Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư tuyển dụng
Thư tuyển dụng

❊ ❊ ❊

Tương đương với độ khó khi muốn thấu hiểu được tính cách con người, tính cách của công ty cũng không dễ gì phân tích ra được.

Tôi không có ý nói sinh viên trong quá trình tìm việc là hay dối trá nhưng tôi chỉ cho họ nhìn nhận một mặt của con người mình nhằm xin được việc. Những bề mặt tính cách tôi cho họ xem không thể nói là dối trá, nhưng cũng chẳng phải là toàn bộ con người thật của tôi.

Phía công ty cũng vậy thôi. Những phương diện ta nhìn thấy thông qua quá trình tuyển dụng chỉ là một mặt thôi, không dối trá nhưng cũng không phải toàn bộ những gì về công ty đó.

Tôi muốn tìm hiểu ra cá tính của nhiều công ty, trong khi còn chưa nắm bắt được gì nhiều, tôi đã nhận được thư tuyển dụng về làm việc cho một công ty.

Tuy đây là lá thư tôi đã phải vượt qua khó khăn lớn mới nhận được, nhưng đến khi có được rồi lại thấy nó sao nhẹ bẫng đến thế. Cảm giác như có thứ gì trật nhịp.

Không phải tôi không vui, nhưng cứ có cảm giác như mình đang tiến dần đến vùng an ổn.

Chỉ là, giờ tôi đã nhận quá nhiều ảnh hưởng từ Quán chủ, cảm giác vui mừng khi nhận được thư mời không bằng nỗi lo cảm giác an toàn khi nhận được thư có lẽ sẽ rút mình ra khỏi mọi cơ hội rèn luyện, về điểm này, chắc tôi đã mạnh mẽ hơn rồi.

Lần đầu tiên, tôi mới có cảm giác nghiêm túc nhìn nhận cuộc đời mình, mới cảm nhận thấy niềm vui trong việc mình làm. Tôi không muốn kết thúc sớm. Trong lúc phiền muộn như vậy, tôi vẫn chưa viết thư tiếp với Quán chủ.

Tôi quyết định sẽ tiếp tục tìm việc trong khi trao đổi với Quán chủ mười lá thư như lời đã hứa. Dẫu sao thì giai đoạn rèn giũa mình thông qua quá trình tìm việc cũng là điều chẳng mấy khi có đến lần thứ hai trong đời.

Vào trước đợt Obon[1] tháng Tám, vợ chồng anh chị tôi mời tôi cùng về thăm nhà.

[1] Lễ Vu Lan, một trong những đợt lễ quan trọng nhất của người Nhật.

“Có thêm một lái xe cũng tốt chứ sao”, anh Yoshitarou đã nói như thế và nhờ chị gái chuyển lời qua điện thoại.

Tôi lại tiết kiệm được chi phí đi về quê như mong ước nên đã vui vẻ nhận lời.

Tôi rời nhà trước lúc hoàng hôn nên cũng khá thê thảm, đây là thời điểm người người về thăm nhà nhân lễ Obon, thành thử tôi cứ thong dong xuôi theo đám ùn tắc.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu hắt nốt những tia cuối cùng sau lưng, xe vẫn còn chạy trong khu vực núi đồi cận ranh giới Kanagawa và Shizuoka[2]. Đột ngột ánh sáng mặt trời cố len qua, rạng lên giữa những triền núi Phú Sĩ hùng vĩ, tôi đang lái xe cũng bật ra một tiếng kêu ngạc nhiên.

[2] Hai tỉnh ở Nhật, núi Phú Sĩ nằm ở tỉnh Shizuoka.

Chị gái tôi ngồi ở ghế sau lớn tiếng ngáy ngủ say. Tôi còn tưởng anh Yoshitarou ngồi ghế bên cạnh cũng đã ngủ mất rồi nhưng mà anh ấy có nghe thấy tiếng tôi.

“Hùng vĩ thật nhỉ”, và cất lời bắt chuyện. Nhờ thế, hai anh em bắt đầu trò chuyện với nhau.

“Mà nghe nói, Ryouta, em nhận được thư tuyển dụng rồi hả. Chúc mừng nhé.”

“Cảm ơn anh ạ. Nhưng, em vẫn có ý định đi tìm việc tiếp. Dẫu sao đây cũng là cơ hội hiếm có nên em sẽ cố gắng rèn luyện đến khi có thể thuyết phục được chính mình”.

“Anh nghĩ là tốt đó. Thật lòng. Anh nói điều này có đôi chút thẳng thắn, nhưng anh thấy Ryouta nghiêm túc hơn anh từng nghĩ đấy. Nếu anh mà nhận được thư tuyển dụng thì anh sẽ bỏ chuyện tìm việc ngay và luôn”.

“Lúc mới bắt đầu tìm việc, em cũng có ý định nhận được thư tuyển dụng là sẽ bỏ ngay không tìm việc khác nữa, nhưng nhờ một người mà suy nghĩ của em đã thay đổi rồi.”

“Một người?”

“Vâng, nhờ gặp được người đó mà em trưởng thành lên rất nhiều, lại học được nhiều điều mới mẻ.”

“Chà, là vậy sao. Em quen người này khi đi tìm việc hả?”

“Dạ không, không phải là nhờ đó…”

Tôi ngần ngại trong một thoáng nhưng lại định sẽ kể cho anh những điều mình đã trải qua.

“Anh Yoshitarou, anh biết ‘Thư quán’ chứ?”

Anh Yoshitarou ngắm nghía khung cảnh bên ngoài từ ghế bên, rồi cất lên tiếng nói như thể hít nghẹn vào một hơi thật lớn.

“… biết chứ.”

Câu trả lời của anh ấy làm tôi thật sự ngạc nhiên.

“Yoshitarou, anh biết ‘Thư quán’ thật ạ? ‘Thư quán’ nổi tiếng đến thế sao?

“Chà, sao nhỉ? Anh cũng chẳng biết có nổi tiếng hay không, nhưng trước kia anh từng dùng dịch vụ này rồi. Đúng rồi, em đang viết thư trao đổi với Quán chủ hả? Chắc em đã học được nhiều điều đúng không? Anh cũng từng thế mà.”

“Ơ, vậy, anh Yoshitarou gặp ‘Quán chủ’ rồi sao?”

Anh Yoshitarou trưng ra một vẻ mặt như không thể nhịn cười rồi nhìn ra ngoài:

“Có chứ. Đương nhiên rồi.”

“Anh đừng cười, kể cho em xem người ta là người như thế nào đi.”

“Anh không kể được. Bởi em cũng có biết đâu. Vậy nghĩa là ‘Quán chủ’ cũng không kể cho em biết còn gì. Nếu thế, anh cũng không nên kể cho em.”

“Quá đáng nhá. Chỉ một chút xíu thôi mà. Ít ra cũng kể cho em xem là người ta tầm bao tuổi đi chứ.”

“Ha ha ha, không được, không được. Rồi sẽ có lúc em gặp được người ấy nên cứ vui vẻ đợi chờ đến lúc đó đi.”

Tôi thay đổi câu hỏi: “Anh Yoshitarou dùng dịch vụ của ‘Thư quán’ từ lúc nào vậy ạ?”

“Chuyện đó à, cũng khoảng chín năm trước rồi. Người đó đã có công giúp đỡ anh thay đổi cuộc đời mà. Hồi em gái anh thi đại học, anh cũng giới thiệu cho con bé dùng dịch vụ này đấy.”

“Từ thời đó, anh có hứa sau khi thành công bản thân sẽ đền đáp lại bằng thứ nào đó xứng đáng với giá trị của những lá thư chưa?”

“Này, này, mọi thông tin từ anh thế là chơi không đẹp đâu. Phải tự mình xác nhận lấy chứ. Anh chỉ kể cho đến thế thôi.”

Từ đó, tôi có hỏi gì anh Yoshitarou cũng chỉ nói “Thì thế” mà thôi.

Nhưng dẫu có thế, biết được ngay bên cạnh mình có người từng sử dụng dịch vụ của “Thư quán” khiến tôi ngạc nhiên.

Anh Yoshitarou đã biết “Quán chủ” theo kiểu gì nhỉ?

Anh ấy đã đền đáp thứ gì? Mà không, không rõ anh ấy đã đền đáp người ta thứ gì chưa…

Trong lòng tôi, ngồn ngộn những câu hỏi.

“Nhắc mới nhớ, lần trước gặp Ryouta anh có hứa sẽ tìm cho em một cuốn sách phù hợp, em còn nhớ không?”

“Vâng, em còn nhớ ạ.”

“Đây này.”

Anh Yoshitarou chìa cho tôi đang dở tay lái xe một cuốn sách bọc hẳn hoi trong lớp giấy gói quà.

“Bao giờ đến nơi, em hãy mở ra đọc thử coi. Tuy viết dưới dạng truyện nhưng không đơn giản vậy đâu, người đọc cuốn sách sẽ theo đó mà trưởng thành lên nhiều đấy. Nếu em của hiện tại đọc nó, sẽ học được rất nhiều thứ từ cuốn sách hay như thế này.”

***

Vừa về đến nhà, tôi chẳng đợi gì lâu, phải bóc lớp bọc cuốn sách ra đầu tiên.

Khi thấy cuốn sách hiện ra sau lớp bọc, trái tim tôi như bị nện cho một phát, tưởng chừng như muốn ngừng đập.

Cuốn sách anh Yoshitarou tặng tôi, tác giả là Washikawa Taisei.

Người tôi hay thấy ngồi ở “Ngọc tọa” tại “Thư lạc”.

Như thể những mối nhân duyên từ nhiều nơi cùng kết nối tại một điểm, tôi cảm thấy hỗn loạn. Có khi nào, con người đó… người tôi hay thấy ở “Thư lạc” lại chính là “Quán chủ”?

Trong một thoáng, hình ảnh người đó xuất hiện trong óc tôi nhưng như muốn dứt ra, tôi vội lắc đầu, từ chối ngay suy nghĩ đó.

Người đó không thể là “Quán chủ” được. Bởi vì, “Quán chủ” đã nói “Thư quán” là sinh kế duy nhất của mình. Dẫu đó có là lời dối trá, một nhà văn bận rộn như thế lại có thời gian viết thư gửi từng người từng người một như thế được… quả thật là quá khó.

Tôi đã làm thử nên cũng biết, chỉ cần “Quán chủ” viết cùng lượng thư trả lời cho chỗ thư gửi đến, số lượng thư cần viết đủ khiến người ấy chẳng có thời gian làm được việc gì khác nữa rồi.

Khi bắt đầu suy nghĩ, tôi nhận thấy câu hỏi vẫn luôn lấn cấn trong lòng giờ đã chuyển ra một vị trí dễ nhìn hơn trong tim mình.

“Quán chủ” là ai? Nghĩ ra và theo đuổi một nghề nghiệp như vậy, rồi lại nghĩ đến những lá thư viết cho mình với những nội dung rất đặc biệt như thế. Người viết ra những điều đó là người như thế nào nhỉ?

Phải chăng là do cảm giác an tâm hơn khi nhận được thư tuyển dụng, sau đó, tôi viết thư với những suy nghĩ về con người thật của “Quán chủ.”

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.