Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lá thư thứ năm: “Về cuộc đời một con người”
Lá thư thứ năm: “Về cuộc đời một con người”

❊ ❊ ❊

Như thể đã quên đi cách để ngừng rơi, ngày hôm nay cũng mưa mải miết, nhưng những cơn gió nồm nam thi thoảng dạo qua lại giúp ta cảm nhận được mùa nắng đã đến rất gần. Hạ sắp tới rồi đó.

Chào em, Ryouta.

Qua lá thư, tôi biết em đã mạnh mẽ và trưởng thành lên rất nhiều trong quá trình tìm việc. Sau bước trưởng thành này em có thể tìm được một nơi làm việc đầy thuyết phục thì thật là tốt quá. Kể từ giờ, hãy cố gắng nhé.

Nào, hôm nay, tôi sẽ kể cho em nghe câu chuyện về cuộc đời toàn bộ “con người” sinh ra trên đất nước này.

Đầu tiên, toàn bộ con người sinh ra trên đất nước này đều có bố mẹ. Hay phải nói là, dự định sinh ra một đứa trẻ hẳn là từ quyết tâm của bậc làm cha mẹ.

Những con người nhận được sự sống trên đất nước này, họ trở thành một công dân kèm theo đó là nghĩa vụ. Họ buộc phải làm giấy khai sinh. Nếu bố mẹ họ lơ là, đứa trẻ không thể nào có được quyền tự do hành xử trên đất nước này.

Một thời gian dài sau khi sinh ra, họ học từ rất nhiều kinh nghiệm bản thân đã trải qua mà trưởng thành. Mọi thứ đều là những trải nghiệm đầu tiên, sẽ có nhiều thất bại và những mâu thuẫn với kẻ khác cứ lặp đi lặp lại, nhưng từ những mối liên hệ với những con người khác nhau khiến họ trưởng thành.

Trưởng thành rồi, họ có những nghĩa vụ trong vai trò công dân của đất nước. Như thuế chẳng hạn. Em cũng sẽ phải sống cả đời với những thứ đó.

Những người sinh ra trên đất nước này, họ sẽ trưởng thành rồi làm việc, kiếm thu nhập. Từ khoản thu nhập đó, họ nộp thuế cho đất nước. Tuy cũng phân ra nhiều loại khác nhau, nhưng thông qua những khoản thu đó, quốc gia này hay nơi họ sống cho phép họ được quyền tự do thực hiện các hoạt động kinh tế. Đương nhiên là để chuẩn bị cho những trường hợp khẩn cấp và tham gia bảo hiểm nữa. Nhờ vậy, bản thân họ có một cuộc sống thoải mái, thực hiện được các hoạt động thường ngày của cuộc đời thành công.

Fanpage Ebook Ngôn Tình Miễn Phí

Toàn thể loài người, trong cuộc đời của mình đều sống trong mối liên hệ với những người khác. Có người hợp mình thì cũng có người không hợp. Những người có tính cách tương tự lại dễ gây hấn với nhau. Có lẽ bởi khi bị vây quanh bởi những người có cá tính giống mình, con người sẽ cảm giác bản thân không còn quan trọng nữa. Tóm lại là, rất nhiều người không chỉ dựa vào những thứ nhìn thấy được mà còn sống kết nối với nhau bởi những điều vô hình.

Sẽ có những đội cổ vũ làm hết mọi cách để hỗ trợ người này. Dẫu ai đó không có đội cổ vũ đông đảo, thông qua những kinh nghiệm sống, số lượng rồi cũng sẽ tăng. Đương nhiên là có những người tính toán đến lợi ích của bản thân mà giữ những mối quan hệ này, hay có ý lừa đảo mà tiếp cận kẻ khác. Nhưng tóm lại là họ sống với nhiều người ở xung quanh mình.

Kể từ khi họ đón nhận sinh mệnh của mình và được sinh ra trong đời, cho đến khi họ già đi và lìa bỏ cõi đời này, đây thật sự là điểm chung của con người. Không có ai trốn tránh được sự thật này. Rất nhiều thời đại, có những con người sống rất thọ lại có những người lìa đời trước cả các bậc sinh thành. Nhưng có một điểm chung là sinh mệnh dẫu có khác độ ngắn dài thì đến một lúc nào đó họ cũng sẽ phải ra đi.

Và, với tâm trạng đó, tôi muốn thử giới thiệu về cuộc đời một “con người” sinh ra trên đất nước này. Đọc những điều hiển nhiên thế này, chắc em cũng cảm thấy chán lắm. Chỉ là, “người” tôi giới thiệu đến ở đây là ai em có biết không?

Thật ra, tôi muốn nói đến “pháp nhân”, hay nói cách khác, là công ty.

Ở đất nước này, công ty được gọi là “pháp nhân”, xét theo phương diện pháp luật, nó được xem xét như một con người.

Hãy đọc lại một lần nội dung lúc trước với suy nghĩ đây là “vòng đời của công ty” xem sao.

Đầu tiên, mọi “pháp nhân” sinh ra trên đất nước này đều có bố mẹ. Đó là người đã khởi đầu công ty ấy. Hay phải nói là, dự định sinh ra “pháp nhân” hẳn là từ quyết tâm của bậc làm cha mẹ.

Những “pháp nhân” nhận được sự sống trên đất nước này, trở thành một công dân kèm theo đó là nghĩa vụ. Buộc phải làm giấy khai sinh. Nếu cha mẹ họ lơ là, “pháp nhân” không thể nào có được quyền tự do hoạt động trên đất nước này.

Một thời gian dài sau khi sinh ra, “pháp nhân” học từ rất nhiều kinh nghiệm bản thân trải qua mà trưởng thành. Mọi thứ đều là từ những trải nghiệm đầu tiên, sẽ có nhiều thất bại và những mâu thuẫn với kẻ khác cứ lặp đi lặp lại, nhưng từ những mối liên hệ với những con người khác nhau, họ trưởng thành. Giai đoạn này so với con người thì ngắn hơn nhiều nhưng đúng là những năm đầu tiên công ty được hưởng lợi ích về thuế.

Rồi thì những “pháp nhân” thông qua thu nhập, họ nộp thuế cho đất nước. Tuy cũng phân ra nhiều loại khác nhau, nhưng thông qua những khoản thu đó, quốc gia này hay vùng đất cho phép họ được quyền tự do thực hiện các hoạt động kinh tế. Đương nhiên là để chuẩn bị cho những trường hợp khẩn cấp và tham gia bảo hiểm nữa. Và, bản thân họ có một cuộc sống thoải mái, thực hiện được các hoạt động thường ngày của một cuộc đời thành công.

Toàn thể “pháp nhân”, trong cuộc đời của mình đều sống trong mối liên hệ với những người khác hay công ty. Có “pháp nhân” hợp với mình thì cũng có “pháp nhân” không hợp. Tóm lại là rất nhiều người và công ty không chỉ dựa vào những thứ nhìn thấy được mà sống kết nối với nhau bởi những điều vô hình.

Sẽ có những đội cổ vũ làm mọi cách để hỗ trợ “pháp nhân” này. Dẫu một “pháp nhân” kia không có đội cổ vũ đông đảo thông qua những kinh nghiệm sống, số lượng rồi cũng sẽ tăng. Trong trường hợp này, có nhiều “đối tượng pháp nhân” tìm được rất nhiều người bạn tin tưởng được và đạt được thành công. Những người bạn này vẫn luôn ở bên “pháp nhân” trải qua những thời gian suôn sẻ hay cả những lúc gập ghềnh. Đương nhiên là có những người tính toán đến lợi ích của bản thân mà giữ những mối quan hệ này. Khi công việc ổn thỏa, bạn bè cũng tăng lên. Khi vấp phải vấn đề thì thưa thớt đi, những công ty pháp nhân nào có khác chi xã hội loài người đâu. Tóm lại là họ sống với nhiều người ở xung quanh mình.

Kể từ khi họ đón nhận sinh mệnh của mình và được sinh ra trong đời, cho đến khi họ già đi và lìa bỏ cõi đời, đây thật sự là điểm chung của “pháp nhân”. Không có “pháp nhân” nào trốn tránh được sự thật này. Rất nhiều thời đại, có những công ty rất thọ lại có những công ty nhanh chóng biến mất. Nhưng có một điểm chung là sinh mệnh dẫu có khác độ ngắn dài thì đến một lúc nào đó họ cũng sẽ phải ra đi.

Thế nào, Ryouta? Cách nhìn này có thể khác cách nhìn trước giờ về các công ty, nhưng nó có gieo được điều gì trong lòng em không?

Vậy thì, những “đối tượng pháp nhân” có thể tồn tại lâu dài và hạnh phúc là đối tượng như thế nào?

Đầu tiên, nếu không được nhiều người trong giới tiếp tục cần đến thì không thể trở thành một “pháp nhân” sống thọ được. Và, một điều nữa. Nếu không thể đạt được mức doanh thu để gánh sự tồn tại của bản thân thì không sống sót được. Mặc dù được nhiều người cần đến nhưng muốn duy trì sự tồn tại của bản thân thì phải thu về mức doanh thu gấp đôi so với yêu cầu thực tế, nếu không sẽ không thể nào tồn tại.

Chính vì vậy, toàn thể “pháp nhân” đều phải đạt được hai yếu tố này thì mới có thể tồn tại được.

Tóm lại, “Không được nhiều người cần đến thì không thể sống thọ được.”

Ngoài ra, còn một điều nữa, “Mức doanh thu đủ để duy trì hoạt động.”

Chí ít cũng phải làm được hai điều này, không thì cuộc đời của một “đối tượng pháp nhân” coi như kết thúc.

Cá nhân tôi rất có hứng thú với chuyện này. Tôi không có ý nói rằng tất cả mọi thứ “ngược lại đều đúng cả”, nhưng tôi cảm nhận được một sự thật về điều này. Đó là nếu suy nghĩ rằng cuộc đời của con người như cuộc đời của “pháp nhân” trên phương diện luật pháp, ta sẽ hiểu được, con người thật sự không thể sống sót nếu không nắm được cả hai thứ kia.

Có lẽ ta không nói đến được vấn đề sau nhưng điều quan trọng là vấn đề trước đó.

“Không được nhiều người cần đến thì không thể sống thọ được.”

Khi được hỏi điều gì là quan trọng để tồn tại, nhiều người sẽ suy nghĩ rằng là, “Làm việc kiếm thu nhập.”

Đây chỉ là một kết luận mà thôi. Điều thực sự quan trọng, tuy là vẻ lý tưởng hóa nhưng đích thực là, “Được nhiều người cần đến.”

Làm việc nhằm mục đích này cũng đúng thôi.

Tuy có vẻ xa vời nhưng em sắp sửa ra ngoài xã hội rồi, cách nghĩ này không phải không có liên hệ gì tới em nên tôi mới dài dòng đến thế. Hãy tha lỗi cho tôi nhé.

Nào, hiện em đang tìm việc, vậy là em sắp trở thành một phần của “đối tượng pháp nhân” nào đó.

Nếu lo lắng đến định hướng nghề nghiệp hay quy mô doanh nghiệp, sao em không thử xem xét mọi thứ từ một khía cạnh khác.

Nghĩa là, hãy tự hỏi mình xem em muốn trở thành một phần của người như thế nào?

Nếu coi công ty như một con người, có ngày sinh ra thì cũng có lúc mất đi. Dẫu con người ấy có sống một đời dài lâu hay ngắn ngủi cũng không thể trốn tránh được định mệnh đó. Chỉ là, mỗi người có tính cách, tư chất và năng lực cảm nhận riêng. Nếu có được giai đoạn trưởng thành và tích lũy nhiều điều học được, thì cũng sẽ có giai đoạn làm việc hết mình.

Đến một độ tuổi nào đó, họ cũng phải lưu ý đến tình trạng sức khỏe của mình. Tích quá nhiều thịt thì cũng phải áp chế độ ăn kiêng y như con người vậy. Cũng có lúc bên trong xuất hiện tế bào ung thư. Nếu phát hiện ra ngay từ thời kỳ đầu ta có thể loại bỏ nó mà không vấp trở ngại gì lớn lao, sau đó có thể lưu ý chăm sóc tình hình sức khỏe là được, nhưng nếu phát hiện ra muộn thì khả năng chết sẽ rất cao bất kể công ty lớn nhỏ thế nào.

Hiện em đang tìm việc, vậy là em sắp trở thành một phần của đối tượng “pháp nhân” nào đó.

Nếu như em tuyển việc vào một công ty lớn, đầu tiên em sẽ trở thành một tế bào thuộc phần cơ bắp chân của nó.

Theo chỉ thị từ trên xuống, em sẽ co lại hay dãn ra, có lúc sẽ phải vận động kiệt lực lại có lúc an nhàn rảnh rỗi. Nếu có thay đổi từ suy nghĩ bên trên, ví dụ như ta cần rèn luyện chân, xác định mỗi ngày phải chạy một khoảng cách nhất định chẳng hạn. Một cơ chân như em, chỉ cần làm việc theo đúng công suất đó là sẽ được cung cấp dưỡng khí và chế độ dinh dưỡng phù hợp. Trên thực tế, đây là một sự cấp dưỡng ổn định đầy sức thuyết phục.

Nhưng với một tư cách “pháp nhân”, cuộc đời con người đó, trong quan hệ với những người giống họ, trải qua bao thăng trầm trong đời sẽ làm được nhiều thứ. Không thể là một cuộc đời phẳng lặng an bình như ta mong muốn. Chính vì những điều không diễn ra theo đúng ý mình, con người mới phải dồn lực hết mình tiến về phía trước. “Pháp nhân” cũng như vậy. Có lúc gặp thời, cũng có lúc gian lao, cũng có lúc gặp phải cơn khủng hoảng tưởng như xong đời. Tất cả những chuyện đó, một cơ bắp chân như em không thể nào biết được. Em vốn không có liên quan gì đến những khủng hoảng đó, bởi vì phân khu của em được cung cấp đủ mức oxy và dinh dưỡng cho mình rồi. Một khi mức trợ cấp đó còn không được nhận, tư cách “pháp nhân” đó đã qua đời. Em chẳng có liên quan gì đến những chuyện xảy ra mỗi ngày, đến tận lúc chết, em vẫn chỉ là một tế bào cơ vận động theo mệnh lệnh mà thôi.

Nếu em suy nghĩ theo cách này, em sẽ hiểu được là dẫu em được chi trả cho những thứ thiết yếu và có một cuộc sống an ổn không có nghĩa là bản thân công ty lúc nào cũng yên ổn.

Đương nhiên trong trường hợp đóng vai trò tai mắt giúp mình nhìn thấy thế giới bên ngoài, em sẽ thấy được những điều đang xảy ra với “pháp nhân” đó và dễ trở nên bất an hơn. Nếu em bắt đầu với những doanh nghiệp nhỏ, rơi vào những vai trò kiểu đó, em sẽ gặp phải những gánh nặng như thế.

Chà, câu chuyện nếu thì của chúng ta đã kéo dài hơi quá rồi.

Có lẽ em sẽ thấy khó hiểu với chủ đề chính này.

Tôi muốn em hiểu điều quan trọng đối với em trong hiện tại không phải là quy mô công ty.

Hiện tại, trở thành một phần của một “đối tượng pháp nhân” trưởng thành và lớn mạnh là điều hạnh phúc hay không chẳng ai biết trước được.

Nếu thế thì nên lấy gì làm tiêu chuẩn lựa chọn công ty đây.

Tôi sẽ xem xét tính cách và phong cách suy nghĩ của công ty đó, rồi cách sống và nó làm thế nào để trở nên cần thiết đối với những người trên thế giới này… Tiếp theo là, công ty ấy có hợp với lối sống và lối suy nghĩ của bản thân mình không để lựa chọn. Nếu được thế, có là một công ty nhỏ mới chào đời cũng ổn cả.

Tuy giờ nó vẫn là một đứa trẻ, nhưng về sau nó có thể được nhiều người yêu thương và đón nhận một cuộc đời “pháp nhân” hạnh phúc thì sao.

Hãy thử tìm một “đối tượng pháp nhân” có lối sống phù hợp với phong cách sống và lối suy nghĩ của em xem sao.

Hoạt động tìm kiếm việc cũng là đi tìm người có thể yêu thương được. Rồi tùy theo hoàn cảnh, nó có thể là tìm đối tượng chung sống cả đời nữa đấy. Chính vì vậy, không nên lựa chọn theo tài lực và mức độ nổi tiếng, đừng quên rằng lựa chọn theo “tính cách” sẽ là tầm nhìn dài hạn và tốt đẹp nhất.

Làm thế nào để “đối tượng pháp nhân” đó trở thành điều nhiều người cần, hãy cứ quan sát kĩ lưỡng đi.

Từ Quán chủ thích những câu chuyện nếu thì.

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.