Duyên gặp gỡ là thứ tài sản khó đổi chác được trong đời người.
Gặp gỡ một ai đó là điều tuyệt vời trong đời mỗi người. Hân hạnh được gặp em, Ryouta.
Đầu tiên, cảm ơn em đã gửi thư cho tôi. Mùa về đầy sắc anh đào nở rộ, người người lao vào những cuộc hành trình, tôi cảm tạ cuộc hạnh ngộ của hai ta. Ngoài ra, chúc mừng sinh nhật em.
Những người dám gửi thư cho tôi hầu như đều rất dũng cảm. Riêng việc có thể làm được những hành động dũng cảm đã cho thấy em hứa hẹn có một tương lai thành công. Với tư cách là “Quán chủ Thư quán”, tôi nhận về cho mình sứ mệnh hỗ trợ em hết sức có thể để đạt thành công đó. Hi vọng cuộc gặp gỡ giữa tôi và Ryouta sẽ trở thành một điều cần thiết.
Thật ra, với thanh niên các em, trong đời không thiếu những thứ muốn đạt được. Hãy thử nghĩ theo cách đó xem.
Những thứ em muốn có, phải làm thế nào để đạt được?
Rất nhiều người trên thế giới này đã suy nghĩ và sống theo hướng đó.
“Thứ mình muốn có thể dùng tiền mua được.”
Đồ dùng hàng ngày, thực phẩm, nhà cửa, ô tô hay quần áo mới, từ những thứ nhu yếu phẩm phục vụ cuộc sống thường ngày cho đến những mặt hàng đắt giá, để sống đúng chất con người, đúng chất bản thân mình, ta cần phải nắm được nhiều thứ trong tay. Vậy làm thế nào để đạt được chúng, rất nhiều người nghĩ là “có thể dùng tiền mua được”. Chính vì lẽ đó, tuy mới vào năm thứ tư, phần lớn các em đã đi tìm cho mình những công việc có thu nhập ổn định. Là vậy đó.
Đương nhiên điều này không sai.
Vì lý lẽ này, trên thế gian, từ bao kẻ yêu trò đỏ đen đến những người vốn biết cược tiền cược bạc là điều không trong sạch, họ vẫn gắng sức dùng mọi phương cách để kiếm được thật nhiều tiền, không được nhiều thì cũng kiếm đủ để đảm bảo sự ổn định.
Nếu không thể kiếm nhiều thì cũng phải kiếm được ở mức tối thiểu. Những người mang suy nghĩ như thế, họ cũng lấy việc đảm bảo mức thu nhập tối thiểu là ưu tiên hàng đầu. Với tiền đề là kiếm được đủ số tiền cần thiết, cũng không cần nhiều hơn thế. Tôi không có ý định phủ nhận câu nói “Thứ mình muốn có thể dùng tiền mua được” đó. Đấy cũng là một sự thật. Bởi vậy, tôi không nghĩ người hay đánh cược tiền bạc hơn kẻ khác là không trong sạch, tôi cũng không cho rằng có ít là phồn vinh, đó vốn là điều tất yếu thôi.
Tuy vậy, so với phần lớn những người mang suy nghĩ này, tôi có chút suy nghĩ khác biệt về phương pháp đạt được những điều mình muốn có.
Vậy, tôi suy nghĩ như thế nào... ư? Em có quan tâm không?
Với tôi, phương pháp cơ bản để đạt được điều mình muốn có lẽ là: “Trao đổi”.
Chúng ta đang sống trong xã hội hiện đại nơi tiền là trung tâm phân phối, điều đó khiến ta dễ dàng quên đi một điều, mọi việc ta làm hàng ngày đều chỉ là chuyện “trao đổi”.
Khi nói đến chuyện này, em có thể sẽ nghĩ “Nhật Bản hiện đại giờ có thứ gì có thể trao đổi được nữa đâu” hay “giờ người ta đâu còn làm điều đó nữa”. Nhưng sự thực là, xưa hay nay, ở bất cứ đâu trên thế giới này, phương pháp giúp ta đạt được điều mình mong muốn đích xác là “trao đổi”.
Chắc em cũng lấy làm ngạc nhiên lắm đúng không? Tôi sẽ giải thích một cách dễ hiểu cho em đây.
Những hành động chúng ta đang làm, có thể giải thích như sau. Hãy cứ từ từ đọc nhé.
“Trong những thứ đối phương đang có sẽ có thứ mình muốn, trong những thứ mình có sẽ có thứ đối phương đang muốn, hai bên sẽ dùng một lượng hợp lý để trao đổi với nhau.”
Nếu dùng tiền, ta có thể đạt được nhiều thứ mình muốn. Nhưng khi phân tích theo cách này, đây cũng chỉ là một phương pháp mà thôi. Một khi em thử suy nghĩ theo cách tôi phân tích thì hành động “dùng tiền mua thứ mình muốn” có thể giải thích theo hướng này.
“Trong những thứ đối phương đang có sẽ có thứ mình muốn, mình có ‘tiền’ là thứ đối phương đang muốn, hai bên sẽ dùng một lượng hợp lý để trao đổi với nhau.”
Em có hiểu ý tôi chứ?
Nếu em là loại người không thể nghĩ được phương cách nào khác ngoài việc “mua” những thứ mình muốn, trong vô thức em sẽ trở thành một kẻ đeo theo lối sống khiến cho đối phương chỉ thấy muốn “tiền” từ em mà thôi.
Rốt cuộc, mọi thứ lại thành ra thế còn gì?
Thứ em có, thứ kẻ khác mong đổi được từ em liệu có phải chỉ là “tiền” mà thôi không.
Sao có thể như thế. Dù có chẳng để tâm, em không chỉ có mỗi tiền, bản thân em còn có những thứ tuyệt vời khác, những thứ người ta mong muốn có từ em còn rất nhiều. Em cứ tìm rồi nhất định sẽ tìm ra rất nhiều điều. Càng rèn luyện bản thân, chúng càng nhiều thêm.
Ryouta đang đi tìm việc đúng không?
Hành động “làm việc” cũng là một mặt hàng đổi chác được. Nếu ta dùng cách nói lúc nãy:
Công ty đang có thứ mình muốn, đó là “tiền” và “sự an ổn”, còn mình có “sức lao động” và “thời gian” là thứ đối phương đang muốn, hai bên sẽ dùng một lượng hợp lý để trao đổi với nhau.
Là như thế đó. Nhưng nếu em suy nghĩ sâu xa hơn, công ty đang có thứ mình muốn, ngoài tiền hay sự an ổn, nhiều ngày nghỉ hay bảo hiểm xã hội ra còn nhiều thứ khác nữa. Cùng lúc đó, thứ công ty mong đợi ở em, ngoài thời gian và sức lao động còn nhiều thứ khác nữa.
Với vai trò Quán chủ Thư quán, tôi sẽ giúp em nhận ra được “những thứ rất tuyệt vời”, “những người khác muốn trao đổi” của mình, nỗ lực để bồi đắp thêm, chí ít cũng có một điều gì đó, tôi sẽ cố gắng viết ra thư. Nếu làm được điều đó, em sẽ dần dần đạt được những thứ em muốn đạt được trong đời này.
Chúng sẽ giúp cho em hiện thực hóa được cuộc đời tuyệt vời chỉ thuộc về em mà thôi. Đây là sứ mệnh của tôi, nếu có thành hiện thực đó sẽ là niềm hạnh phúc vô bờ.
Chính vì vậy, đây là thứ tôi đang có và có thể dành cho em.
Ví dụ, tôi và em đã chuẩn bị “thư từ” làm phương thức trao đổi, trong đó viết những “câu chữ sẽ thay đổi cuộc đời em”. Tôi kinh doanh Thư quán này, tôi trao đổi thư từ với em mong nhận được thứ gì từ em và điều đó tùy thuộc vào em.
Nếu nhờ những lá thư tôi gửi, em đạt được một cuộc đời thành công thì thứ trao tôi có nhỏ bé cũng chẳng sao. Đối với em, giá trị lá thư của tôi chỉ cỡ một thỏi chocolate tôi cũng thấy vui mừng lắm rồi. Em sẽ trả vào lúc nào và như thế nào không thành vấn đề.
Tóm lại, đến lúc nào em có thể xác định được giá trị lá thư từ phía tôi, sẽ có lúc em hoàn trả một thứ xứng đáng lại cho tôi.
Đó là lời hứa giữa em và tôi.
Em là một người biết giữ lời hứa, tôi biết điều đó. Vậy nên, tôi không hề thấy cần phải nhắc nhở hay làm giấy cam kết làm gì cả.
Nếu em thấy mình hứa được, hãy trả lời thư tôi. Tôi đợi em. Đối với tôi, được trao đổi thư từ với một thanh niên trẻ có nhiều tiềm năng đạt được tương lai cực kì thành công như em, bất cứ phần thưởng nào cũng không thể so sánh với niềm hạnh phúc ấy.
Nhưng tôi có một điểm lưu ý dành cho em.
Đừng đáp lại quá nhiều. Tôi chấp nhận mọi thứ em trả cho tôi, nhưng nếu nó nhiều hơn những gì tôi tưởng tượng hoặc là thứ quá đắt đỏ sẽ khiến tôi thấy khó xử nên hãy chú ý giùm.
Khi em đánh giá những lá thư mình nhận được, cũng là khi quá trình tìm việc bắt đầu, cũng đã tham gia vào một số cuộc phỏng vấn rồi.
Đừng nhìn từ giá trị quan của một sinh viên đại học bình thường, hãy nhìn từ quan điểm giá trị của chính Ryouta, suy nghĩ về những thứ công ty có và những thứ em mong mỏi từ đó xem sao. Hơn nữa, trong số những thứ em có mà công ty và xã hội mong muốn từ mình, em nghĩ thử xem liệu có phải chỉ là “thời gian” và “tiền bạc” thôi không?
Không thể có chuyện đó. Ví thử, nụ cười hay những lời nói khiến em phấn chấn hơn cũng có thể trở thành đối tượng trao đổi còn gì.
Trong em có rất nhiều điểm đặc biệt mà người khác mong muốn. Hãy tìm ra thật nhiều, mài giũa chúng, đừng miễn cưỡng, hãy gửi gắm chúng đến cho những người xung quanh. Hẳn em sẽ đạt được nhiều thứ bản thân không nghĩ tới.
Mong chờ hồi âm từ phía em.
Từ Quán chủ luôn cảm tạ trước mối duyên gặp gỡ.