Những ngày thu đẹp đến thư thái lòng người vẫn tiếp tục, cơn gió thổi qua cũng mang một màu khác với mùa hè, thật sự rất sảng khoái.
Chào em, Ryouta.
Ngày còn bé, tôi cũng hay nhìn tấm lưng của bố mẹ lầm lũi làm việc từ sáng đến tối muộn, cả tuần được một buổi nghỉ ngơi cũng dồn hết vào công việc, tôi đã đặt câu hỏi “Tại sao bố mẹ mình có thể làm thế nhỉ? Khi thành người lớn rồi, mình cũng có thể làm được như thế chăng?”. Tôi chỉ nghĩ đến việc học trước mắt cũng đã muốn trốn chạy lắm rồi, nếu mình phải theo một công việc cả đời, không ít thì nhiều cũng cảm thấy khó theo nổi.
Nhưng rồi, đến một lúc, bí ẩn đó đã được khai sáng.
Đối với người lớn, những cơn hành xác khổ sở không khó chịu bằng nỗi lo tinh thần về một tương lai mù mờ. Nếu ta gắng hết sức làm việc trong một ngày, ta có thể bị đau đớn về thể xác nhưng ta lại có cảm giác mình đã làm hết những điều mình làm được để trấn an tinh thần. Cuộc sống với mỗi ngày như thế, thực ra lại thoải mái đấy chứ.
Trong trường hợp của em, với lý do bi quan của mình, em không có ham muốn làm việc, mọi nhiệt thành với công việc đều bị đốt trụi. Lá thư của em đã cho biết rõ điều đấy.
Tôi sẽ chẳng xin lỗi em đâu. Lá thư lần trước tôi có viết là ước mơ của em và ước mơ của tôi có khác biệt, khác biệt ở điểm nào đây. Em trưởng thành nhanh hơn tôi tưởng tượng đấy, lại còn mang lý tưởng lớn “muốn có được công ty của riêng mình” nữa chứ. Tôi thấy đó là điều tuyệt vời. Cùng lúc đó, tôi cũng xin lỗi vì đã coi em như đứa trẻ nít và viết những điều thất thố.
Đương nhiên, từ tận trái tim mình, tôi muốn ủng hộ em được thành công, biến ước mơ thành hiện thực.
Tôi, với vai trò là một cá nhân, với vai trò là một “pháp nhân”, có trách nhiệm phải hết sức hỗ trợ những “người” lao động đạt được nhiều phần thưởng xứng đáng.
Chỉ là, tuy được nhiều người cần đến sẽ trở thành một kết quả hiển nhiên nhưng đừng đặt mục tiêu số một là đạt được thật nhiều phần thưởng. Em hiểu được điều đó rồi thì dẫu với tư cách là một cá nhân sống trên đời này, hay khi em định xây dựng nên một công ty cũng vậy thôi, đặt mục tiêu trở thành một người được nhiều người cần đến là yếu tố quan trọng nhất đấy.
Cứ thế, khi em hành động khi dặn lòng không quên điều đó, kết quả là phần thưởng em đạt được sẽ cứ lớn dần lên.
Kinh doanh là trở thành một người được nhiều người cần đến mình, nhận về được nhiều phần thưởng.
Kết luận do chính em đưa ra đó cũng chính là nhận thức tôi mang trong lòng đó.
Đừng có ngại ngần, hãy trở thành một người có thể nhận về rất nhiều phần thưởng đi.
Tiếp nào, với câu hỏi vì sao làm việc của em, em đã có câu trả lời rõ ràng rồi đấy. Nếu là thế, vấn đề sẽ là phương pháp cụ thể nhằm đạt được mục tiêu đó và ước mơ của em lớn đến thế nào.
Đầu tiên, ta sẽ xác định phương pháp cụ thể. Thông qua cửa ngõ đầu tiên vào xã hội, hiện tại, em đang có hứng thú với công việc liên quan đến quảng cáo. Người trên thế giới nghĩ thế nào về quảng cáo, ta biết nó là một hình thức truyền thông hay ho, một việc rất đáng làm cũng có thể học được nhiều điều. Chỉ là, như đã nói chuyện trước đây dẫu có đi theo nghề nào, em cũng sẽ học được những điều cần thiết. Ví dụ như, dẫu em có khởi nghiệp trong một ngành nghề hoàn toàn khác với ngành nghề của công ty em làm việc từ đầu cũng vậy, ở trên con đường đó em sẽ học được rất nhiều kinh nghiệm hướng em tới khởi nghiệp thành công như tôi đã từng nhắc đến trong thư. Đi đường vòng cũng không có gì là tệ hại.
Chỉ là, một điểm nữa, em cần lưu ý khi nghĩ đến độ lớn của giấc mơ mình có.
Chẳng hiểu vì sao, hầu như ai cũng mắc bệnh đánh giá rất thấp năng lực của chính mình.
Chính vì lý do đó, hôm nay, tôi muốn nhắc nhở em một điều, em không được phép quên mỗi khi suy nghĩ đến chuyện biến ước mơ đó thành hiện thực.
Đó chính là điều em muốn làm, dẫu nhìn thoáng qua, có vẻ như chẳng ai khác trên thế giới này có thể làm được, nhưng không được phép nghĩ “Điều này không làm được đâu...”, rồi quăng nó đi không thương tiếc.
Một khi em đã giương lên mục tiêu “tạo dựng một công ty nhiều người cần đến”, cái khái niệm “nhiều người” đó vẫn còn khá mơ hồ về độ lớn trong ước mơ của em. Em nghĩ xem cái “nhiều người” đó là khoảng bao nhiêu người đây?
Một trăm người? Một vạn người? Một triệu người? Toàn bộ công dân trên đất nước này?
Hay là toàn nhân loại?
Đương nhiên là càng nhiều càng tốt, nhưng cái “nhiều người” đó là khoảng bao nhiêu, cái cần thiết đó ở mức độ nào thì tùy theo đó mà độ lớn và số lượng bức tường em phải vượt qua càng lớn. Thêm nữa, khi ta cứ cảm giác lấn cấn bởi bức tường quá to không thể nào trụ nổi, bản thân sẽ cảm thấy bất lực... sau đó như thể trốn tránh chiến đấu được thua với nó, ta chạy đi tìm một phương án khác.
Nhưng mà, em đừng quên, dẫu có gặp phải bức tường lớn đến độ nào, chẳng có gì không thể vượt qua. Dù nhìn thoáng qua tưởng như không thể, chỉ cần không vứt bỏ hay không bỏ cuộc giữa chừng thì đấy là thứ ta có thể vượt qua được. Nếu nói theo một cách khác, trước mắt em chỉ xuất hiện những bức tường có thể vượt qua mà thôi.
Con người không ai suy nghĩ giống ai. Nói thế, nghĩa là giấc mơ họ vẽ nên cũng sẽ khác nhau. Ước mơ do một kẻ vẽ nên chẳng thể giống bất kì ai khác, thế nên đó là ước mơ chỉ kẻ đó mới có thể thực hiện được. Cũng như thế, ước mơ em đã vẽ ra thì hiện thức hóa nó chỉ có thể từ những suy nghĩ của em mà thôi. Chính bởi vì em có năng lực hiện thực hóa điều đó, em mới có thể nắm giữ được ước mơ đó.
Người lớn thường hay nói với thanh thiếu niên là “hãy mang hoài bão lớn”.
Thanh thiếu niên cứ chiếu đúng theo đó mà cố tìm cho mình một ước mơ lớn lao nào đó. Nhưng rồi, phần lớn là thất bại. Mỗi lần như thế, họ sợ hãi khi phải tuyên bố rằng “mình đang mang một ước mơ lớn lao”. Họ sợ mình thất bại rồi bị kẻ khác cười chê, họ cũng không có tự tin sẽ thành công, nhiều lý do lắm. Nhưng mà, tôi cho rằng đó là bởi vì họ mang trong mình một ước mơ lớn, nhưng lại thiếu sự chuẩn bị tâm lý sẵn sàng ngay từ đầu.
Mang trong mình ước mơ lớn cũng đồng nghĩa với việc phải vượt qua những bức tường lớn.
Một kẻ mang ước mơ lớn hơn bất kì ai, phải nhiều lần vượt qua những bức tường lớn hơn bất kì ai khác, nếu không sẽ chẳng đạt nổi thành công. Chưa kể, những thanh niên được răn câu “Hãy biết ước mơ lớn hơn đi!” khi hồi đáp “Vâng, sẽ làm” thường chỉ có ước mơ thôi. Đã thế, giây phút nắm bắt được ước mơ, các em ấy lại chưa có đủ tinh thần đối diện với bức tường hiện ra trước mắt.
Tôi cho rằng nên nói với các thanh niên là, “Nếu được, hãy sống sao cho bản thân có thể cố vượt qua thật nhiều bức tường cao chặn lối đi”.
Em nắm giữ ước mơ lớn. Ước mơ mở ra một công ty mang lại hạnh phúc cho nhiều người.
Tùy thuộc vào số lượng người, tùy thuộc vào mức độ hạnh phúc sẽ đem lại, độ lớn những bức tường em phải vượt qua cũng sẽ thay đổi.
Xét theo năng lực hiện tại của em và những kinh nghiệm sống em có từ trước đến giờ, có thể đấy chỉ là một lời đôi bề lớn lối, rồi có thể em sẽ cảm thấy bất an không rõ rồi bản thân sẽ đi được tới đâu. Nỗi bất an đó đã thể hiện ra ở cuối bức thư.
Trong câu nói “Quán chủ có thể ủng hộ em chứ?”.
Có lẽ là khi tự tin bị mất đi, khi bản thân mình cho rằng không thể tiến nổi nữa, sự tồn tại của những người ủng hộ bản thân từ tận đáy lòng sẽ mang đến cho em sức mạnh.
Đương nhiên lúc nào tôi cũng thật tâm ủng hộ cho sự thành công của em, nhưng vẫn có nhiều người giống tôi, mà không, còn hơn cả tôi nữa sẽ ủng hộ cho sự thành công của em với tất cả tấm lòng. Em có biết những người đó không? Nếu những lời của họ đến được với em, chắc chắn dũng khí sẽ tăng lên cả trăm lần.
Tôi đã chỉ ra câu nói “nhiều người” của em và độ lớn bức tường em cần vượt qua còn mơ hồ thế nào rồi đấy. Giờ em hãy quyết số lượng đó xem sao đi.
Hãy đặt mục tiêu là công việc của bản thân sẽ mang lại hạnh phúc cho ba trăm người đi. Nếu đúng thế, hiện tại đang ở mức không người, bởi vì ta không thể mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người nên nếu đặt mục tiêu là ba trăm người thì nó sẽ thành một bức tường cho em. Vậy thì, dựa vào nhiều kinh nghiệm và thực hành kiểm lỗi, rồi sẽ có ngày em vượt qua được bức tường đó. Giây phút em vượt qua được ấy, nếu dùng một câu khác để tả nó sẽ là giây phút thế nào đây nhỉ?
Đúng rồi, “Giây phút ba trăm người nhờ có em mà trở nên hạnh phúc”.
Một câu miêu tả quá đỗi hiển nhiên, nhưng lại là điều cực kì quan trọng.
Bởi vì, khi em vượt qua được bức tường đó, em hiểu là mình đã mang lại hạnh phúc cho ba trăm con người. Ngược lại, nếu em không thể vượt qua nổi bức tường đó thì ba trăm con người ấy sẽ nói, “Do cậu ta đã không nỗ lực hơn để vượt qua được bức tường đó, nên giờ đã không thể chạm tới thứ hạnh phúc tưởng chừng như đã ở ngay trước mắt được nữa rồi”.
Đội cổ vũ cho em sẽ là ba trăm người này. Bên kia tường đang có những tiếng ồn ào, em không nghe thấy tiếng họ đang hợp lực cổ vũ cho em. Tường dội lại mọi âm thanh nên không thể vọng sang bên này. Nhưng, em có thể cảm nhận thấy. Thành công của em được mong đợi bởi những người em có cơ hội gặp gỡ sau khi em đạt được thành công ấy.
Nếu suy xét theo cách này, khái niệm “nhiều người” của em cũng có thể là “mười vạn người” thì bên kia bức tường sẽ có một đội cổ vũ lớn đến mười vạn người đợi em.
Hãy cảm nhận những tiếng hò reo cổ vũ đó. Họ không phải chỉ là sự tồn tại ảo đâu. Khi em vượt qua được, nhất định sẽ gặp được đội cổ vũ rất lớn đó.
Ước mơ em vẽ ra càng lớn, bức tượng hiện lên càng to, vượt qua được càng khó.
Đó là hiện thực.
Nhưng mà, bức tường càng cao, đội cổ vũ của em càng đông đảo.
Điều này cũng là hiện thực.
Em sinh ra để thành công. Hãy sống theo cách của riêng mình, để hiện thực hóa ước mơ chỉ bản thân mình có thể.
Dẫu ước mơ có lớn thế nào, khó thực hiện đến đâu, chỉ cần em lấy đó là mục tiêu và tiến lên phía trước, nhất định em sẽ đến được tới đích.
Không cần ngại ngần chi cả. Mọi thứ đều theo suy nghĩ của mình, hãy giữ sự tự tin và dũng khí, bắt đầu hành động ngay theo ước mơ của mình đi.
Những lúc không có dũng khí trong tay, hãy tưởng tượng đến lúc mình chạm tay vào thành công ấy. Nhờ vào thành công của em, Nhật Bản này, mà không, thế giới sẽ thay đổi.
Chắc em nghĩ tôi nói quá? Không đâu, tôi không nói quá, đây là sự thật.
Hãy biến công ty em muốn khởi dựng thành một doanh nghiệp lớn. Nhiều người sẽ mua sản phẩm, dùng sản phẩm của bên em. Khi doanh nghiệp trưởng thành hơn, số lượng người sử dụng sản phẩm hay dịch vụ của bên em ngày càng nhiều hơn.
Tóm lại, khi em hiện thực hóa ước mơ của mình, tương lai của Nhật Bản, hay có thể là tương lai người tiêu dùng trên thế giới, sản phẩm hay dịch vụ do công ty em sinh ra sẽ trở thành thứ không thể thay thế được.
Nói theo cách khác, một thế giới khi em hiện thực hóa được ước mơ của mình, nhiều người trong thế giới đó sẽ cần đến em, không đợi vào em, em sẽ trở thành một sự tồn tại quan trọng không thể thiếu đối với cuộc sống của họ.
Nào, em đã cảm thấy thành công của mình làm thay đổi thế giới chưa? Làm gì đi chứ, một thế giới em không thành công được không tồn tại trên đời này đâu.
Em có thích bài hát nào không?
Trên thế giới có nhiều bài hát tuyệt vời lắm. Trong số đó, có những giai đoạn đặc biệt trong đời một con người, họ gặp được những bài hát thật hay, khớp đúng với những gì mình từng trải qua, chỉ nghe thôi mà cũng trào nước mắt. Những bài hát tuyệt vời nắm bắt trái tim nhiều người trên thế giới, nâng đỡ trái tim những người đó, trở thành sức sống của họ. Thâm tâm họ luôn cảm tạ vì đã gặp gỡ được bài hát này.
Nhưng mà, chúng ta đã gặp được một bài hát như thế là nhờ những người đã sinh ra bài hát này không từ bỏ, đi tiếp con đường của họ. Nếu họ để mất đi dũng khí đâu đó trên đường thì bài hát này không thể đến được với thế giới. Chắc em hiểu sự thành công của người ca sĩ được chờ đợi, hưởng ứng và đặt hi vọng bởi rất nhiều người hâm mộ trên thế giới.
Giờ em vẫn chưa nắm được bất cứ thứ gì cả, có dũng khí khởi đầu hành động chắc sẽ khó khăn. Nhưng mà, đừng quên rằng mình có một đội cổ vũ rất lớn. Đó chính là những người sẽ có những phụ thuộc nhất định sau khi em đạt được thành công, và trên thế giới này có hàng trăm nghìn, hàng trăm triệu người như vậy. Hãy nhớ là tương lai của họ dựa vào thành công của em đó. Với bước tiến đầy dũng khí của em trong ngày hôm nay, thâm tâm tôi rất vui mừng vì em đang tiến thêm một bước lại gần thành công.
Nào, em sẽ làm gì để mang lại hạnh phúc cho nhiều người trong tương lai đây?
Những việc làm của em sẽ thay đổi thế giới như thế nào?
Từ Quán chủ - một thành viên trong Đội cổ vũ Ryouta