Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư từ tôi (lá thứ bảy)
Thư từ tôi (lá thứ bảy)

❊ ❊ ❊

Chào Quán chủ.

Mùa hè này, em phát hiện ra một điều mới mẻ. Không rõ có phải là ngẫu nhiên, em tìm ra một người từng sử dụng dịch vụ của Thư quán đấy. Đó lại là một người rất thân cận với em nữa.

Quán chủ có còn nhớ cái tên “Uchida Yoshitarou” không?

Anh rể em đấy. Anh ấy nói rằng khoảng chín năm trước Quán chủ đã giúp đỡ anh ấy. Em năn nỉ anh ấy kể cho em nhiều chuyện về Quán chủ nhưng không được :) Chẳng còn cách nào khác, em sẽ vui vẻ đợi đến ngày ta gặp được nhau.

Ngoài ra, mùa hè này, em còn có một cuộc gặp gỡ tuyệt vời khác.

Đó là nhờ cuốn sách anh rể tặng em.

Cuốn sách do một người tên “Washikawa Taisei” viết. Quán chủ biết người này chứ ạ?

Em như bị đánh mạnh ấy, lần đầu tiên hiểu được thế nào là gặp được cuốn sách thay đổi cuộc đời. Kể từ giờ, khi nào có thời gian, em mong sẽ lại gặp được những cuốn sách tuyệt vời như thế.

Nào, phương pháp để làm hạt giống em đây nảy mầm là điều em cần phải biết, đến lúc biết được rồi thì em phải có trách nhiệm ươm trồng nó. Câu nói cuộc đời của mình bình thường lắm, chẳng có tài năng gì nổi trội có lẽ do người ta nghĩ tài năng là thứ đã có được từ khi sinh ra. Em tự kiểm điểm mình vì đã đổ lỗi cho một người vất vơ đâu đó.

Em cho rằng hiển nhiên mình sẽ tìm việc dựa vào những thứ mình có hứng thú. Nhưng mà, khi đọc lá thư trước, loại bỏ định hướng của bản thân, hãy dựa vào lý tưởng của công ty và điều mình muốn làm với công ty ấy. Điều này không hề là lý tưởng viển vông mà đích thực là tiêu chuẩn đánh giá hoạt động thực tế, công ty chắc cũng như vậy. Mà, nói một cách dễ hiểu, ta cần một công ty tràn đầy sức sống với bầu không khí khiến mình cũng muốn trở thành một nhân viên của công ty đó.

Và, em đã nhận được thư tuyển dụng của một công ty như thế đó.

Đó là một đại lý quảng cáo tương đối lớn. Em nhận thư tuyển dụng vào bộ phận kinh doanh của nó. Nếu là em trước đây, em sẽ thôi không tìm việc nữa. Nếu là ngày trước, một khi đã xác định được nơi làm việc, lại là một công ty lớn, em sẽ dành nốt khoảng thời gian còn lại để tận hưởng thời sinh viên của mình, nhưng giờ em suy nghĩ hoàn toàn khác.

Khi em trao đổi thư từ với Quán chủ như thế này, em đã cân nhắc đến mục tiêu tương lai của mình. Hồi đầu, em chỉ có suy nghĩ mơ hồ “giờ cứ tìm được nơi nào làm việc đã, nhưng tương lai mình muốn làm gì đây nhỉ?”. Nhưng giờ, giá trị quan về công ty và suy nghĩ về cách làm việc của em đã thay đổi, khi ngẫm nghĩ nội dung lá thư trước của anh/chị, em đã nhìn thấy điều mình muốn làm thử trong tương lai.

Đó chính là ước mơ “Bản thân cũng muốn thử mở công ty”.

Từ lúc nào, em cũng có ước muốn trở thành cha, sinh ra một “đối tượng pháp nhân”. Sau đó, từ sâu trong trái tim mình, em muốn trở nên cần thiết với nhiều người và đón nhận một cuộc đời hạnh phúc.

Nếu bắt chước theo lá thư lần trước, ta sẽ đóng một chiếc thuyền mang tên công ty, trở thành thuyền trưởng rồi đẩy thuyền ra biển lớn. Suy nghĩ đó càng ngày càng lớn trong em.

Khi vẫn còn luẩn quẩn với cảm xúc đó, em được một đứa bạn chưa kiếm được chỗ làm rủ đi dự một hội thảo việc làm. Trong hội trường cực lớn, các doanh nghiệp chia thành từng quầy một, quy mô lớn đến độ chỉ cần đi một vòng nhìn lướt một lượt đã đủ mệt mỏi lắm rồi nhưng những sinh viên còn chưa được chỗ nào mời về làm việc đều tranh thủ thời gian, người nào mắt cũng đầy nghiêm túc. Không ít người trông còn có vẻ thảm hại lắm.

Quầy của các doanh nghiệp có tiếng, sinh viên bu lại cả hàng dài đến mức thiếu cả ghế ngồi, nhưng ở một góc khác, quầy của những doanh nghiệp vừa và nhỏ lại chẳng có bóng người, ghế cứ sắp hàng chỏng chơ ra đấy, ngồi đợi sinh viên đến đăng ký nghe giới thiệu.

Trong số đó, em chợt bị thu hút bởi một công ty sản xuất quảng cáo.

Đúng là em cũng đã nhận được thư tuyển dụng từ một đại lý quảng cáo, nhưng vì dòng chữ treo dọc cạnh tấm biển công ty.

“Tuy chỉ là một công ty nhỏ mới ra khơi, nhưng chúng tôi cần tìm một đội thủy thủ đáng tin cậy để cùng chúng tôi vượt phong ba bão tố.”

Do lá thư được nhận, những từ “ra khơi” hay “đội thủy thủ” như có duyên nợ kì lạ với em, em nghĩ dẫu sao cũng chỉ là nghe chuyện nên cùng với bạn ra nghe họ thuyết mnh.

Anh trai thuyết mình cho em còn khá trẻ, mới hai mươi bảy tuổi, danh thiếp của anh ấy viết là “Giám đốc đại diện kiêm thành viên Hội đồng quản trị”. Có vẻ như công ty mới khởi nghiệp chưa đến hai năm, anh ấy muốn thể hiện tấm lòng nhiệt huyết với công việc tuyển dụng nhân viên nên cũng tham gia hội chợ.

Sau khi vẽ nên mục tiêu lớn lao của công ty, anh nói cả về sự thật công ty vẫn chỉ là một con thuyền nhỏ bé, cuối cùng, “Thành thật mà nói, tôi không dám đảm bảo bạn sẽ được ổn đinh, nhưng công ty chúng tôi không cầu những người mong được ổn định, mà muốn tìm những người đến để mang lại sự ổn định cho chúng tôi. Nếu các bạn có cảm giác này, hi vọng hãy đến đăng ký phỏng vấn với chúng tôi.”

Đứa bạn đi cùng em nghe nói chuyện, nói “Đời đâu chỉ là mơ” rồi rời đi với một nụ cười cay đắng, nhưng trong lòng em lại có một nguồn nhiệt huyết bốc lên sôi ùng ục không thể nào nén lại được.

Con người này đã tiến trước vài bước trên con đường em định bước đi.

Với suy nghĩ đó, trong lúc nghe thuyết minh, em cứ cảm thấy như mình đang rơi vào chính ảo giác về bản thân trong tương lai vậy.

Em chưa có được đồng vốn để xây dựng nên một con thuyền nho nhỏ, dẫu được cho vốn cũng chưa biết sẽ vận hành con thuyền thế nào với vai trò thuyền trưởng, nên để một lúc nào đó có thể trở thành thuyền trưởng con thuyền của chính mình vững bước lao ra ngoài khơi lớn, em hẳn sẽ phải góp nhặt qua nhiều kinh nghiệm. Với một thằng em như thế, bản thân mình lại bắt đầu sinh ra những nỗi lo mới.

Doanh nghiệp em nhận được thư tuyển dụng cũng là một công ty lớn có tên tuổi, em nghĩ rằng nếu muốn chuẩn bị nguồn vốn cần thiết để xây dựng nên con thuyền (hay công ty) thì khá tin tưởng. Nhưng mà, thật sự là đầu tiên em sẽ xây dựng nên một con thuyền nho nhỏ đúng không? Nếu như thế, thay vì ở trong một con thuyền lớn, ứng tuyển vào những doanh nghiệp vừa và nhỏ để học hỏi kỹ thuật lèo lái con thuyền sao cho không bị phong ba nuốt chửng sẽ tốt hơn.

Anh giám đốc trẻ kia cũng có nhiệt thành nói là lúc nào em đến phỏng vấn cũng được, chỉ cần liên lạc là người ta sẽ sắp xếp gặp mặt với mình. Nhưng mà, em có cảm giác bởi vì đặt “mở công ty” thành một mục tiêu cụ thể sẽ như đóng đế sắt vào năng lực hành động của mình vậy. Nếu thế thì bất chấp mọi thứ, em sẽ nghĩ đến chuyện làm thế nào để nhanh chóng mở được công ty, cố gắng nỗ lực rèn luyện chính mình.

Kiểu gì thì kiểu, sau khi đã nhận được một lá thư tuyển dụng rồi, công cuộc tìm việc của em giờ đã bước sang một giai đoạn khác. Khi nào có quyết định của mình, em sẽ báo nhé.

Nishiyama Ryouta

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.