Xin chào, Quán chủ.
Từ lúc gửi lá thư thứ ba đến nay đã chậm phản hồi lâu như thế này, thật xin lỗi.
Em nên viết điều gì đầu tiên bây giờ nhỉ. Mỗi lần hoang mang thế này lại mất bao nhiêu thời gian. Dẫu vậy em vẫn chẳng tìm ra được bất cứ điều gì để viết… nhưng để mọi thứ lâu đến mức này cũng không ổn, nên em viết lá thư này gửi anh/chị.
Thật ra, em không được tuyển vào doanh nghiệp sản xuất ô tô lớn kia.
Thực sự, em cũng không có ý an tâm sớm cho tới khi nhận được thư tuyển dụng, nhưng khi trở nên thân thiết với bên tuyển dụng, bản thân lại nhanh chóng vào đến tận vòng phỏng vấn cuối cùng, em dần gắn mình với suy nghĩ bản thân chắc ổn rồi. Nhưng lại không được.
Mọi chuyện thành ra thế này trong khi em đã chắc chắn là sẽ nhận được thư mời của công ty đó rồi cơ đấy. Em vốn cũng không có ý định tỏ ra mình sẽ được nhận làm việc đến nơi rồi, nhưng trong tim dường như chẳng hề có ý nghĩ là mình sẽ không được chọn. Ảnh hưởng từ những lời Quán chủ nói, em đã luôn nhắc nhở “Vào được công ty rồi, gắng sức làm cả phần việc của người khác, cống hiến vì doanh thu của công ty là một việc cực kì đáng làm”. Chẳng hiểu em lấy đâu ra sự ngạo mạn này nữa.
Em đã định sẽ vào công ty này, em ngại cảm giác phản bội nên chỉ quyết tâm chuyên chú vào mình nó thôi và không tham gia phỏng vấn với các doanh nghiệp khác nữa. Mình đã vắt hết sức lực vào nó, vậy mà mọi thứ lại thành ra thế này.
Nhờ thế, em thật sự quay lại điểm đầu.
Về với thời kỳ chẳng làm bất cứ điều gì.
Quán chủ ơi, cảm giác sốc vì không nhận được thư tuyển dụng lớn hơn em tưởng tượng.
Nếu như lần đầu tiên dự tuyển đã bị loại thì có đăng tuyển vào bao nhiêu công ty mà không nhận được thư tuyển dụng cũng chẳng sao. Đằng này, bản thân đã vào đến vòng phỏng vấn cuối cùng rồi mà lại nhận được câu trả lời như thế quả thật khó chấp nhận. Em nhận ra dường như bản thân yếu đuối hơn mình vẫn tưởng.
“Cậu có vẻ chẳng được tích sự gì!”, như thể sếp trong công ty nói với mình câu đó vậy, nói thế nào nhỉ, cảm giác kiểu người như mình bị chối từ ấy.
Gượng dậy được trong một tình cảnh thế này, em thực sự cần đến một tinh thần thép. Nói thì nói vậy, ta chẳng cũng có cách nào khác ngoài việc phải đứng dậy cả. Em sẽ cố gắng.
Vậy thì, em sẽ lại bắt đầu quá trình tìm việc, rồi em có thể tìm ra được điều mình muốn làm hay chăng, từ bây giờ, em cực kì lo lắng không rõ việc tìm ra được điều đó có được suôn sẻ không và liệu có công ty nào chịu tuyển em vào hay không đây.
Mệt mỏi quá, bạn bè đại học của em cũng vẫn có đứa chưa nhận được thư, lần tới, nó mời em tham gia hội chợ việc làm, sẽ có nhiều doanh nghiệp tham gia. Em nghĩ mình sẽ lại vắt hết sức ra để cố gắng thêm lần nữa. Nếu có lời khuyên nào dành cho thằng em trong tình cảnh này, anh/chị hãy cứ nói ạ.
Dẫu sao, trong lá thư trước, em đã viết thư với tâm lý của một kẻ sắp được nhận được vào làm việc đến nơi, giờ em chỉ muốn kiếm một cái lỗ nẻ để chui vào.
Lá thư ngắn ngủi chẳng thể nói rõ được tâm trạng của em. Em sẽ cố gắng để lần sau có tin vui báo cho anh/chị.
Nishiyama Ryouta