Trận mưa bắt đầu từ hôm qua như dự báo mùa mưa đã về. Ta đã vào mùa đong đầy tình yêu thương của mặt trời, cơn mưa lại gieo vào đất bao phước lành, khiến người ta cảm nhận rõ một giai kỳ chẳng cách nào thay thế.
Chào em, Ryouta.
Em đã không nhận được thư tuyển dụng từ công ty đó nhỉ. Trong lúc chán chường như vậy, cảm ơn em đã có lòng gửi thư cho tôi. Lá thư của em đã cho thấy dẫu đau buồn em vẫn cố gắng mạnh mẽ đứng lên như thế nào. Chuyện không nhận được thư tuyển dụng là điều đáng buồn đối với em, nhưng kinh nghiệm đứng dậy từ những tình cảnh như thế này, chắc chắn em sẽ có đóng góp lớn cho công ty tuyển dụng em vào làm sau này.
Hiện tại, có thể em đang nghĩ “cuộc đời không đi theo chiều hướng mình mong muốn”. Nhưng mà, tôi sẽ chỉ cho em thấy rằng “thường cuộc đời sẽ đi theo chiều hướng con người mong muốn” đấy.
Con người là một loài sinh vật dễ trở nên run sợ nếu khi bị mất đi đoàn thể hay vị trí của mình. Chính vì vậy, nỗi sợ “mất chốn nương tựa” hay “chẳng nơi nào có chỗ dành cho mình” điều khiển hành động của con người.
Như vậy là, trừ những người có ý chí cực kì mạnh mẽ, nếu những người bình thường không mang nỗi sợ hãi nào, họ cảm thấy mình đang ổn, họ sẽ không có bất cứ “hành động” nào để thay đổi mình.
Rất nhiều người hay than phiền nhưng lại không chịu nghỉ việc, đây chính là nguyên nhân.
Phần lớn các thí sinh học thi vào đại học, sinh viên đại học rời bỏ những cuộc chơi cố rèn giũa mình để tìm việc không phải là vì những lý do tích cực như “Rất muốn theo học đại học” hay “Rất muốn vào công ty đó do có ngành nghề muốn theo đuổi” mà vì lý do tiêu cực “mất chốn nương tựa” làm tâm.
Tôi không thấy lý do tiêu cực này là điều gì tệ hại.
Dẫu vì bất cứ lý do nào, chỉ cần giúp ta trưởng thành thì đều có thể suy nghĩ tích cực cả. Nhưng hiếm có người ngay từ đầu đã làm việc với mục tiêu cao quý.
Em cứ xem xem, nếu suy nghĩ theo cách này, nếu nhiều người vào được đại học, sinh viên ra trường đều dễ dàng vào được các doanh nghiệp lớn thì ta chẳng nói đó là “bước ngoặt quan trọng” đâu nhỉ.
Nếu ta có một vị trí của mình và không mang nỗi sợ hãi mất đi vị trí đó, người thường hẳn sẽ không có hành động rèn giũa bản thân. Trong một thế giới dễ dàng tìm kiếm được công việc, rất nhiều người không thèm cố gắng còn gì. Nếu như theo học mười năm ở trường đại học, liệu em có nghĩ đến chuyện tìm việc khi mới bước vào năm thứ tư không?
Nếu ai cũng dễ dàng đỗ vào đại học thì chẳng ai cảm giác đó là điều đặc biệt cả, thế giới này cũng có nhiều điều như vậy.
Cũng như thế, nếu ai cũng dễ dàng tìm được việc thì cái gọi là “tài năng” trên thế giới này lại quá nhiều mất rồi.
Nhà văn, diễn viên, nhà ảo thuật hay những doanh nhân khởi nghiệp…
Tuy chẳng phải tất cả nhưng tôi thấy nhiều trường hợp những người cực kì thành công đã phải chật vật sau khi tốt nghiệp ra trường rồi mới lựa chọn được lối đi riêng cho mình.
Nếu em là một sinh viên tốt nghiệp trong thời kỳ khó kiếm việc, không một công ty nào chịu nhận mình, em sẽ tính sao? Dẫu có thế, ta vẫn cứ phải sống thôi.
Từ đây, một cơ hội mở ra với chúng ta.
“An ổn không đảm bảo được gì cho tương lai nên hãy sống và làm điều mình muốn làm!”, đó là cơ hội mang lại cảm giác này cho chúng ta.
Để có được tâm lý này, ta thực sự phải cực kì dũng cảm. Thật lòng, rất nhiều người không có suy nghĩ sẽ theo đuổi đến tận mức đó. Nhưng mà, khi rơi vào tình cảnh vô vọng như thế, ta sẽ có được dũng khí phi thường. Và, với dũng khí đó, rất nhiều người đã biến được ước mơ thành sự thật và trở nên thành công.
Chính xác, cơ hội sinh ra từ khủng hoảng, khủng hoảng chính là cơ hội.
Bây giờ, điều diễn ra với mình là may mắn hay bất hạnh, ta không thể phán đoán ngay lập tức. Có thể lúc đó ta coi là điều may mắn, nó lại có thể trở thành xiềng xích trói buộc cuộc đời mình. Nhưng có thể điều ta xem là không may lại giúp rất nhiều người nắm được thành công cũng là sự thật.
Mặt khác, biến “khủng hoảng” thành “cơ hội” là điều cần thiết đối với rất nhiều người thành công.
Nếu thử suy nghĩ theo cách này, ta không trốn tránh “những điều xảy ra không theo đúng những gì ta nghĩ” trong đời, hãy giữ vững trái tim mình, khi nó đến thì hãy nói rằng “đến rồi kìa” sau đó dồn hết mọi sự thông thái, dũng khí và năng lực hành động của bản thân để chào đón sự kiện bắt buộc phải đến đó, cũng có nghĩa, ta hiểu đó là điều giúp bản thân mình trưởng thành.
Đương nhiên, tôi không có ý cho rằng tất cả mọi chuyện xảy ra trên con đường của mình đều là “khủng hoảng”. Đó là trường hợp “hiển nhiên” đấy thôi.
“Ta sẽ sống đúng như cách ta nghĩ.”
Đây là câu nằm lòng của nhiều người thành đạt.
“Ta không thể sống đúng theo cách ta nghĩ.”
Không thể biến giấc mơ thành hiện thực, đó lại là bài học rất nhiều người cảm nhận thấy.
Tại sao bài học cuộc đời lại có thể khác biệt đến thế?
Đối với câu đầu tiên, những điều xuôi theo ý ta nghĩ là điều “hiển nhiên” còn đối với câu thứ hai, những điều xuôi theo ý ta nghĩ là điều “may mắn”. (Đương nhiên, phải là “khủng hoảng” thực sự đấy.)
Để biến em trở thành trường hợp đầu tiên, tôi đã giới thiệu cho em phương pháp “trao đổi” để đạt được những điều bản thân không thể đạt được rồi đấy.
Nhờ thế, đầu óc em luôn chuẩn bị sẵn “một cán cân thăng bằng”.
Một đĩa cân sẽ đặt những điều em muốn có. Và rồi, khi em đặt những thứ phù hợp với một định lượng phù hợp lên đĩa cân còn lại, em có thể đạt được những thứ mình mong muốn.
Thử đưa ra ví dụ nhé:
Một cậu bé kia muốn trở thành “tuyển thủ bóng chày giỏi nhất đội”. Đương nhiên, điều này không thể áp dụng phương pháp “trao đổi”. Nhưng mà, nếu ta đặt thứ gì lên với định lượng ra sao để có thể biến suy nghĩ của ta thành hiện thực đây.
Đừng, ai cũng hiểu rõ điều này. Nếu ta đặt lên điều kiện “ta phải rèn luyện nhiều hơn bất cứ ai trong đội” thì sẽ phù hợp phải không.
F.b00k: Eb00kNgonTinhMienphi
Nhưng, nếu cậu bé này lại thay đổi mục tiêu muốn trở thành “tuyển thủ bóng chày giỏi nhất nước Nhật” thì đĩa cân phải đặt lên thứ gì với định lượng thế nào, tôi nghĩ chắc câu trả lời sẽ thay đổi là điều dễ hiểu.
Ta phải đặt lên bàn cân bên kia thứ gì với định lượng thế nào thì mới đạt được điều đó, tôi nghĩ chắc ai cũng có thể nghĩ ra được. Chính vì thế, ta hãy nghĩ đến điều đó, đặt lên bàn cân bên kia thứ cần thiết với định lượng cần thiết. Đối với những người thành đạt muốn giành được những thứ bản thân mong muốn, họ cho đó là một kết quả “tất yếu”.
Một mặt, phần lớn những người mang nỗi lo cuộc đời không thể xuôi theo mong muốn của họ, khi đặt lên bàn cân mục tiêu “đỗ vào đại học OO”, họ lại đặt lên đĩa bên kia “100 yên tiền cúng đường”. Thứ đó nào có phù hợp. Nó vốn chẳng có nghĩa lý gì. Họ đã đặt nhầm vật trao đổi rồi. Có thể em sẽ cười khi nghe câu chuyện này nhưng nếu trong đầu óc mỗi người đều chuẩn bị sẵn một bàn cân, sẽ có lúc họ thấy hối hận vì đặt lên đó một vật khác hẳn định giá.
Với trường hợp hiển nhiên thế này, ta cần phải đặt lên đĩa cân bên kia “nỗ lực học tập”. Vấn đề tiếp theo là định lượng mà thôi. Thừa không có nghĩa là hợp lý. Nếu đưa ra một định lượng không hợp lý hiển nhiên là không thể đạt được.
Tuy điều này là “hiển nhiên” nhưng trong nhiều trường hợp, người ta chẳng đặt lên bàn cân đủ định lượng nên chẳng đạt được thứ mình mong mỏi, rồi cho đó là “ta không thể sống đúng theo cách ta nghĩ.”
Nếu vậy, đây chính xác là “khủng hoảng thật sự” trong suy nghĩ của tôi đấy.
Nói cách khác, đối với thứ mình muốn đạt được, sẽ có những lúc ta đặt sai thứ trao đổi lên đĩa cân còn lại, hay định lượng không đủ nhưng lại lấy được nó. Chính điều đó mới là “khủng hoảng thật sự”.
Chỉ cần xảy ra một lần, cuộc đời sau này của con người có lẽ đều sẽ đặt vào đó sự mong đợi.
Trong tương lai gần nhất định, suy nghĩ “Cứ tầm tầm thôi, lần đó mình đã làm rất ổn cơ mà…” sẽ trở thành mối ân hận sau này.
Trong thời điểm hiện tại, em thấy bàn cân đó hợp lý hay không cũng được, may mắn hay là thứ gì cũng được, chỉ cần nhận được thư tuyển dụng của doanh nghiệp là đủ hạnh phúc, rồi nhưng hai mươi năm sau, liệu em vẫn có suy nghĩ theo cách đó không?
Đối với những người thành công, họ không phân định những thứ diễn ra là may mắn hay không. Họ nghĩ rằng mọi chuyện đều giúp bản thân trưởng thành, dẫu có là chuyện không may thì thiếu kinh nghiệm đó, ta sẽ không biến mong muốn thành công của bản thân thành hiện thực được. Với lại, những việc người bình thường cho là điều xảy đến bất ngờ hay thất bại cần giấu biến đi thì đây lại là “nguyên liệu” cực kì cần thiết giúp họ thăng hoa đến với thành công.
Em cũng có năng lực đó.
Kinh nghiệm trượt đợt tuyển dụng này sẽ giúp em khoác lên mình nhiều sức mạnh tinh thần. Đứng dậy từ điểm này, rồi tùy theo những điều mới mẻ xảy đến, ta sẽ có được những cuộc gặp gỡ hữu ích. Sau đó, ta có thể tiến theo một con đường khác đến với thành công. Và rồi, ta sẽ tìm ra được một phong cách sống của riêng mình. Bản thân em sau khi trải qua bao nhiêu điều của hai mươi năm sau này sẽ nghĩ thế nào về điều mình gặp phải ngày hôm nay đây?
“Chính bởi mình bị loại khỏi đợt tuyển dụng của doanh nghiệp lớn kia nên mới đạt được thành công hôm nay. Nếu thế, chắc mình phải cảm tạ cái tai vạ ngày ấy nhỉ.”
Em chắc sẽ suy nghĩ vậy.
Để đạt được thành công thì em phải dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Không sao, em sẽ làm được.
Em của hiện tại cần ưu tiên gom lại cho mình nhiều kinh nghiệm cần thiết hơn là cố với đến thành công.
Chỉ những người có thể vượt qua nghịch cảnh mới mạnh mẽ lên được. Số lần vấp phải càng nhiều và càng không chịu thua trước bất cứ hoàn cảnh nào, ta sẽ càng trở nên mạnh mẽ. Chính vì vậy, trở nên thành công đồng nghĩa với vượt qua được nhiều nghịch cảnh.
Nếu như, em muốn có một cuộc đời thành công thì đừng nên “tìm cho mình một chỗ dung chứa” bằng cách cố gắng giành được lá thư tuyển dụng, hãy đánh bật nỗi sợ hãi bị mất đi vị thế đó đi. Cuộc đời chỉ có một lần, nếu ta coi quá trình tìm việc là cơ hội rèn luyện bản thân mình qua những nghịch cảnh thì sao?
Đánh giá từ kết quả đạt được, về sau em có thể thay đổi được rất nhiều điều. Bây giờ, tôi nghĩ đừng nên lo sợ kết quả, hãy thử cố gắng hành động nhằm mục tiêu thu về cho mình thật nhiều kinh nghiệm đi đã.
Với lá thư này, tôi mong chờ em sẽ có động thái riêng để mang về cho mình dũng khí.
Từ một Quán chủ thích vác tù và hàng tổng.