Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thiên đường và Địa ngục
Thiên đường và Địa ngục

❊ ❊ ❊

Kết thúc cuộc phỏng vấn cuối cùng với doanh nghiệp sản xuất ô tô lớn kia, tôi trở về nhà và tin rằng mình sẽ nhận được phản hồi tốt. Tôi đi bộ từ hội trường phỏng vấn ở trụ sở chính công ty đến nhà ga, vừa nghĩ nếu mình đi làm ở công ty này thì cuộc sống hàng ngày sẽ trở thành thế nào, tôi vừa ngó nghiêng những khung cửa kính trưng bày dẫu không có ý ngắm nhìn gì trên con đường hào nhoáng quanh ga vừa suy nghĩ.

Dựa theo những lời từ phía người tuyển dụng, chắc tôi sẽ nhận được thư tuyển dụng. Họ chưa nhắc gì đến “thư tuyển dụng” đâu nhưng họ đã bóng gió rõ ràng đến mức muốn nổi da gà.

Tôi bắt đầu quá trình tìm việc muộn hơn người khác, nhưng ngay khi thử khởi đầu, tôi chợt tìm gặp được một bản thân mới của mình đang ôm trọn ước mơ, kì vọng và hi vọng. Thực sự cũng chẳng mới mẻ gì, là cảm giác lâu lắm rồi mới được trải nghiệm có lẽ chính xác hơn. Trong ký ức của tôi, chuyện từ thời trung học.

Khi dồn mọi tâm trí theo đuổi điều gì đó, ta cảm thấy niềm vui.

Cảm giác đó tôi đã quên đi từ lâu. Vào phổ thông rồi đại học, mãi tôi mới nhận ra bản thân đã lánh mình khỏi cảm giác “dồn mọi tâm trí theo đuổi điều gì đó”. Từ lúc nào, tôi chỉ quan tâm đến chuyện “niềm vui” là được “thoải mái” hay “tươi cười” mà thôi. Thói quen đó, cuộc sống thoải mái tươi cười mỗi ngày không làm nên niềm vui. Đó là những ngày tháng trống rỗng.

Nhưng giờ thì khác rồi. Hẳn là không được thoải mái, không thể tươi cười suốt nhưng tôi đang hành động, đang lên kế hoạch cho tương lai của mình, việc viết thư cũng làm tôi vui vẻ không cưỡng được. Trong khoảng thời gian này, tôi cảm giác đời sinh viên của mình như một bức tường với lớp đá lát đang bắt đầu tróc dần.

Có lẽ là cuộc phỏng vấn cuối cùng đã mang lại cho tôi cảm giác tốt đẹp, tối hôm đó, lâu lắm tôi lại nhận được cuộc gọi từ gia đình, tôi báo luôn tình hình tìm việc. Tôi vốn định đợi đến khi nhận được thư tuyển dụng mới gọi về thông báo nhưng lại tự mình phá vỡ lời hứa đó.

“Con nói nè, hôm nay là đợt phỏng vấn cuối cùng từ phía công ty sản xuất ô tô đấy.”

Bất cứ khi nào nói chuyện với bố mẹ, tôi lại bất giác lại quay về với chất giọng địa phương.

“A, vậy à? Kết quả sao con?”

“Chưa nhận được thư tuyển dụng thì chưa nói chính thức được, nhưng có vẻ ổn ạ.”

“Nếu thế thì tốt quá. Nhận được thư mời, ta làm bữa nhe.”

“Dạ, nói vầy còn sớm quá. Khi nào nhận được thư ta hãy bàn đến. Nhận được con sẽ báo ngay.”

“Vậy thì được, bố mẹ đợi nhưng cũng không kì vọng quá nhiều đâu.”

Nói thế thôi nhưng bố mẹ tôi cũng kì vọng lắm, tôi đã báo với mẹ thế. Mỗi lần gọi điện, tôi đã nói bao lần câu “vẫn chưa rõ...”. Chỉ có vài lần gần đây, tôi mới nói chuyện về định hướng cuộc sống và cuộc đời mình sau này khi nhận được thư tuyển dụng thôi.

***

Thông báo từ chối tuyển dụng của công ty đến nhanh hơn tôi tưởng, ngay hôm sau ngày phỏng vấn. Buổi sáng sau cuộc điện thoại dấy lên sự trông đợi của bố mẹ, tôi như trượt ngã xuống hố sâu.

Tôi tự giận bản thân đã phá vỡ lời hứa nhận được thư tuyển dụng mới báo về lúc trước.

Những câu nói “Nếu cậu vào công ty tôi...”, “Nếu là cậu tôi nghĩ chắc sẽ hợp với công ty chúng tôi” như thế, những lời chót lưỡi đầu môi như thể hứa hẹn đó để làm gì cơ chứ?

Để thấy dễ chịu hơn khi từ chối người ta sao?

Vài tiếng sau đó, với một tiếng thở dài thất vọng, tôi nhấc máy lên. Những lời tôi nói trong cuộc điện thoại hôm qua lại tặng thêm một điều vô ý nơi tôi. Đương nhiên, tôi nhấc máy gọi điện báo về nhà.

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.