Một tuần sau khi nhận được thông báo từ chối từ phía doanh nghiệp mình mong đợi, tôi theo lời mời của chị gái lên Tokyo dùng bữa.
Tokyo và Yokohama, nếu xét theo vị trí địa lý thì cũng chẳng phải xa xôi gì, nhưng kể từ lúc bắt đầu cuộc sống sinh viên, chuyện học trên trường, việc làm thêm và đời sống cá nhân bận rộn khiến tôi chưa có cơ hội nào lên đấy chơi, thoắt cái đã lên năm tư mất rồi.
Có lẽ chị nghe được từ bố mẹ chuyện tôi không nhận được lời mời làm việc nên lo lắng đây mà. Chị đột ngột gọi điện mời tôi qua.
“Cũng lâu rồi mà, chị em mình dùng bữa với nhau được không?”
Không có lý do gì để từ chối, tôi đồng ý.
Ngày hôm đó, chúng tôi đi ăn ở một quán lẩu chanko[1]. Để xốc lại tinh thần cho ai đó, lẩu chanko có vẻ là một lựa chọn đơn giản, nhưng tâm ý đi kèm mới là điều khiến tôi cảm động. Những lúc chẳng có vấn đề gì thì ta thường chẳng cảm nhận được nhiều sự quan tâm từ phía gia đình, nhưng khi bản thân yếu đuối, những tâm ý đó lại thực sự khiến bản thân mình trân trọng.
[1] Hay còn gọi là lẩu sumo là loại lẩu đặc biệt với thành phần gồm những loại thực phẩm thuộc khẩu phần ăn dành cho võ sĩ sumo, ý tác giả là ăn loại lẩu này vừa bồi bổ sức khỏe vừa giúp ta lấy lại động lực tinh thần như võ sĩ sumo.
Ngày hôm đó, anh Yoshitarou cũng đi cùng.
Đây là lần thứ tư tôi gặp anh Yoshitarou - chồng của chị gái tôi.
Lần đầu tiên là tám năm về trước, ngày cưới chị. Từ lần đầu tiên gặp gỡ, anh Yoshitarou đã ngồi xe lăn. Tôi cứ tưởng anh bị thương nên đã hỏi thăm trong tiệc cưới.
“Chân anh làm sao đấy ạ?”
“Anh bị tai nạn giờ không thể cử động được nữa.”
Anh ấy tươi cười đáp lời tôi, nhưng lúc đó tôi có cảm giác mình không nên hỏi sâu hơn nữa.
“Thế ạ.”
Tôi chỉ đáp vậy rồi rời khỏi chỗ đó như chạy trốn. Khi tôi quay lại bàn mình, anh trai Hiroto đã lại gần tôi tươi cười chìa cánh tay phải ra. Tôi ngạc nhiên quay lại thấy anh Yoshitarou đã đi xe lăn theo ngay sau tôi rồi.
Một người thụ động như anh tôi lại có hành động đó quả thật khiến tôi bất ngờ, có lẽ là muốn tạo ấn tượng một người anh vợ tốt với anh Yoshitaoru. Nhưng sau khi bắt tay, anh tôi nhanh chóng thu tay về và từ lúc đó chỉ nghe chuyện thôi. Chính lúc đó, lần đầu tiên tôi biết anh Yoshitarou là một người vui vẻ hay nói đến thế.
Lần thứ hai là năm năm trước, nhân đám cưới anh họ tôi. Nhưng mà, lúc đó tôi chẳng hề có cơ hội nói được gì với anh Yoshitarou cả.
Với tôi, anh Yoshitarou là một sự tồn tại vừa gần mà lại vừa xa. Trở thành anh em một nhà chừng ấy năm, chúng tôi chỉ nói chuyện duy nhất một lần cũng là điều hiển nhiên thôi.
Cảm giác xa cách đó có sự thay đổi lớn khi tôi thi vào đại học ba năm trước. Tôi ở nhà chị gái tôi khoảng hai tuần, đó là lần đầu tiên tôi chuyện trò với anh Yoshitarou về nhiều thứ.
Anh Yoshitarou đã giúp tôi thả lỏng bớt khỏi những lo lắng về kỳ thi, rồi chuyện anh chị yêu nhau ra sao, anh đã kể với tôi rất nhiều chuyện. Trò chuyện với anh lúc nào cũng cực kỳ thú vị, bàn ăn không bao giờ ngớt tiếng cười. Đó là lần đầu tiên, tôi thực sự có cảm giác mình có anh trai.
Anh Yoshitarou ngồi xe lăn đấy, nhưng cuộc sống hàng ngày của anh hoàn toàn khác những gì tôi tưởng tượng, luôn vận động.
“Anh ghét không được vận động lắm.”
Anh Yoshitarou nói vậy, những lúc tìm được chút thời gian rảnh, anh lại mời tôi đi dạo, rồi anh còn luyện bóng rổ, tham gia các hoạt động tình nguyện. Tôi còn nhớ rõ cảm giác xấu hổ vì cái tính cứ động việc phải ra ngoài một chút là lại thấy phiền của mình.
Nhà anh cũng chẳng phải hoành tráng gì cho cam, nhưng anh có cả thư phòng riêng. Hình như có thời gian rảnh rỗi là anh đọc sách. Một ngày kia, anh Yoshitarou đã dạy tôi:
“Với anh, sách là người thầy tuyệt vời, là tri kỷ cả đời, là thứ luôn đưa ra những gợi mở cho chính mình. Cảm giác khi ta gặp được một cuốn sách như thế cảm động đến chẳng thể nói thành lời. Đó là giây phút anh cảm thấy tương lai của mình đang tỏa sáng lấp lánh.”
Lúc đó tôi còn chưa rõ những điều tuyệt vời khi đọc sách.
“Thế ạ.”
Tôi đáp lại rất thờ ơ, nhưng anh Yoshitarou lại cười nói:
“Đến lúc gặp được cuốn sách như thế, Ryouta sẽ hiểu thôi.”
Những lời anh nói tôi vẫn còn nhớ rõ, hẳn chỉ là bị dọn dẹp vào góc nào đó trong tim mình mà thôi. Chính bởi những lời anh rể nói, soi lại phong cách sống của chính mình, rồi khi tìm thấy “Thư lạc” mấy tuần sau đó, tôi mới bị mấy chữ “thư viện riêng” cuốn hút đến vậy.
Đến ngày này năm thứ tư sau đó, anh Yoshitarou vẫn chia sẻ với tôi nhiều chuyện làm tôi vui cười. Tuy chỉ toàn là mấy chuyện cười vô thưởng vô phạt, nhưng chính những chuyện ngoài lề không đánh vào vấn đề tìm việc đó lại như một cách thể hiện sự quan tâm riêng của anh Yoshitarou. Chỉ là, trong dòng câu chuyện của anh cũng có những lời thể hiện sự dũng cảm của chính mình.
“Những người không bao giờ ngã không có nghĩa là họ mạnh, những người ngã nhưng vẫn đứng lên mới thực sự mạnh mẽ.”
Chính là những lời ấy.
“Lần sau anh sẽ tìm cuốn sách viết những câu này, rất phù hợp với em hiện tại.”
Anh đã nói thế với tôi.
Chị gái tôi thì dường như nhận ra tôi có gầy đi trong quá trình tìm việc, chị chỉ quan tâm đến vấn đề dinh dưỡng của tôi, “Em ăn cải cúc nhé?”, “Em ăn chỗ thịt này đi” đến thành lắm điều. Nhưng, cảm giác lâu lắm bản thân mới được ở giữa gia đình khiến trái tim tôi bình yên đến lạ.
Tôi cảm thấy rõ sự quan tâm của hai anh chị trong những mẩu hội thoại vẩn vơ.
Lúc quay về, chị gái tôi có nói, “Mẹ cũng lo lắm đấy, nhưng dẫu sao đây cũng là chuyện liên quan đến công việc kiếm sống sau này của em, đừng để nó ám mình mãi.”
“Vâng, em rõ rồi.”
Tôi cảm giác được tình thương yêu của gia đình mà trước kia khi mải mê chào đón cuộc đời sinh viên đầy niềm vui tôi đã không hiểu được. Những ánh đèn ở đuôi xe taxi lũ lượt qua lại trên đường phố Tokyo như nhòa đi trong mắt tôi.
Đứng dậy đi. Tôi chỉ vừa mới khởi đầu thôi mà.
Phải trở nên mạnh mẽ, thật mạnh mẽ!
Tôi thề trong tim mình điều đó.