Và rồi, ngày đó cũng đến khi ta còn chẳng nghĩ tới.
Nó bắt đầu từ một tấm thiệp mời gửi đến tay tôi.
Thiệp mời từ “Thư lạc” gửi đến hai tuần trước sinh nhật tôi. Tôi chợt nhớ ra.
“Đúng rồi, lần đầu đến đăng ký làm thẻ thành viên, ‘Thư lạc’ có yêu cầu điền địa chỉ và ngày tháng năm sinh.”
Tôi không nghĩ họ sử dụng các thông tin đó cho những lúc thế này. Tôi đã làm khách của “Thư lạc” được ba năm rồi, nhưng tôi không nhớ là trước kia mình có nhận được tấm thiệp mời nào kiểu này.
Trên bức thiệp, người ta viết như sau:
“Chúc mừng sinh nhật quý khách.
Ngày 4/4 là ngày đặc biệt đón bạn chào đời.
‘Thư lạc’ đã chuẩn bị một món quà tuyệt vời dành cho bạn.
Trong vòng một tuần trong khoảng trước và sau sinh nhật bạn, mời ghé đến quán chúng tôi.
Khi đi, nhớ xé và mang theo góc trái của tấm thiệp.
Chúng tôi rất mong đợi sự hiện diện của quý khách.”
Nét chữ con gái. Góc dưới bên trái tấm thiệp có một hình tam giác khác màu viết dòng chữ “vé đặc biệt mừng sinh nhật”. Còn có dập lỗ để dễ xé ra. Óc tôi chợt nảy ra hình ảnh người viết tấm thiệp này. Theo những gì tôi biết, “Thư lạc” chỉ có duy nhất một nhân viên nữ. Cô gái trực quầy lễ tân.
Mấy thiệp mời hay viết “Hãy mang theo thiệp mời này”. Thường thì, phụ nữ ra ngoài hay mang theo túi xách, họ có thể sử dụng đến, còn đàn ông tuy có ý muốn dùng cũng không thường mang theo trên người được và dễ quên béng đi không sử dụng.
Về điểm này, “Thư lạc” đã rất nhanh ý. Chỉ là một góc nhỏ thế này, những thằng đàn ông không hay dùng túi xách như tôi cũng có thể bỏ vào ví được, khi nào loanh quanh gần đó có thể ghé vào sử dụng luôn. Có tầm nhìn và biết để tâm đến khách hàng như vậy, tôi cảm thấy mình được quan tâm. Tôi dùng kéo cắt theo đường kẻ rồi cho vào trong ví.
Thành thử, dù không tiện việc gì, tôi cũng cố ý sắp xếp chút thời gian để ghé lại “Thư lạc”. Hai ngày trước sinh nhật tôi, ngày 2 tháng 4.
***
“Xin chào, Nishiyama.”
Nishiyama Ryouta. Đó là tên tôi.
Cô gái ở quầy lễ tân – Uchida Waka vui vẻ lên tiếng chào tôi. Hình như cô ấy cũng đã làm thêm ở quán này được gần bốn năm rồi. Một cô gái vui vẻ, nằm trong số ít phụ nữ tôi có thể thư thả chuyện trò cùng. Cô ấy cũng chẳng trang điểm, gương mặt cười lúc nào cũng rạng rỡ, nói chuyện với cô ấy luôn vui vẻ. Lần đầu tiên gặp cô ấy là khi tôi làm khách của “Thư lạc” được vài tháng, nhưng Waka đã bắt chuyện với tôi như thể một người bạn lâu năm vậy. Chắc cũng vì thế tôi mới nhớ là dường như đã từng gặp cô ấy ở đâu đó. Hóa ra cô ấy học cùng trường cùng khóa với tôi. Nhưng mà suốt ba năm qua, số lần chạm mặt cô ấy trên trường chỉ có hai lần mà thôi.
Waka cười nói khá nhiều. Tôi thấy cô ấy rất quyết rũ, nhưng không xét theo phương diện phụ nữ mà theo phương diện con người. Có lẽ là do nơi phố quê tôi từng ở không có những người như cô ấy chăng.
“Cảm ơn... Tấm thiệp này là do Waka viết hả?”
Tôi giơ ra tấm thiệp mới nhận vài ngày trước rồi nói.
“Đúng rồi. Cũng sắp sinh nhật cậu rồi. Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn nhé. Vì đã nhớ sinh nhật tôi.”
Cô ấy le lưỡi ra cười.
“Cũng thi thoảng thôi. Những khách quen biết tên tôi cũng chẳng có mấy ai, mà Nishiyama thuộc nhóm biết còn gì.”
Cô ấy nói vậy, rồi chỉ vào một góc trong quầy lễ tân khuất tầm nhìn của tôi.
Thế rồi cô ấy dùng tay trái che miệng, hạ giọng nói với tôi.
“Người ta dán danh sách sinh nhật ở đây.”
“À, ra thế.”
Có phải giọng tôi lỡ to quá không, cô ấy giơ ngón tay trỏ lên môi giả vờ “suỵt”. Cứ như thể đó là một bí mật riêng giữa hai đứa khiến trái tim tôi bất ngờ trật một nhịp.
“À, phải rồi, cái này...”
Tôi như muốn cứu vãn lại một nhịp bước hẫng, giơ miếng vé được cắt rời từ tấm thiệp ra lần nữa.
“Cảm ơn cậu đã mang đến tận đây. ‘Thư lạc’ đã chuẩn bị sẵn quà tặng cho những khách hàng có sinh nhật rồi.”
Waka đáp lời đầy tính công việc.
“Tôi sẽ được tặng gì thế?”
“Chà, đáng tiếc đây không phải món quà vật chất. Bởi vì ‘Thư lạc’ muốn cung cấp cho bạn đọc một không gian sách của riêng mình, nên quà sinh nhật của quý vị cũng là không gian đấy. Với phí sử dụng dịch vụ thông thường, quý khách có thể tùy ý sử dụng ‘bàn giám đốc’ đằng kia, quý khách có ý định sử dụng ngay hôm nay không?”
Là “Ngọc tọa”!
Tâm trí tôi thì thầm vô kiểm soát, tôi cất tiếng hỏi:
“Được sử dụng bao lâu vậy?”
“Hiện tại, không có ai đặt trước nên quý khách có thể sử dụng bao lâu tùy thích.”
Ước mơ trước giờ đã đến lúc trở thành hiện thực. Tôi quá vui sướng, cảm thấy như má mình đang run lên.
“Một món quà không ngờ, tôi vui lắm nhưng giờ tôi chẳng mang sách cũng chẳng mang theo thứ gì cả, một tiếng sau tôi dùng có được không?”
“Vậy thì, tôi sẽ đặt trước cho quý khách.”
“Mà này, hôm nay anh Mori không có đây sao?”
“Hôm nay anh chủ nghỉ làm. Hôm qua, anh ấy nói là ‘đang có áp thấp, mai nhờ em lo giùm’.”
“Áp thấp?”
“Biển miền Nam đang trong đợt áp thấp, hôm qua Shonan[1] có sóng ngon lắm.”
[1] Dải bờ biển cách Yokohama khoảng 30km.
“A, anh ấy đi lướt sóng mất rồi à?”
“Đúng vậy... Sao thế? Có chuyện gì ư?”
“À không, chỉ là tôi có chuyện muốn hỏi ý kiến anh chủ thôi... Để lần sau vậy, thôi, tôi đi đây chút đã.”
Tôi nhanh chóng phi ra khỏi hiệu sách. Đương nhiên là để tìm ra cuốn sách đọc khi ngồi ở ghế “Ngọc tọa” mình vẫn luôn ngưỡng mộ rồi. Bình thường thì tôi chỉ vào tìm những cuốn tạp chí mình thích đọc, nhưng giờ là tìm một cuốn sách xứng tầm đọc trên cái bàn đó. Nếu dành để đọc ở “Ngọc tọa”, ta hẳn phải chọn sách kinh doanh. Tôi mất đến 30 phút đọc lướt nội dung bên trong một cuốn sách. Rồi chọn mua cuốn đó.
Đương nhiên, một phần là do tôi được ngồi thử ở “Ngọc tọa”. Không thể chỉ đơn giản là đọc sách, còn viết nữa. Người dùng cái bàn ấy lúc nào cũng viết lách. Hình ảnh đó trông hay ho làm sao, hiện lên trong mắt tôi là một người trưởng thành mang một khí chất hoàn toàn khác biệt với tôi. Nếu tôi được sử dụng cái bàn ấy, tôi cũng muốn viết một thứ gì đó. Tôi đã nghĩ đến từ trước rồi. Tôi ghé qua góc văn phòng phẩm trong hiệu sách. Đây là một cơ hội quý báu, tôi mua một cuốn vở trông có vẻ giống cuốn sổ. Tôi đã xem xét sẽ sử dụng đến nó kể từ hôm nay, nhưng thực lòng, tôi không có tự tin là mình sẽ dùng được hết cuốn sổ.
Sau khi mua bằng ấy thứ, tôi quay lại “Thư lạc” một lần nữa.
***
“Chào mừng quý khách. Quý khách quay lại sớm đấy. Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho quý khách sử dụng đây.”
Nói thế rồi Waka dẫn đường cho tôi đến chỗ “Ngọc tọa”.
Cái bàn thật rộng, đúng là chiếc bàn tôi luôn tưởng tượng sẽ xuất hiện trong phòng giám đốc. Màu gỗ thâm trầm đẹp đẽ, tôi bất thần thử chạm tay vào. Ngồi lên chiếc ghế lưng dài bọc da, tôi thoải mái ngả lưng ra sau. Tôi cảm thấy thư thái đến mức chính mình cũng ngạc nhiên. Trước mắt tôi là giá sách, chiếc bút máy cao cấp, xấp giấy viết thư kiểu Nhật, quả địa cầu màu be, và nhiều thứ khác có thể dùng đến. Một tấm bưu thiếp được dán trên bàn.
“Năng lực sẽ tùy thuộc vào hành động hôm nay của bạn mà đợi cơ hội nở hoa.”
Câu văn này được viết theo một thể[2] lạ. Có lẽ là chữ do người nổi tiếng nào viết, bên cạnh còn có chữ ký, nhưng tôi cũng chẳng rõ là ai. Chỉ là, tôi thích câu này lắm. Đúng vậy, đây là không gian dành riêng cho những kẻ có tiềm năng, hứa hẹn mang lại thành công. Tôi có cảm giác đó.
[2] Ở đây ý chỉ những phong cách viết chữ Hán hoặc viết thư pháp.
Đương nhiên, tôi có thể mang bưu thiếp của cửa hàng về, hay sử dụng luôn trong quán cũng được. Có một lần, tôi đã hỏi anh Mori chuyện này. Tôi quyết định sẽ mang nó về treo ở nhà.
Giá bày khá nhiều sách. Dường như đều là sách tuyển cả. Tôi đã tự mua sách đem đến rồi. Sách để đây cũng thuộc nhiều thể loại, chỉ cần nhìn ngắm tựa đề thôi cũng thấy tim đập thình thịch rồi. Tôi cũng không rõ vì sao trái tim mình lại đập loạn lên thế. Có lẽ là cảm giác hưng phấn về một thế giới tôi chưa từng biết đến được gói gọn tại nơi này. Không chỉ có mỗi sách, còn cả tạp chí nữa. Nhìn sơ tôi cũng biết đây là loại tạp chí dành cho các doanh nhân trẻ.
Nhưng mà, vào giờ phút đó, tôi mới nhìn ra điểm chung của những cuốn sách xếp hàng ở đây. Tất cả đều dành cho người ở lứa tuổi hai mươi, mang những hoài bão lớn. Đúng, trong ba mươi phút đó, mà không, có lẽ từ trước đó nữa, “Thư lạc” đã chọn đặt ở đây những cuốn sách cho tôi đọc rồi.
Chắc hẳn người chọn là anh Mori – chủ quán. Tôi rất ngưỡng mộ anh chủ quán. Nếu nhắc đến những người thành công tôi quen biết được trong cuộc đời sinh viên sống chậm của mình, chắc chỉ có mỗi anh Mori. Anh có vẻ còn kinh doanh công ty gì đó ngoài “Thư lạc”, tôi thấy cuộc đời anh lấp lánh đầy thành công. Tôi cũng không rõ lắm, nhưng lúc có hứng thì anh làm việc, lúc nào có sóng thì anh đi lướt sóng. Một ngày kia, tôi tình cờ nghe được chuyện anh định mở quán cà phê cho bạn bè tụ tập. Kể từ sau đó, thi thoảng tôi mới may mắn có cơ hội nghe chuyện của anh Mori, lần nào tôi cũng thấy vô cùng ghen tị. Anh có thời gian, có tiền để làm gì tùy thích, lúc nào quanh anh cũng đầy bạn bè. Anh Mori là mục tiêu phấn đấu của tôi.
Tôi bật cái đèn trên bàn, giơ tay với lấy một cuốn sách.
Đúng lúc đó, lần đầu tiên tôi thấy một tờ thông báo ghim lại ở góc phải của cái bàn.
“Xin chào quý khách, chúng tôi là ‘Thư quán’.”
Một quảng cáo cùng cỡ với tờ rơi phim điện ảnh, và đó là dòng chữ lớn viết ở chính giữa.
Gì thế này? “Thư quán”?
Ánh mắt tôi bị hút lại, bàn tay đang với ra chỗ giá sách bỗng rút lại và chuyển hướng về phía tờ quảng cáo. Tôi không hề biết đây chính là giây phút định mệnh, rụt rè cầm lấy nó.
Thư quán
“Xin chào quý khách, chúng tôi là ‘Thư quán’.
‘Thư quán’ đã hoạt động liên tục mười năm nay. Chắc chắn nó sẽ giúp đỡ cho cuộc đời các bạn.
Mời gửi thư cho chúng tôi.”
Tôi nhìn nó đầy vẻ nghi ngờ.
“Thư quán”... là cái quái gì vậy nhỉ?
Khi gặp phải những thứ ngoài tầm lý giải của mình, con người thường hay tập trung vào đó. Tôi cũng chẳng rõ “Thư quán” là cái gì, nhưng tôi cực kì có hứng thú với nó. Có phải là cửa hàng bán giấy viết thư và phong bì tự thiết kế không, nhưng dòng chữ “giúp đỡ cho cuộc đời” nghe hoành tráng quá, tôi không hiểu họ có ý gì khi nói “Mời gửi thư cho chúng tôi” nữa.
Tôi lật sang mặt sau tờ quảng cáo.
Xin chào quý khách, chúng tôi là “Thư quán”.
Tôi đã mở cửa hoạt động “Thư quán” liên tục mười năm nay. Tôi chỉ sống bằng công việc duy nhất này.
Đối với người đang đọc quảng cáo này, chắc bạn đang thắc mắc “Thư quán” là thứ gì đúng không. Chính vì vậy, tôi sẽ giải thích một cách dễ hiểu cho bạn – người đã có hứng thú cầm nó trong tay và đọc đến tận những dòng này.
Tôi làm công việc “viết thư trao đổi” với những khách hàng đặt kì vọng vào mình.
Tôi chỉ gửi đi mười lá thư.
Trong mười lá thư này, tôi sẽ truyền tải đến các bạn những gì tôi đã học được để trau dồi chính mình, giúp đỡ các bạn biến những điều mong muốn thành hiện thực. Đương nhiên, tôi cần biết bạn có hứng thú với điều gì, mang những nỗi lo lắng như thế nào mới có thể viết thư hồi đáp cho bạn chính xác được. Bạn không cần phải viết dài cũng được.
Nếu bạn thấy những lá thư tôi gửi không cần thiết, hay nội dung trong thư không đủ sức thuyết phục và muốn ngưng giữa chừng cũng không sao. Nếu thật lòng thấy vậy, hãy cứ thoải mái bày tỏ với tôi.
Những quý khách có hứng thú, mời gửi lá thư đầu tiên đến chỗ tôi.
Bước đi đầu tiên, ai cũng cần có dũng khí. Nhưng nếu bạn có hứng thú muốn làm những điều tuyệt vời trong đời mình, mời hãy thử sử dụng dịch vụ của “Thư quán” một lần xem.
Lá thư đầu tiên sẽ “miễn phí”. “Thư quán” là công việc kinh doanh của tôi, kể từ lá thư thứ hai trở đi sẽ không còn được miễn phí nữa. Bạn muốn nội dung về sau sẽ như thế nào, hãy cho tôi biết yêu cầu của bạn trong lá thư đầu tiên. Những quý khách không có hứng thú gửi ngay từ lá thư đầu tiên, mối duyên của chúng ta coi như chấm dứt. Tôi có thể hứa trước với các bạn sẽ không có liên lạc đến hay nhắc nhở làm phiền bạn. Chính vì vậy, hãy cứ thoải mái gửi thư cho tôi.
Tôi hi vọng các bạn có thể cung cấp những thông tin sau trong lá thư đầu tiên.
Địa chỉ - Tên - Tuổi - Nghề nghiệp - Bạn của hiện tại.
Nếu bạn có những điều khác muốn viết, hãy cứ thoải mái viết ra.
Ngày hôm nay, chân thành cảm ơn bạn đã đọc những dòng này.
Quán chủ
Những điều người đó viết tôi hiểu cả, nhưng đây quả là một tờ rơi thật kì lạ. Địa chỉ gửi thư nằm ở Tokyo, nhưng thuộc khu vực tôi chưa từng nghe đến. Có khi nào ở trong núi không ta. Đối với một sự tồn tại ngoài tầm hiểu biết của mình như “Thư quán”, tôi vừa có hứng thú lại vừa sợ hãi.
Dường như “Thư quán” cũng hiểu rõ người đọc sẽ có cảm giác ngần ngại này. Họ như muốn đem lại cảm giác an tâm cho khách hàng nên bên dưới, họ giới thiệu những nhận xét có kèm ảnh của nhiều khách hàng từng sử dụng qua dịch vụ của Thư quán. Đọc những dòng này, chẳng hiểu sao tim tôi lại đập thình thịch.
“Mọi cơ hội thành công của tôi đều do được gặp gỡ Thư quán. Yamauchi Tsuyoshi (diễn viên).”
“Tôi đã tình cờ gặp gỡ Thư quán trước khi bắt đầu khởi nghiệp, những thành công sau đó đều có được từ những thay đổi cần thiết. Onodera Kazushi (Đại diện công ty Eyeport).”
Nam diễn viên ai ai cũng biết và giám đốc công ty đang lên nhanh chóng gần đây, rất nhiều sinh viên có nguyện vọng xin vào công ty của anh làm việc, còn nhiều tên người nổi tiếng khác nữa. Vậy nên, không phải là cảm giác an tâm nữa mà là cảm giác một điều hấp dẫn gì đó sắp diễn ra trào dâng mạnh mẽ. Đương nhiên họ không thể quảng cáo thế mà không xin phép. Nếu không, họ đã bị kiện rồi. Họ cũng có quy định lá thư đầu tiên được miễn phí, không đến mức là một công ty làm ăn bất minh.
• Page: Eb00kngôntìnhmiễnphí
Với lại, không phải là tôi không có hứng thú. Mình cũng có thể hỏi rõ xem chi phí cho những lá thư sau đó là bao nhiêu cơ mà.
Tôi suy nghĩ mông lung, khi ngước mắt lên, dòng chữ trên bưu thiếp lại đập vào mắt.
“Năng lực sẽ tùy thuộc vào hành động hôm nay của bạn mà đợi cơ hội nở hoa.”
Như một chuỗi ngẫu nhiên, tôi được mời ngồi vào “Ngọc tọa” này, rồi tấm thiệp kia ngẫu nhiên được dán ở đây. Thế rồi, ngẫu nhiên sao tôi lại tìm ra sự tồn tại của “Thư quán”.
Cứ như thể, những hành động mà bản thân làm bây giờ sẽ tạo ra một kết quả chưa từng thấy trong đời ta chăng, tôi có ý muốn gửi lá thư đầu tiên cho “Thư quán”.
Đương nhiên, chẳng phải chỉ vì tôi muốn viết thư cho “Thư quán” không thôi. Nó cũng có liên quan đến một mối lo rất lớn của tôi. Đó chính là “tìm việc”.
***
Tôi hoàn toàn chậm bước trước làn sóng tìm việc. Một lần chậm trễ, người ta đã vượt trước cả rồi, mình mới đuổi theo thì lại quá khó khăn. Tôi hiểu rằng theo lý thuyết người ta nên bắt đầu từ sớm thì tốt hơn, mọi thứ chậm trễ thế này cũng do tôi bướng bỉnh mà ra cả.
Có những lúc, suy nghĩ “vẫn chưa quyết định được điều muốn làm, tìm việc cũng chẳng có ý vị gì” rất mạnh mẽ, chưa kể tôi cũng ghét những lời nói dối của đám sinh viên khi phỏng vấn tuyển dụng như “ước mơ từ xưa”, “định hướng của công ty rất hợp với tôi”, trong khi họ chỉ chăm chăm vào mức lương tốt và ngày nghỉ nhiều mà thôi.
Với lại, tôi giữ suy nghĩ mạnh mẽ “mình không thể làm điều đó được”, hay “bản thân muốn sống cuộc đời chỉ có mình mới làm được” như thể trấn an bản thân, còn thực ra tôi hiểu rõ gốc rễ sâu xa bên trong chỉ là bốn chữ “trốn tránh thực tế” mà thôi.
Đáng lẽ tôi phải thấy khó chịu khi khởi đầu muộn hơn so với người khác, thật lòng tôi còn chẳng muốn đi kiếm việc. Chính vì vậy, tôi cứ phân tích mọi thứ như thể chuyện của người khác, thậm chí tôi còn nghĩ mình chẳng phải là con người đi theo lý tính nữa mà là loài động vật nào đó chuyên vận hành theo cảm xúc.
Nhưng thằng tôi đó lại quyết định bắt đầu tìm việc.
Nếu nội tại không bảo mình vận động, đành phải để ngoại lực thúc đẩy vậy.
Đó là từ khi lễ tốt nghiệp đại học được đưa lên thời sự, mẹ gọi điện từ nhà lên cho tôi thường xuyên hơn.
“Con yêu, con tìm việc đến đâu rồi?”
“Bố con cũng thắc mắc dạo này thằng oắt tìm việc ra sao rồi đấy.”
Tôi hiểu lý do vì sao bố mẹ lại lo lắng đến thế.
Họ không muốn tôi giống như anh trai.
Người anh trai Hiroto hơn tôi mười bốn tuổi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm việc cho một công ty ở Tokyo được bốn năm rồi quay về quê. Lúc đó, tôi mới học lớp sáu tiểu học.
Nhà tôi ở quê kinh doanh một cửa hàng ăn uống khá lớn. Bố mẹ tôi đã là thế hệ thứ ba, là cửa hàng lâu đời khá có tiếng tăm. Hình như mọi người từng nghĩ anh tôi có một bước ngoặt lớn thế là do tình hình kinh doanh hiện không được ổn lắm, bố mẹ tôi tưởng anh trở về để thừa kế lại cửa hàng. Nhưng anh trai tôi chẳng có hào hứng gì với chuyện đó. Trong khoảng một tháng từ lúc anh trở về, đêm nào anh và bố mẹ cũng tranh cãi với nhau, bố mẹ tôi cũng phải chịu thua. Cuối cùng thì... “Hiroto quyết định sống một mình”, bố tôi chỉ bảo một câu như thế. Vậy là, anh không về để giúp đỡ cửa hàng.
Với lại, dù anh có sống trong cùng thị trấn nhưng anh em tôi lại chẳng mấy khi gặp gỡ nhau. Anh tôi cũng chẳng đi làm, sống đơn độc, trở thành một tên hikikomori[3] trong nhà, chắc anh cũng chẳng muốn ai nhìn thấy mình nữa.
[3] Người gặp phải những vấn đề tâm lý sống xa lánh xã hội, trốn mình trong phòng hoặc trong nhà riêng, không nghề ngỗng gì.
Một năm sau khi anh trai về quê, bố tôi tiến hành cải tổ và thay đổi menu cũng như giá cả các loại mặt hàng, tưởng như sau khi thay đổi, cửa hàng sẽ mang về doanh thu xứng đáng, nhưng đến khi tôi lên trung học, tình hình kinh doanh ngày càng giảm sút. Những cửa hàng xung quanh đều từ bỏ kinh doanh, lượng người qua lại cũng ngày càng ít đi.
Ngày xưa, cửa hàng nhà chúng tôi nằm ở trung tâm khu thương mại, giờ số gian hàng đã đóng cửa ở nơi đó tính ra cũng được kha khá rồi. Khu thương mại đông đúc xưa kia giờ trở thành “cung đường u ám”, trái tim con trẻ như tôi cũng phần nào thấy lo cho tình hình gia đình mình.
Cái tuổi còn nông nổi ấy, tôi quay mũi giận vào người anh trai chẳng chịu đứng ra giúp đỡ gia đình trong cảnh đó. Một ngày nọ, khi gặp anh trên phố, “Sao anh lại trở về?” Tôi đã hỏi anh câu đó. Anh trai tôi cười đáp lại như sau:
“Anh bị một cô gái từ chối đính hôn trên Tokyo... Vậy nên anh trở về.”
Dưới đám râu lười cạo là một điệu cười nhạt, không thể chịu đựng được chất giọng Tokyo mãi không đổi sau chừng ấy thời gian, kể từ sau đó, tôi gần như không nói chuyện với anh nữa.
Nhưng bố mẹ tôi lúc nào cũng, “Bản thân Hiroto có cách sống mà nó tự chọn lấy rồi”.
Thế thôi. Và chẳng bao giờ than phiền gì về anh cả.
Dẫu có rơi vào tình cảnh thế nào, con mình bao giờ cũng nhất. Tôi biết mẹ vẫn làm thức ăn rồi mang đến nhà anh tôi đấy chứ.
Chính vì thế, bố mẹ sợ tôi lại thành ra như anh cũng phải thôi.
Cũng vì có một ông anh như vậy, tôi học được một điều. Phải sống một cuộc đời không để cho bố mẹ mình phải lo lắng.
Với lý do đường hoàng “để bố mẹ an tâm” trong tay, tôi bắt đầu tìm việc dù có chút chậm trễ.
Nhưng khi chuẩn bị bắt tay vào làm tôi lại thấy mình nảy ra cả đống băn khoăn. Cũng chính vì vậy, tôi muốn gặp anh chủ quán “Thư lạc” xin một vài lời khuyên.
Tôi thay đổi kế hoạch ban đầu với “Ngọc tọa”.
Với lấy tập giấy viết thư đã được chuẩn bị sẵn trên giá, tôi xé ra một tờ rồi để lên bàn. Nhìn thứ đã chuẩn bị trước mắt, tôi cầm cây bút máy lên rồi bắt đầu suy nghĩ xem nên viết gì cho lá thư đầu tiên. Nhân tiện, đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng bút máy.
***
Tôi suy nghĩ rất nhiều, nhưng để viết ra mạch lạc thì thật sự rất khó. Tôi vốn chẳng bao giờ viết thư cả nên gặp chuyện như vậy cũng là lẽ đương nhiên thôi. Rốt cuộc, tôi cũng chẳng biết nên viết thế nào, thôi cứ thử viết ra những gì mình nghĩ và quan tâm xem.
Sau khi xem những gì mình viết xong, tôi lại thấy không nên gửi đi thì hơn...
Vừa nghĩ mình làm gì cũng lửng la lửng lơ.