Chào Quán chủ,
Lá thư hôm trước anh/chị gửi đến với tựa đề “biệt danh” làm em nhớ đến người thầy đã từng nói với em rằng “Nishiyama là một đứa trẻ có trái tim dịu dàng” năm lớp ba. Em không phải dạng người được người khác đánh giá là dịu dàng như kể từ khi đó em cũng nhận ra mình thường cố tỏ ra dịu dàng hơn trước mặt người thầy đó. Chính xác, con người ta thường sẽ trở thành người kẻ khác muốn họ trở thành.
Cả kinh nghiệm khi đó, cả khi ta đặt biệt danh cho người khác cũng thế, thay vì một biệt danh họ mong muốn, người ta thường có xu hướng lấy những biệt danh người kia không thích để đặt cho họ.
Thành ra, mối quan hệ giữa người với người không đi theo hướng họ muốn rồi dẫn đến mọi nỗi lo lắng hay sự cô lập trong đời người. Điều đó là vì sao, đa phần ta nghĩ là do lỗi của đối phương, “họ không hợp với mình” và ném vào mặt họ những điểm đáng ghét đó, em cực kì bị thuyết phục bởi quan điểm này và tự kiểm điểm bản thân mình đã trực tiếp hoặc gián tiếp tạo nên những biệt danh không đáng.
Ngoài ra, còn một điểm nữa.
Điều nằm ngoài suy nghĩ của em là những lá thư kia không nhằm mục đích hướng dẫn “phương pháp cho em có một cuộc đời thành công” mà là phương pháp “mang lại thành công cho người khác”.
Tuy nói ra có hơi ngại, em có lẽ đã hơi trông chờ quá.
Em cho rằng khi trao đổi thư với “Thư quán”, em sẽ học được những bí quyết thành công không phải ai cũng biết được. Điều hay ho gì đó sẽ giúp em thành công trong đời.
Đáng tiếc là, nội dung lá thư gửi đến em không nói đến phương pháp giúp em thành công mà lại là phương pháp giúp những người xung quanh em thành công.
Dẫu sao, em vẫn cảm giác được những điểm nhỏ mọn trong mình bị nhìn thấu.
Nhưng mà cũng nhờ có anh/chị, em nắm bắt được nhiều quan điểm cực kì quan trọng.
Nếu bản thân muốn sống trong thế giới này, để có thể đạt được thành công, điều quan trọng là phải trở nên cần thiết trong mắt người khác, em nghĩ là mình hiểu nhưng em vẫn chưa thấy được những cách nghĩ để bản thân thành công bằng chính sức mình.
Kể từ khi đó, mang suy nghĩ bản thân là cần thiết đối với nhiều người, bắt đầu từ bạn bè, em cố gắng đặt cho họ những biệt danh thật hay. Hiệu quả thật tuyệt vời, em cảm giác môi trường xung quanh mình như dần thay đổi. Mọi người trở nên thân thiện với em hơn, giúp đỡ em trong nhiều việc. Em cảm thấy dường như đây là lần đầu tiên em thấy được rằng, hàng ngày mình có thể vui vẻ tới mức nào giữa các mối quan hệ với người khác.
Thành thật cảm ơn Quán chủ.
Hôm trước, em còn chưa biết được tình hình sẽ ra sao, nhưng em đã qua cuộc phỏng vấn vòng hai em nhắc tới trong lá thư trước, có vẻ như em sẽ nhận được thư tuyển dụng. Người tuyển dụng bên công ty đó là một người rất đáng kính trọng, nhiệt tình với công việc, tình cờ lại là đàn anh khóa ngay trước học cùng trường đại học của em nên anh ấy tỏ ra rất quan tâm đến em.
Anh ấy cũng nói với em rằng, “Do ảnh hưởng của thời kỳ bùng nổ dân số, lượng người về hưu năm nay rất nhiều và sinh viên ra trường cũng dễ kiếm việc hơn”.
Có thể đó là yếu tố tiên quyết, nhưng quá trình tìm việc của em được thuận lợi đến vậy cũng chính từ khi em nhận lá thư trước của chủ “Thư quán”. Và mỗi khi gặp một ai đó, “Điểm hay của người này nằm ở đâu đây...”, em luôn cân nhắc đến điều này và để những điều mình suy nghĩ thoát ra theo cửa miệng, chúng chắc phải có liên hệ với nhau nhỉ.
Thật ra, công ty em có vẻ sẽ nhận được thư tuyển dụng vốn không phải là công ty làm về truyền thông, em dự định coi đây là cơ hội luyện tập phỏng vấn nên đã đăng ký vào một doanh nghiệp sản xuất ô tô khá lớn. Dựa theo quy mô, tính quốc tế và danh tiếng thì đây là một công ty có triển vọng lớn, em cũng thấy hứng thú với cung cách suy nghĩ và lòng nhiệt tình với công việc của nhân viên nơi đây. Bản thân em cũng có hứng thú với ô tô, nếu nhận được thư tuyển dụng, em cũng suy tính đến việc vào đây làm.
Mà, khi nào trúng tuyển thật ta có thể suy tính sau cũng được, em muốn tiếp tục công cuộc tìm việc, không muốn đánh bay nhuệ khí sớm như vậy.
Em không rõ bản thân sẽ bước được đến đâu, nhưng nhờ những điều Quán chủ dạy dỗ, em có cảm giác mình đã thay đổi rất nhiều.
Em rất mong đợi lá thư thứ ba.
Từ giờ cũng mong anh/chị chỉ giáo thêm nhiều điều.
Nishiyama Ryouta