Cuốn sách anh Yoshitarou cho tôi hay thật. Câu anh Yoshitarou nói về chuyện tùy theo cuốn sách tuyệt vời nào mình gặp được cuộc đời sẽ thay đổi vài năm trước, lúc này tôi mới cảm nhận rõ ràng. Trước khi vào đại học, nếu không có những lời của anh Yoshitarou, tôi chắc không thể trở thành một kẻ chăm đọc sách như thế này, dẫu có ai giới thiệu đi chăng nữa.
Không đọc sách cũng sống được thôi. Tôi đã nghĩ thế.
Nhân tiện, suy nghĩ của tôi cũng thay đổi sau khi đọc cuốn sách đó. Tại sao mình lại không đọc được cuốn sách như thế này sớm hơn chứ, tôi thấy hối hận với cách mình đã sống. Đúng là, không đọc sách cũng tồn tại được. Những đó chỉ là tồn tại mà thôi, không phải là ta đang sống. Tác phẩm vẽ nên câu chuyện về một cậu bé đã vượt qua nhiều việc rồi trưởng thành, tôi rút ra nhiều bài học từ đó.
Nghĩ rằng tác phẩm này được sinh ra tại một nơi mình biết rõ, cảm xúc cũng trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn hẳn.
Mùa hè năm ấy rất nóng.
Năm tới chắc chắn không có được kỳ nghỉ hè như thế này nữa đâu. Hồi mới vào năm nhất, mỗi lần về thăm nhà, tôi lại chơi bời với bạn bè cùng lớp cũ đến không biết chán, nhưng chẳng rõ từ lúc nào, mọi người đã chẳng còn tụ tập nữa. Từ lúc nào, mọi người đã trở thành người lớn, dần bước ra ngoài thế giới. Và, tôi cũng đang đứng trên vạch xuất phát đó đây. Có lẽ là nhờ cuốn sách vừa đọc xong và thư do “Quán chủ” gửi, thay vì chút cảm giác đắng nghẹn vì hết cơ hội hưởng những ngày nghỉ hè, biểu tượng của đời sinh viên, tôi cảm thấy vui vẻ hơn vì bản thân sắp tung mình bay vào một thế giới mới. Khi nhận ra được điều này, tôi cũng đã trưởng thành hơn lên rất nhiều.
Lâu lắm mới gặp bố mẹ, tôi thấy cả hai chẳng thay đổi gì mấy. Một năm chỉ gặp nhau được đôi lần, mỗi lần gặp gỡ lại lo không biết bố mẹ có già đi nhiều hơn chưa.
Công việc kinh doanh nhà hàng vẫn cứ bết bát thế, bố mẹ tôi nói có lẽ sẽ đóng cửa hàng ra mở một quán cà phê nho nhỏ ở đâu đó khác. Chỉ là, câu chuyện thì nghiêm túc đấy nhưng nét mặt vui vẻ ấy lại khiến tôi an tâm hơn nhiều. Có lẽ tôi nhận được thư tuyển dụng nên bố mẹ cũng an tâm hơn. Chỉ cần tôi có thể tự lo cho mình, gánh nặng trên vai bố mẹ hẳn sẽ nhẹ đi rất nhiều.
Lâu lắm chẳng gặp anh trai nhưng anh ấy vẫn ít nói như mọi khi, chúng tôi gần như chẳng nói với nhau được câu nào. Chỉ có anh Yoshitarou là lúc nào cũng để tâm đến anh tôi, hay bắt chuyện với anh ấy. Anh trai tôi cũng chẳng nói gì nhiều nhưng nụ cười trên môi không bao giờ biến mất, có vẻ khá vui vẻ.
“Lần sau anh lên Tokyo chơi đấy.”
Theo dòng câu chuyện, tôi nghe anh tôi nói vậy. Anh Yoshitarou vui vẻ dồn, “Anh đã nói rồi đấy nhé. Nhớ phải làm. Coi nó như câu chuyện phiếm cho qua là không xong với em đâu đấy. Lúc nào thì đi đây?”
Anh tôi cười khổ trước vụ ép mời này.
***
Đợt nghỉ hè năm nay, tôi quyết định một điều.
Tương lai, tôi cũng định xây dựng một công ty.
Công ty đó sẽ làm về lĩnh vực nào, xây dựng nó lên kiểu gì tôi vẫn còn chưa quyết được, nhưng mỗi lần đọc lại những lá thư “Quán chủ” gửi cho tôi, tôi thấy cuộc đời này mình cũng chỉ sống có một lần, tôi muốn thử xem bản thân mình có thể đi được đến đâu. Thêm nữa, một lúc nào đó, tôi muốn sản sinh ra một “pháp nhân” cần thiết đối với nhiều người. Thực sự, từ xưa tôi cũng đã có mong muốn này rồi. Có lẽ chỉ vì mình không có tự tin rằng bản thân sẽ làm nên chuyện. Người đã mang niềm tin ấy đến cho tôi là “Quán chủ”.
Sau những ngày lễ Obon ở quê nhà, tôi quay lại Yokohama và lập tức tìm đến “Thư lạc”. Biết đâu tôi lại gặp được Washikawa. Gặp và nói lời cảm ơn. Gặp được cuốn sách này, tôi thực sự cảm thấy rất vui, tôi muốn nói với người ta điều đó thôi.
Thực ra, tôi còn có một lý do khác muốn gặp người đó.
Trong lòng tôi, anh Washikawa đó rất khớp với hình tượng của “Quán chủ”. Tôi muốn xác nhận điều đó.
Khi tôi hỏi anh Yoshitarou đã từng gặp tác giả cuốn sách chưa, anh cười nói, “Làm gì có chuyện tốt đó.”
Là thật không đấy. Hay là, anh đang giả ngơ đây.
Anh Mori có ở “Thư lạc”.
Tôi nhớ ra anh Mori từng có lúc giới thiệu cho tôi về sách của Washikawa, tôi kể cho anh chuyện anh rể tôi đã giới thiệu cho tôi cuốn sách và tôi đọc thấy nội dung cảm động quá nên nay muốn đến gặp người ta.
Đáng tiếc là, hôm nay anh Washikawa đó không đến “Thư lạc”.
Thành thử ra tôi không thể biết được anh ta có phải “Quán chủ” hay không.
Vẫn còn một gợi ý cho biết “Quán chủ” là ai, tôi chợt nhớ ra.
Đúng, cô nhân viên bán thời gian ở “Thư lạc”, cô bạn học cùng trường, Waka.
Dẫu sao tôi có duyên gặp gỡ với “Quán chủ” cũng là do cô bạn này xe mà. Dẫu nói là xe duyên thì cũng có hơi khoa trương nhưng mà chắc chắn người đã chuẩn bị chỗ ngồi đó, vào ngày hôm ấy cho tôi chính là cô ấy.
Lần sau gặp, tôi sẽ thử hỏi cô ấy về “Quán chủ” xem sao. Tôi đã luôn tâm niệm điều này, nhưng suốt quá trình tìm việc rồi viết thư đã chiếm hết thời gian rảnh rỗi, số lần tôi đến “Thư lạc” cũng ít đi. Kết quả là, từ lần đầu tiên biết đến “Thư quán” bốn tháng trước, tôi chưa gặp lại Waka lần nào.
Tôi thử hỏi anh Mori xem sao, “Mà, Waka không đến sao anh?”
“À, con bé giờ cũng đang tìm việc mà em. Bận rộn hơn, gần đây cũng ít đi làm hơn hẳn. Có việc gì tìm con bé hả?”
Anh Mori nở một nụ cười tươi đầy ý nhị.
Tôi vội vã lắc đầu.
“Dạ không, không, cũng chẳng có gì đặc biệt. Em chỉ muốn hỏi xem cô ấy có biết điều gì về “Thư quán” thôi ấy mà…”
“Chà. Hay để anh hỏi giùm cho nhé?”
Fan – page – eb00k – ngôn – tình – miễn – phí
Từ vẻ mặt của anh Mori, dường như ý cười không hề mất đi, nó còn có vẻ như ngập đầy hơn.
“Dạ thôi. Để lần sau gặp em hỏi coi sao.”
Rốt cuộc, ngày hôm đó, tôi không gặp được cả anh Washikawa lẫn Waka, tôi chỉ kể được với anh Mori chuyện nhận được thư mời tuyển dụng rồi về.
Trên đường, tôi chợt nhớ đến Waka.
Cô ấy cũng đang đi tìm việc à…
Trên thế gian, rất nhiều người cũng đang trong vòng quay tìm việc như tôi, điều đó một lần nữa dội lại trong lòng tôi.
Không khéo còn chẳng có cơ hội gặp lại nhau lần nào nữa.
Giá tôi đừng có bướng, nhờ anh Mori chuyển lời đến cô ấy có phải tốt không. Nếu làm như thế, có phải lại găp được nhau, rồi tôi có thể hỏi thăm về “Quán chủ” rồi không…
Tôi cảm giác một mùa ly biệt đã lại đến gần, như ngày ấy tôi tốt nghiệp cấp ba rồi lên thủ đô.