Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bảy năm sau
Bảy năm sau

❊ ❊ ❊

Tôi lái xe đi theo hướng Tây.

Ngày hôm ấy, để mừng tôi mới thành lập công ty, anh Yoshitarou đã đứng ra mở tiệc.

Cả gia đình đều tham gia bữa tiệc, lâu lắm mới gặp được mọi người nên tôi cũng khá vui mừng, chỉ là giờ tôi đang quan tâm đến một điều khác, nó khiến trái tim cứ nảy tưng tưng không thể nào kìm nén nổi.

Nơi tôi được mời đến, bảy năm trước, chính là địa chỉ gửi thư đến cho “Thư quán”, chính là nơi đó.

Anh Yoshitarou còn cẩn thận làm cả thư mời, “Anh đã mở tiệc mừng Ryouta mở công ty. Địa chỉ là nhà bố mẹ anh. Hôm đó, anh sẽ mời đến một khách mời đặc biệt, đúng, anh đã mời người đó. Chúc em vui...”

Kể từ giây phút nhận được thư mời đó, tôi đã biết khách mời chính là “Quán chủ”.

Bảy năm trước, nơi tôi tưởng là nhà của Quán chủ lại là nhà bố mẹ anh Yoshitarou, nơi anh Yoshitarou đã sinh ra và lớn lên. Suốt bảy năm ròng sau khi tốt nghiệp đại học, công việc bận rộn cuốn tôi đi, sao mà tôi lại chẳng mảy may nghĩ đến chuyện tới thăm nơi đó lần nào, giờ nghĩ tới mới thấy thật là kì lạ.

Ngôi nhà đó, sau khi con cái trưởng thành cả, bố mẹ anh Yoshitarou chuyển đến đảo Yoronjima nên thành ra để trống, không còn ai ở, anh Yoshitarou và chị gái tôi quản lý, dùng làm nhà nghỉ cuối tuần. Hồi tôi còn gửi thư đến đó, bố mẹ anh ấy vẫn còn ở đó thì phải, có lẽ khi nhận được thư, họ sẽ liên hệ với “Quán chủ”. Nếu là như thế, cũng đảm bảo giữ bí mật thân thế của “Quán chủ”.

Tôi cứ mông lung nhớ đến nhiều chuyện, tự nhiên lại tủm tỉm cười chẳng thể nào nén nổi.

Trong bảy năm này, quanh tôi có nhiều biến đổi.

Năm ấy tôi tốt nghiệp rồi trở thành chú.

Cũng trong năm ấy, ông anh trai tôi trở thành bác, từ bỏ lối sống rịt trong nhà, một mình bỏ sang Ấn Độ. Do bạn bè mời sang làm việc, làm thế nào mà quen biết được hay vậy nhỉ, đúng là chuyện đáng ngạc nhiên. Sau đó, anh ấy có về lại Nhật không, tôi cũng không rõ chi tiết thế nào. Lần cuối cùng tôi nghe chuyện về anh cũng từ ba năm trước rồi. Tôi nghe mẹ nói lúc ấy anh đang ở London.

Năm sau đó, bố mẹ tôi đóng cửa hàng, rời bỏ “con đường hoang vắng” của khu thương mại đến một chỗ khác mở một quán cà phê nho nhỏ. Quán bài trí đẹp đẽ, đồ ăn ngon lành nên bây giờ khá là ăn nên làm ra.

Người ra đón tôi khi tới nhà anh Yoshitarou vốn nằm ngoài sức tưởng tượng.

Bảy năm rồi mới gặp lại người ấy, ấn tượng vẫn không khác gì lần cuối gặp nhau.

“Waka! Sao thế, sao lại ở đây thế này?”

“Lâu lắm không gặp, Nishiyama.”

“Ơ! Waka... Có lẽ nào Uchida Waka... cậu là em gái anh Yoshitarou sao?”

Waka cười không nói gì.

Hồi mới quen Waka, tôi đã có cảm giác mình có biết người này, ra là trước đây từng gặp một lần trong đám cưới chị.

Vừa tốt nghiệp xong, Waka cũng nghỉ việc ở “Thư lạc” rồi đi Mỹ du học.

Về nước rồi, tôi cũng chẳng rõ cô ấy làm gì, nhưng năm ngoái sau khi lấy chồng và trở thành bà nội trợ, cô ấy vẫn bận rộn với các công tác tình nguyện và hoạt động viết lách. Chẳng có thời gian hỏi thăm chi tiết nên tôi cũng không rõ nữa, nhưng Waka có vẻ hạnh phúc.

Tôi được Waka dẫn ra vườn. Chắc là làm theo kiểu tiệc ngoài trời.

Ở đó, bố mẹ tôi, chị gái, cả thằng cháu Kazushi mới vào tiểu học nữa, cả anh Yoshitarou đang buôn rôm rả với cháu tôi. Tôi đặt tay lên vai anh Yoshitarou, người đang ngồi trên xe lăn nói chuyện với Kazushi.

Anh Yoshitarou quay đầu lại.

“Ồ, đến rồi kìa. Mọi người đang đợi em đấy.”

“Hẳn rồi.”

Tôi nói ngắn gọn, cười cười.

“Ha ha ha, còn nhiều chuyện để hàn huyên đấy, nhưng đầu tiên ta cứ cạn ly đã nào.”

Chúng tôi cạn ly chúc mừng theo anh Yoshitarou.

Một lúc lâu sau đó, tôi chào hỏi và nghe từng người chúc mừng công ty mới, nói dăm ba câu chuyện vô thưởng vô phạt, đến khi những cuộc chuyện trò vãn bớt, tôi và anh Yoshitarou mới được yên tĩnh tại một góc đình trong vườn.

“Em không nghĩ Quán chủ lại thân cận với em đến vậy đâu.”

“Ha ha ha, người ta hay nói mà. Thứ cần thiết đối với cuộc đời một người luôn có sẵn xung quanh họ.”

“Đúng với trường hợp của em nhỉ. Mà dẫu có thế, em cũng không biết Waka và anh Yoshitarou lại là anh em đâu.”

“Người không biết không có tội. Em có bao giờ gặp gia đình anh đâu mà.”

“Nhưng dù thế nào đi nữa, em gặp gỡ Waka ở ‘Thư lạc’ đúng là quá ngẫu nhiên.”

“Điều đó không phải là ngẫu nhiên đâu.”

“Không phải là ngẫu nhiên?”

“Đúng, em còn nhớ ai là người đầu tiên tìm ra ‘Thư lạc’ không?”

“Đúng là do chị em đưa... A! Nếu thế... có lẽ nào?”

“Đúng. Lúc đó, Waka đã làm việc ở đấy rồi.”

Tôi nhìn chị chòng chọc. Chị chẳng hề nhận ra ánh nhìn của tôi nên vẫn cứ vui vẻ chơi với Kazushi.

“Vậy là, Waka đã đặt sẵn tờ quảng cáo của ‘Thư quán’ vào hôm sinh nhật em và kết nối em với anh Yoshitarou sao?”

“À, khi em trở thành khách quen của quán, đúng là cũng dễ hơn để khiến em sử dụng dịch vụ của ‘Thư quán’. Nếu cần, Waka có thể giới thiệu ‘Thư quán’ trực tiếp cho em. Nhưng mà, chắc em có chút hiểu lầm rồi...”

“Sao vậy anh?”

“Em nghĩ anh là ‘Quán chủ’ sao?”

Trong một thoáng, tôi hít vào một hơi, xoay mặt về phía anh Yoshitarou:

“Dạ, không phải sao?”

“Không phải. Không phải anh đâu. Anh không nói dối. Anh cũng từng dùng đến dịch vụ của ‘Thư quán’, anh còn từng nói là giới thiệu cho em gái còn gì. Đó là sự thật. Vậy nên, anh không phải ‘Quán chủ’ đâu. Anh chỉ là trung gian thôi. Anh cung cấp nơi này làm địa chỉ gửi thư, vậy thôi.”

“Vậy, người đó là ai thế...”

“Anh đã nói là hôm nay sẽ mời đến một khách mời đặc biệt còn gì. Kia kìa.”

Tôi nhìn hướng lên theo ánh mắt của Yoshitarou lên ô cửa sổ tầng hai. Chỗ tôi ngồi không thể nhìn rõ mé cửa sổ tầng hai. Tôi vội đứng bật dậy, nhìn lên cửa sổ tầng hai.

Người ngồi chỗ cửa sổ là...

Anh trai Hiroto.

“Anh...?”

Tôi vội lao vào trong nhà, chạy xộc lên tầng hai. Tôi cũng chưa biết được điều gì nhưng tóm lại là cứ chạy đến chỗ anh đã.

Gặp được rồi, anh tôi đột ngột nói, “Em có dùng món quà của anh chứ?”

“Quà...?”

“À, thứ gửi kèm theo trong lá thư thứ mười ấy.”

Anh tôi cười cười rồi chỉ vào những lá thư đang rải trên bàn. Ở đó là mười lá thư sắp thành hàng. Không sai, đó là những lá thư tôi viết cho “Quán chủ”.

“... Vậy là, ‘Quán chủ’ là... anh sao...?”

Anh tôi lại nở nụ cười ngại ngùng, khẽ nhướn một bên lông mày của mình lên rồi chậm rãi gật đầu.

Tôi chẳng biết nên làm gì hay nói sao, cứ ngó mãi những lá thư sắp hàng trên bàn. Anh trai tôi, mà không, “Quán chủ” dường như biết được tình trạng này, anh nhìn ra phía cửa sổ ngắm dãy núi gần đó. Anh như phóng tầm mắt ra xa hơn rồi bắt đầu nói chuyện:

“Lúc nào đó, anh có thể nói chuyện với em thì tốt quá... nhưng mà em đã cố gắng được đến mức này rồi. Chúc mừng em. Đó là một minh chứng em đã đi lên không dựa vào tài năng mà dùng nhiệt huyết với ý chí mạnh mẽ dám làm dám chịu của mình đấy. Thật sự rất đáng nể.”

Tôi tin rồi. Anh trai tôi chính là “Quán chủ”. Ngực tôi căng lên, nóng hổi, tôi cảm thấy nước mắt ướt má.

“Anh... em cảm ơn. Em chẳng biết anh lại chính là ‘Quán chủ’... cứ cho anh chỉ là... một kẻ vô công rỗi đời.”

“Anh hiểu. Em không cần nói gì cả.”

“Nhưng... nhưng...”

“Được rồi. Quan trọng hơn, xem kìa, em là chủ nhân bữa tiệc hôm nay mà. Mọi người đang nhìn ta kìa.”

Toàn bộ những người ở vườn đang dõi lên nhìn chúng tôi.

“Nào, ta cùng đi thôi.”

Anh nắm lấy tay tôi rồi đứng dậy, rời khỏi căn phòng rồi xuống tầng đi ra lối vườn.

Ra tới vườn, anh bắt tay với anh Yoshitarou, tự anh chúc câu cạn ly với mọi người một lần nữa.

Đây dường như không còn là người anh nhút nhát kiệm lời tôi biết mà như một người hoàn toàn khác.

“Chúc mừng chuyến ra khơi của Ryouta!”

Anh nói thế rồi nâng chiếc ly hướng lên bầu trời xanh thẳm, dáng điệu anh nhìn về phía tôi tươi cười, sao thật giống hình tượng “Quán chủ” trong lòng tôi.

Đương nhiên ông anh “Quán chủ” kiệm lời chẳng thèm giải thích gì nhiều cho tôi, phần lớn tôi nghe lại từ lời kể của mẹ.

Sau bốn năm làm việc cho một doanh nghiệp lớn trên Tokyo, anh đã từ bỏ tương lai hứa hẹn để về quê. Anh quyết định làm thế là do tình hình quán ăn xuống dốc lúc bấy giờ. Bố mẹ tôi vẫn còn thằng con thơ dại là tôi phải nuôi nấng nên đã hỏi ý kiến anh.

“Con sẽ nuôi Ryouta lên hết đại học, bố mẹ không cần lo lắng”, anh nói thế rồi đột ngột trở về. Lúc đó, anh đã viết đơn xin nghỉ việc rồi.

Ngày ấy, bạn gái của anh tôi là đồng nghiệp cùng công ty, hình như chị ấy không thể theo nổi nguyện vọng về quê của anh mà bỏ lại tương lai đầy hứa hẹn. Cuối cùng, anh hủy hôn.

Bố mẹ tôi thấy rất có lỗi về điều này, nhưng anh lúc nào cũng nói, “Thứ mà cô ấy muốn ở con không phải là bản thân con mà là địa vị xã hội, danh tiếng và tương lai của con kìa. Nên thế này cũng tốt.”

Rồi cười.

Bố mẹ tôi chỉ nghĩ là anh sẽ thừa kế cửa hàng, nhưng anh trai tôi lại nghĩ theo kiểu khác. Bao ngày ròng rã tranh luận, tư tưởng anh chẳng hề lung lay. Anh cho rằng nếu mình cứ đi theo lối mòn kế thừa và khôi phục cửa hàng thì cũng chỉ có một nguồn thu nhập, được ăn cả mà ngã thì về không. Vậy nên, anh đưa ra ý tưởng xây sửa lại cửa hàng nhưng mong bố mẹ tôi là người thực hiện. Anh sẽ tự nghĩ ra một phương pháp khác để ổn định tài chính của gia đình... Anh giải thích đi giải thích lại điều đó. Cuối cùng, bố mẹ tôi cũng bị thuyết phục.

Thế rồi, anh tôi bắt đầu cuộc đời “Quán chủ”.

Có vẻ như anh cũng dễ dàng kiếm được khách. Đương nhiên, không thể thiếu sự giúp đỡ của anh Mori.

Chủ nhân của “Thư lạc” – anh Mori vốn là đồng nghiệp cũ của anh tôi. Nhờ anh Mori giúp đỡ, lượng khách hàng của “Thư quán” vượt qua cả dự tính ban đầu. Chỉ cần nhìn vào những lá thư gửi tôi là biết, một lá thư anh viết vốn đã dài hơn bình thường rồi. Viết cả đống thư như thế, đúng là phải tốn rất nhiều thời gian. Vì tính cần thiết của nó, anh đóng cửa trốn luôn trong nhà.

Ban đầu, anh dự định vừa làm “Quán chủ” vừa mở rộng công ty nhưng cuối cùng ngày nào cũng bận rộn đến vỡ cả kế hoạch đó.

Chỉ là, sau khi “Quán chủ” hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng phải mất vài năm sau mới thu lại được. Giai đoạn năm năm đầu khá là vất vả, mẹ tôi phải lo cho cả bữa ăn. Tôi đã mang cái ấn tượng về “ông anh trai rúc mình trong xó nhà, không làm lụng gì chỉ gây phiền hà cho bố mẹ” từ buổi ấy.

Theo kế hoạch ban đầu của anh tôi, đến lúc tôi vào đại học, kinh tế của gia đình cũng đã ổn định hơn nhiều. Khi ấy, công việc Quán chủ của anh cũng sang đến năm thứ sáu.

Lần đầu tiên tôi mới biết được rằng căn phòng tôi ở trọ suốt thời đại học là do người chủ cho ở coi như quà cảm ơn, tiền học của tôi cũng do anh chi trả.

“Quán chủ” đã viết trong lá thư cuối cùng của mình rằng:

“Tôi có cảm giác như thể để trao đổi được cùng em lá thư này tôi đã làm công việc này suốt mười năm.”

Những lời đó lại thành ra đúng như thế.

Anh tôi đã trở thành “Quán chủ” vì tôi, chỉ dạy cho tôi những điều bản thân mình không được phép quên trong đời, đến khi vai trò của một “Quán chủ” đã kết thúc, anh mới lại bước ra ngoài bắt đầu lại cuộc đời mình.

Lồng ngực tôi nóng lên nghẹn chẳng ra lời.

Tôi cố nói ra, với một âm điệu nghèn nghẹn:

“Anh...”

“Sao?”

“Anh, vẫn chưa kết hôn sao?”

Anh rút ra từ túi áo ngực một tấm ảnh rồi đưa cho tôi.

Bức ảnh chụp một cô bé tóc vàng rất dễ thương đang trong buổi tập đứng.

“... Thế này là sao?”

“Cháu gái em đó.”

“Ơ! Thế nghĩa là, anh...”

“Ba năm trước, anh đã lấy vợ bên Anh rồi.”

Gia đình tôi chẳng có vẻ gì ngạc nhiên trước lời tuyên bố đó. Tôi vừa nhìn bố mẹ mình vừa cất tiếng hờn: “Tại sao không nói cho con biết?”.

“Tại Hiroto muốn tự mình nói cho Ryouta biết mà... nhỉ?”

Mẹ tôi quay qua bố nói như thể tìm một sự giúp đỡ.

Bố tôi chỉ cười.

Tôi lại quay sang anh.

“Tên cháu là?”

“Aya.”

“Aya... Em sẽ nhớ... Anh, tuy có hơi muộn, chúc mừng anh.”

“À, cảm ơn em.”

Tôi ngắm nhìn bức ảnh đứa cháu gái lần đầu được thấy và nghĩ đến một điều.

Về lời hứa “trao đổi” với “Quán chủ”... Về điều mình cảm thấy muốn làm để thực hiện lời hứa đáp đền cho “Quán chủ”.

Một lúc nào đó, mình sẽ trở thành “Quán chủ” của đứa trẻ này chăng...?

Bầu trời xanh rộng giữa vùng sơn non như reo vui mừng tương lai của chúng tôi.

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.