chứ. Từ giờ, chắc em sẽ còn ghen tị với cậu ta lâu dài nữa, bản thân đến khả năng đầu tư còn chẳng có nữa, nhưng mấy ngày sau đó, em nhận được thư từ Quán chủ, em thấy mình đã nhìn ra được điều bản thân vẫn luôn có chút bận lòng.

Đúng, nếu em đầu tư vào một công ty, nghĩa là em muốn ủng hộ công ty đó. Bản thân muốn tìm một công ty mà mình muốn thật tâm ủng hộ hoạt động của nó, không cần quan tâm đó là trò cá cược được thua hay không, cũng chẳng cần phải quan tâm giá trị lên xuống thế nào, em muốn tìm một người bạn tuyệt vời mình muốn mãi ủng hộ kia. Em có thể đầu tư theo kiểu đó. Em có cảm giác làm thế mình trông mình sẽ bảnh hơn nhiều.

Chính vì lý do đấy, tuy em có chút ghen tỵ với người bạn ngồi mát ăn bát vàng kia, nhưng nhờ có Quán chủ, giờ em đã tránh được suy nghĩ đó, muốn trở thành một thành viên của một “đối tượng pháp nhân” tuyệt vời.

Chính vì lý do đó, em sẽ nghiêm túc tìm kiếm một “pháp nhân” khiến mình muốn hỗ trợ họ từ tận tấm lòng. Một “pháp nhân” có thể cho em thấy được cùng một ước mơ.

Tiêu chuẩn lựa chọn công ty thành “tìm người có tính cách tuyệt vời”, mức độ tìm kiếm nghề nghiệp càng có vẻ khó khăn hơn.

Ngay từ đầu, em vốn dĩ đã chẳng phải đứa ưu tú hay có tài năng gì đặc biệt, chỉ là một đứa thích bình bình thản thản sống qua ngày, tuy vẫn đang ở trong tình trạng chưa biết sẽ định hướng ngành nghề nào, để bản thân không bị chậm trễ em sẽ lập tức lựa chọn một số nghề nghiệp rồi đăng ký tham gia phỏng vấn.

Nishiyama Ryouta

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.