Cửa Tiệm Của Những Lá Thư

Lượt đọc: 332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ánh trăng
Ánh trăng

❊ ❊ ❊

Gấp lại lá thư đã đọc xong, tôi nằm lên giường.

Cửa sổ vẫn mở nguyên, ánh trăng rằm tròn vằng vặc trên bầu trời không gợn mây tạo nên những cái bóng mờ mờ sắc tím.

Mỗi lần đọc thư từ “Quán chủ”, tôi lại nhận về được một góc nhìn mới cho cuộc đời.

Lúc này cũng vậy.

Tôi chỉ có một mình trong căn phòng nhưng lại cảm giác mình đang nhận được sự giúp đỡ từ rất nhiều người.

Những lời nói của “Quán chủ” đã tạo nên cảm giác này.

“Bản thân sẽ rèn luyện chính mình vì những người chưa từng gặp đó. Hãy cống hiến cuộc đời mình.”

Trái tim tôi đã quyết rồi.

Giây phút đó, cuộc đời thành công không còn là hi vọng nữa mà trở thành một điều chắc chắn.

Vẫn chưa khởi động đâu, tôi còn chưa quyết định nơi làm việc nhưng lại chắc chắn cuộc đời mình sẽ thành công.

Một cảm giác tuyệt vời.

Còn có một cảm giác khác, khá kì lạ.

“Dương như ‘Quán chủ’ đang ở rất gần mình.”

Tôi cũng không rõ lý do vì sao. Có lẽ là kể từ khi tôi biết chuyện anh Yoshitarou cũng từng dùng dịch vụ “Thư Quán”, tôi cảm thấy “Quán chủ” trở nên gần gũi hơn nhiều, nhìn dòng chữ cuối thư, tôi có cảm giác ấy.

“Một thành viên trong Đội cổ vũ Ryouta”

Liệu một người không biết tôi là ai có thể viết những điều như thế không?

Tôi đặt anh Yoshitarou làm tâm, cân nhắc những người xung quanh mình. Tóm lại, anh Yoshitarou rất đáng nghi. Gì thì gì, anh ấy cũng đã xác nhận là có biết “Quán chủ”. Nếu lấy anh ấy làm trung tâm mà cân nhắc, tự nhiên tôi lại nghĩ mình gặp được “Quán chủ” không phải là ngẫu nhiên mà là một lẽ tất nhiên.

Trong số nhũng người tôi nghĩ đến có anh chủ “Thư lạc” – anh Mori. Nhưng có nghi ngờ là anh ấy... cũng không thấy có cơ sở gì.

Là ai thì tôi cũng chẳng có gì đặc biệt để xác định, nếu lỡ là người quen thật thì chắc tôi sẽ nổi cáu mất.

Cứ suy đi nghĩ lại điều đó, tôi lại mở lá thư ra đọc lại dòng cuối.

Không cần bật đèn, ánh trăng sáng vằng vặc đủ soi rõ chữ.

Nhưng lần này, tôi không còn cảm giác như lúc trước.

Quán chủ có thể viết “Đội cổ vũ Ryouta” dù có là người dưng nước lã.

Dẫu vậy, tại sao lúc nãy tôi lại có cảm giác “Quán chủ” ở rất gần mình nhỉ?

Có lẽ là do lỗi ở ánh trăng sáng như ban ngày kia chăng, tôi nghĩ đến một bãi sập đầy mê hoặc để rồi ngủ thiếp đi mất.

Dịch giả: Đỗ Nguyên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.