Tôi quyết định vào công ty nhỏ của anh giám đốc trẻ tuổi kia.
Tôi điện về báo cho gia đình nhưng không hề bị phản đối.
Bố mẹ chỉ nói là hẳn chỗ đó sẽ có ích nhiều cho con, còn lại thì ủng hộ tôi đến bất ngờ.
“Con gọi điện báo cho cả Chiharu và Hiroto nữa đi.”
“Chị và anh Yoshitarou cũng giúp đỡ con nhiều, con hiểu, nhưng điều đó có liên quan gì đến anh cả đâu.”
“Làm gì có chuyện đó. Mối quan hệ không tốt khiến con thấy nó khó hiểu, nhưng nó cũng có lo lắng cho con mà.”
“Biết lo cho con thì anh nên lo cho chính mình thì hơn...”
“Đừng nói vậy. Nhớ gọi điện báo hẳn hoi nhé!”
Tôi gọi điện báo tin, chị và anh Yoshitarou thật lòng vui mừng cho tôi. Cùng lúc đó, tôi nghe được tin bất ngờ từ anh chị. Hình như chị tôi có thai rồi. Hai người lấy nhau đã được tám năm mà vẫn không có con, bố mẹ tôi lo lắng nên chẳng nói chi với tôi cả nên tới tận lúc đó tôi mới được nghe tin báo. Tôi thành chú rồi.
Anh Yoshitarou từ đầu đến cuối đều tỏ ra vô cùng vui vẻ trước tin tôi đã quyết định nơi làm việc, “Chà, thế thì ta không thể thiếu quà mừng được rồi. Để anh nghĩ xem”.
Anh đã nói vậy với tôi.
Tôi cảm thấy có chút nặng nề khi phải liên lạc với anh trai nhưng bố mẹ tôi đã ép thế, sau khi liên hệ với chị xong tôi cũng nhấc máy gọi anh.
Ngắn gọn thôi nhưng tôi cảm thấy những lời đó đúng chất anh tôi.
“Vậy à. Từ giờ, em hãy bắt đầu một cuộc sống tốt nhé. Cố lên.”
“Vâng... Cám ơn anh.”
Đúng là, tôi và anh không thể nói chuyện với nhau được. Dường như không có câu đáp nào thì vô duyên quá, anh tôi nói một câu giống anh Yoshitarou y sì đúc.
“Chà, thế thì ta không thể thiếu quà mừng được rồi. Để anh nghĩ xem.”
Mấy hôm sau, tôi nhận được mấy cuốn sách từ anh Yoshitarou.
Anh còn kèm theo một dòng thư, “Chắc chắn nó sẽ có ích gì đó cho em, hãy đọc nhé!”
Rốt cuộc, đợi đến mấy ngày, anh cả tôi chẳng gửi gì đến nhưng tôi cũng chẳng thấy có gì đáng thất vọng cả.