Tôi bắt đầu trao đổi thư với em từ mùa anh đào còn nở rộ, chẳng rõ từ lúc nào mà ngày tháng đã trôi qua đến tận mùa phong đỏ đẹp tuyệt vời đến thế này. Từ giờ, ta sẽ đón một mùa đông ủ đầy nhựa sống đón xuân mới đâm chồi.
Chào em, Ryouta.
Đã là lá thư thứ mười từ tôi. Đúng như những gì em nói, đây sẽ là thư cuối cùng tôi gửi đến em với danh nghĩa “Quán chủ”. Kể từ giờ trở đi, mỗi khi gặp phải khúc mắc, em sẽ không viết thư tìm đến tôi để mong đợi câu trả lời nữa, hãy tự mình tìm ra câu trả lời. Sẽ ổn thôi. Nếu là em, bất cứ vấn đề nào em cũng có thể đối mặt trực diện và vượt qua được, em chắc chắn sẽ sống một cuộc đời hoàn thiện theo cách của riêng mình.
Trong chín lá thư tôi gửi em, tôi đã kết nối những suy nghĩ của bản thân có thể giúp ích cho em đạt được cuộc đời thành công sau này.
Điều cuối cùng tôi muốn nói với em là “Sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại”.
Trên thế gian, có rất nhiều người thực hiện được ước mơ của mình. Và, cũng có rất nhiều người lặng lẽ để vuột mất những ước mơ.
Ai ai cũng sống với ước mơ của họ. Đó thực sự là điều tuyệt vời.
Mọi người đều mang trong mình ước mơ lớn lao, nếu có thể trở thành một người biến được ước mơ đó thành sự thật thì quả rất tốt. Nhưng, tiếc rằng chỉ có một nhóm nhỏ có thể làm được điều đó mà thôi.
Tôi muốn em có thể hiện thực hóa ước mơ lớn của mình. Tôi đã định vậy khi trao đổi thư với em trong vai trò Quán chủ. Điều cuối cùng tôi muốn nói với em là về người thất bại và người thành công và phân tích lý do khiến điều đó có rất nhiều ý nghĩa.
Những người không thể biến ước mơ thành hiện thực họ nói thế nào về chuyện họ không thể hiện thực hóa ước mơ nào? Vậy còn, những người có thể biến ước mơ thành hiện thực họ nói thế nào về chuyện họ hiện thực hóa ước mơ? Em hãy lắng tai nghe cho kĩ, em sẽ thấy phương pháp biến ước mơ thành hiện thực.
Đây là điều cực kì quan trọng, hãy để tâm vào đọc.
Những người không thể biến ước mơ thành hiện thực, khi phân tích lý do chắc chắn họ sẽ trả lời như sau.
“Tôi không có năng lực.”
Mặt khác, những người có thể biến ước mơ thành hiện thực, khi được hỏi câu ấy họ đã trả lời ra sao? Điều hay ho là, mọi người đều đáp giống nhau.
“Bởi đây là điều tôi nhất định muốn làm, tôi chỉ tiếp tục với lòng nhiệt huyết thôi.”
Trong khi những người không thể biến ước mơ thành hiện thực lấy lý do là “không có năng lực” thì những người làm được điều đó nói rằng “bản thân có năng lực” thì cũng hợp lý thôi nhưng những người thành công lại chẳng ai nói vậy.
Đây chính là điểm khác biệt giữa người thành công và người thất bại đấy.
F.a.n.p.a.g.e: E.b.o.o.k N.g.o.n T.i.n.h M.i.e.n P.h.i
Những người thất bại, họ dựa vào “năng lực” để biến ước mơ thành sự thật. Nói theo một cách khác, họ suy nghĩ “làm thế nào để bản thân thành công?”. Thật sự, những người này đã có một hiểu lầm tai hại. Họ lầm tưởng rằng thành công tùy thuộc vào năng lực. Đáng tiếc là, không phải vậy. Tại sao những người thành công lại không ai nói “tôi có năng lực nên mới thành công”?
Xét một mặt, những người thành công dựa vào “nhiệt huyết” để biến ước mơ thành hiện thực. Nếu nói theo một cách khác họ không tự hỏi “mình phải làm gì để thành công” mà tự suy nghĩ xem “bản thân nhất định muốn làm điều gì”. Tất cả những người hiện thực hóa được ước mơ của họ đều theo phương pháp này. Những người giữ lòng nhiệt huyết và duy trì chúng trong một giai đoạn dài mà không thể đạt được ước mơ thì chẳng có mấy ai đâu.
Một cậu bé giỏi bóng chày.
Những người xung quanh cậu bảo cậu ấy có năng lực. Thực tế, cậu bé ấy là người giỏi bóng chày nhất thị trấn. Đương nhiên, ước mơ tương lai của cậu ấy là trở thành một tuyển thủ bóng chày chuyên nghiệp.
Hãy tưởng tượng cậu bé này sẽ vấp phải bao nhiêu tường cản, gặp bao khó khăn mới hiện thực hóa được ước mơ. Nếu như, cậu ta chỉ dựa vào thực lực của mình để biến ước mơ thành hiện thực thì trong giai đoạn đầu hay còn gọi là thời trung học, khi cậu bé biết được thực lực của những cầu thủ trong cùng đội và đối thủ, biết được rằng núi cao còn có núi cao hơn thì sẽ dễ vứt bỏ ước mơ đi mất còn gì.
Nhưng nếu, cậu bé giữ cho mình nhiệt huyết muốn trở nên mạnh hơn bất cứ ai, thì thực lực hiện tại của cậu ta cũng chẳng liên quan gì, vì hẳn cậu ta có thể trở nên mạnh mẽ đến mức không thua trước bất kì ai. Nếu không có nguồn nhiệt huyết lớn đến thế, ta sẽ không thể vượt qua những bức tường rào chờ đợi ta trong đời.
Vậy thì, trong số đó những người thực sự vượt qua bằng năng lực chắc cũng có chứ? Đáng tiếc là chẳng có ai đâu.
Có nhiều người có thừa đủ năng lực nhưng lại chẳng có nhiệt huyết nên ước mơ cũng chẳng thành, rốt cuộc những cầu thủ có thể hoạt động với tư cách tuyển thủ chuyên nghiệp không có ai là “người thiếu nhiệt huyết” được.
Chuyện này không chỉ giới hạn trong bóng chày. Khả năng vẽ, khả năng âm nhạc, khả năng nhảy múa hay khả năng học tập cũng như thế cả.
Ai cũng vậy, ta cũng có chút dấu hiệu của năng lực trong một, hai lĩnh vực nào đó. Thời thơ ấu, những thứ mà ta yêu thích rồi bắt đầu theo đuổi luôn ít nhiều khơi gợi cho ta có cảm giác đó. Nhưng, đó đều là những năng lực ta không đầu tư thì chẳng thể khai hoa.
Năng lực chẳng phải là thứ có sẵn, nó phải nhờ vào nỗ lực của chúng ta để nở rộ.
Và để cho năng lực đó nở rộ, ta cần “nhiệt huyết” giúp nó ra hoa.
Trong lá thư cuối, em có viết, “em nên chuẩn bị những kiến thức để xây dựng một con thuyền thật lớn hay gom góp năng lực để xứng đáng làm một thuyền trưởng đủ sức lèo lái con thuyền qua mọi sóng gió, bản thân vẫn chưa biết nữa”.
Thứ em cần không phải là năng lực. Mà là nhiệt huyết dồn hết vào điều mình muốn làm. Nếu làm như thế, em sẽ khai mở năng lực của chính mình.
Nói lại một lần nữa nhé.
“Kẻ thất bại lựa tài năng làm gốc. Người thành công đặt nhiệt huyết làm đầu.”
Để thực hiện ước mơ của mình, cần thiết không phải là năng lực.
Điều em cần đó chính là “nhiệt huyết” để làm điều em muốn.
Em nên tự vấn bản thân một lần nữa xem.
Bản thân mình có thứ nhiệt huyết để nhất định làm được điều muốn làm không.
Nào, sắp đến lúc bắt đầu rồi.
Đúng, khi lá thư này kết thúc, cuộc đời mới của em sẽ bắt đầu.
Những điều chúng ta trao đổi trước nay, đã thành công trong việc giúp em tìm được mục tiêu đời mình.
Chính vì vậy, khi đã quyết tâm “sống đời nhiệt huyết”, em phải làm một điều.
Chắc em cũng hiểu rồi đấy nhỉ. Khi đọc xong lá thư này, hãy “hành động” đi em.
Hành động ngay bây giờ cần dũng khí. Đúng, cần rất nhiều dũng khí. Nhưng nếu em không có nguồn nhiệt huyết khiến mình nhất định phải hành động rồi bước đi bước đầu tiên, ước mơ mà em đã vẽ nên trong đầu sẽ chẳng bao giờ tiến gần được dù mất bao nhiêu thời gian chăng nữa. Ngược lại, chỉ cần em bước đi một bước, thì việc đến được tới mục tiêu sẽ dễ dàng hơn em tưởng.
Giờ thì, em cũng chẳng cần phải để tôi dạy dỗ lại lần nữa đâu. Trong nửa năm này, em đã có được dũng khí để có những hành động mới mẻ và liên tục tạo nên những trải nghiệm mới, chắc em hiểu được.
Hành động dũng cảm khi gửi thư cho Thư quán.
Hành động dũng cảm khi tiếp tục tìm việc dẫu đã nhận được thư tuyển dụng.
Hành động dũng cảm khi tự mình đi tìm gặp người mình có hứng thú.
Hành động dũng cảm khi tự mình đề nghị hỗ trợ không lương.
Những hành động này buộc phải có dũng khí. “Mình muốn làm thử điều này”, “nếu làm thử chắc sẽ giúp ích được cho mình”, nhiều người hiểu điều đó nhưng lại chẳng làm, đến khi thử thì thấy bản thân sẽ cần nhiều dũng khí. Đó là thứ dũng khí những kẻ không dám thử sẽ chẳng thể nào biết được.
Ryouta. Em là người có dũng khí bước lên một bước để đưa mình đến một chân trời mới cao hơn so với cuộc sống trước đây.
Có dũng khí như thế, em thực là một chàng trai tuyệt vời.
Chỉ cần em định hướng ước mơ, giữ nhiệt huyết và duy trì hành động, cuộc đời em kể từ khi mới ra khơi đến lúc này sẽ trải nghiệm được rất nhiều điều kì diệu mà chính mình cũng không tưởng tượng ra được.
Thực sự, kết thúc bức thư này không có nghĩa là chúng ta sẽ kết thúc những giao lưu, chỉ có nghĩa là công việc với tư cách của Thư quán đã kết thúc. Tôi đã làm công việc của Thư quán suốt mười năm nay rồi nhưng sau khi kết thúc lá thư với em, tôi quyết định từ bỏ công việc này. Có thể điều này khá đột ngột đối với em nhưng thật sự tôi đã quyết định điều này kể từ khi nhận lá thư đầu tiên của em.
Tôi cũng nên bắt đầu một cuộc đời mới cho mình.
Ryouta là người bạn tâm thư cuối cùng của tôi với tư cách Quán chủ, đây là niềm vui không ngôn từ nào tả nổi. Tôi có cảm giác như thể để có thể trao đổi cùng em lá thư này tôi đã làm công việc này suốt mười năm.
Chỉ là, mối quan hệ giữa em và tôi chưa kết thúc. Như lời hứa trong lá thư đầu tiên của chúng ta, em cũng còn thứ phải đền đáp cho tôi nữa đấy.
Đến lúc đó, nhất định tôi sẽ xuất hiện trước mặt em. Đến lúc đó, hãy lại gửi thư cho tôi nhé. Nếu ta gặp lại nhau sớm quá thì sẽ không vui đâu.
Lúc đó, trong vai trò doanh nhân khởi nghiệp, em chắc đang tung hoành nơi biển lớn rồi nhỉ.
Nửa năm quen biết, cảm ơn em rất nhiều. Tôi vui lắm.
Tôi chờ đợi thư của em khi em thực hiện được ước mơ của chính mình.
Từ người bạn Quán chủ của em
Lá thư cuối còn kèm theo một bọc quà nhỏ, bên trong là một cuốn sổ nhật ký.
Trong đó có đính một lời nhắn.
“Quà mừng từ tôi. Thay cho những lá thư gửi đến Thư quán, hãy để cuốn sổ này liên kết những suy nghĩ của em. Nhất định em sẽ rèn luyện được mình.”