Chào Quán chủ.
Câu chuyện của Quán chủ lúc nào cũng đặc sắc. Em nhìn nhận được những góc nhìn mình chưa bao giờ nghĩ đến. Đáng ngạc nhiên thật đấy. Nhưng mà, trái tim lại thấy thuyết phục đến kì lạ.
Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cả một đội cổ vũ lớn, nhưng mỗi lần đọc lại lá thư, em dần có suy nghĩ muốn vượt mọi bức tường ngăn, gặp gỡ những con người đó. Khi trái tim quyết vậy, kì diệu sao em lại nghe được những tiếng hò reo cổ vũ của đội cổ vũ rất lớn đó.
Tuy đơn độc, một khi cố gắng vượt qua tường cản thì ta không chỉ có một mình.
Em từng có suy nghĩ mơ hồ là con người phải đơn độc vượt qua tường cản thì mới thành công được, nhưng em đã hiểu suy nghĩ đó là sai lầm. Không phải chỉ vì có quá nhiều tường cản hay khi ta vượt qua được bên kia bức tường và gặp được những người ủng hộ, mà cả những người ủng hộ mình từ phía bên này, ủng hộ ta vượt qua bên kia bức tường nữa, em dựa trên sức mạnh của nhiều người ủng hộ để vượt qua được thách thức đó.
Chẳng hiểu sao, em cảm giác được một nguồn sức mạnh và dũng khí chưa từng có. Cảm tưởng như mình có thể vượt qua mọi tường ngăn. Sao thế nhỉ, là do em có đội cổ vũ lớn đến chục triệu con người chăng?
Quá trình tìm việc đang vào giai đoạn cao trào.
Lúc trước, em có đến gặp và nói chuyện với anh giám đốc công ty nhỏ em từng kể trong thư. Mức lương khởi điểm thua hai mươi nghìn yên so với công ty lớn em đã nhận được thư tuyển dụng, bảo hiểm cũng không được bao trọn gói như bên kia, lắm lúc còn phải bỏ cả ngày nghỉ để làm việc, nhưng nếu thấy ổn, họ hi vọng em sẽ đến trở thành một chiến hữu của họ.
Em chưa bao giờ có hứng thú đến vậy với một công ty nhỏ thế bao giờ, nhưng ấn tượng từ lần đầu tiên gặp anh giám đốc (một người luôn tràn đầy năng lượng), em thích nguồn nhiệt huyết hừng hực trong lý tưởng xây dựng công ty của anh ấy nữa. Hôm trước, khi em đến thăm công ty chỉ có vỏn vẹn sáu con người kể cả anh giám đốc ấy, anh nhân viên trẻ nhất có nói với em: “Những con người ở đây tuyệt vời lắm đó. Dẫu có đi công ty nào khác, chẳng đâu có môi trường làm việc tốt thế này đâu. Bởi vì, mọi người đều suy nghĩ đến hạnh phúc của kẻ khác mà làm việc đấy. Giám đốc làm việc vì hạnh phúc của các anh em nhân viên, một nhân viên sẽ lại làm việc vì hạnh phúc của năm người còn lại. Không chỉ là câu khoe mẽ bề ngoài đâu, là môi trường thật của các anh đấy. Anh đây mới vào công ty được một năm nhưng ngày nào cũng thấy vui vẻ. Mọi người ở đây đã dạy cho anh biết lao động là vinh quang như thế đấy”.
Người đó hầu như ngày nào cũng làm việc không ngừng nghỉ. Anh giám đốc lại nói thế này: “Có bảo hắn nghỉ, hắn cũng ở nhà làm việc. Vì những người như vậy, anh muốn công ty nhanh chóng trưởng thành!”.
Anh giám đốc đó còn nói với em “Lần đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ em là một đứa tuyệt vời. Nếu em vào làm việc cho công ty anh, anh sẽ vô cùng chào đón. Anh hiểu em là nguồn nhân lực giúp công ty phát triển. Chỉ là, em hãy cân nhắc tương lai của mình mà lựa chọn, nếu vẫn muốn làm việc với bọn anh thì cứ đến”.
Em nhận một thư tuyển dụng bằng miệng như thế rồi trở về.
Trên đường về, em suy nghĩ rất lung về công ty này, “Nếu được làm trong một môi trường như vậy, mình chắc sẽ vui vẻ lắm”. Chẳng hiểu sao, em đã đặt “biệt danh” cho họ luôn rồi. Em thật sự thích bên ấy.
Kết quả sẽ ra sao, trong lòng em phần nào đã có quyết định nhưng em muốn quyết định rõ ràng rồi mới thông báo cho Quán chủ. Đúng rồi, chắc em sẽ báo được trong lá thư tới. Mà không, chắc chắn phải thông báo trong lá thư tới chứ. Bởi vì, lá thư tiếp theo là lá thư thứ mười mất rồi, là lá thư cuối cùng trong lời hứa của chúng ta.
Mà, em làm việc ở đâu cũng là chuyện của nửa năm nữa.
Quán chủ đã nói trong lá thư thứ bảy, khi bản thân nắm được mục tiêu của đời mình thì cuộc đời con người đó bắt đầu ra khơi. Em cho là bản thân nắm được mục tiêu của đời mình rồi đấy.
Em đã quyết định mục tiêu ra khơi nữa rồi, nhưng có lựa chọn thuyền cũng phải nửa năm nữa mới thực sự ra khơi, tuy cực kì sốt ruột nhưng em sẽ kiên trì đợi thêm nửa năm nữa.
Nishiyama Ryouta