Sau khi đọc xong lá thư, tôi đờ ra một lúc lâu.
“Quán chủ” đã chỉ cho tôi một điều tôi chưa từng biết về thế giới này. Người đó đã cho tôi biết thế giới tôi đang sống và thế giới tôi hiểu khác nhau đến thế nào...
Đó là ấn tượng đầu tiên.
Tôi trước giờ chưa từng suy nghĩ đến phương pháp để đạt được những điều mình muốn.
Chỉ nghĩ được ở mức đơn giản “Tiết kiệm được nhiều tiền sẽ mua được thứ tốt”. Nhưng mà, theo hướng suy nghĩ “Thư quán” đã chỉ cho tôi, những người mang suy nghĩ như kia thì dẫu có bao thời gian trôi qua, cũng chỉ là những kẻ “thứ mình có và người khác mong muốn từ mình chỉ là tiền mà thôi”, không bao giờ thay đổi. Vậy nên, tôi đã thực sự bị cách suy nghĩ này thuyết phục.
Có nên tiếp tục trao đổi thư với “Quán chủ” không...
Đến lúc này tôi mới nhận ra tình trạng của mình, tôi vẫn đang mặc bộ vest không quen, ngồi ở giữa phòng.
Hôm sau, tôi đến “Thư lạc”.
Khi ấy, anh chủ quán Mori có ở đó.
“Nishiyama. Lâu không gặp em.”
“Chào anh Mori.”
“Nghe Uchida nói nửa tháng trước em có ghé quán. Hình như em có điều gì muốn hỏi anh hả?”
“Đúng đấy ạ, em muốn hỏi anh chút ý kiến về vụ tìm việc...”
“Chà, em cũng bắt đầu rồi đấy à.”
“Người thành công mà em quen biết chỉ có mình anh Mori thôi, nên em nghĩ sẽ nhận được nhiều lời khuyên từ anh.”
“Ra là thế. Nhưng anh mày không phải dạng biết cho lời khuyên đâu. Anh chỉ là người tự do thích làm gì mình muốn mà thôi. Với lại, cũng mãi cậu em mới bắt đầu đi tìm việc còn gì? Thành công hay thất bại, cứ học hỏi và ghi nhớ lấy là được mà. Những kinh nghiệm đó sẽ có lúc hữu ích cho em đó.”
“Vậy hả anh... Em cảm ơn anh nhé. Với lại...”
Tôi nhìn chăm chăm về phía “Ngọc tọa”. Ở đó, con người vẫn luôn dùng “Ngọc tọa” đang ngồi, hôm nay cũng đang viết gì đó. Lúc tôi sử dụng có tờ quảng cáo của “Thư quán” ở đấy nhưng giờ không còn nữa. “Lần trước khi em sử dụng cái ghế đó, em có thấy dán tờ quảng cáo của ‘Thư quán’, ‘Quán chủ’ ‘Thư quán’ đó là người quen của anh Mori hả?”
““Thư quán”... ư? Anh không biết đâu. Công việc của anh và địa chỉ chốn này nhiều người biết lắm, thường nếu họ nhờ dán cái gì bên anh cũng không từ chối.”
Là anh ấy không biết thật hay chỉ đang vờ, anh Mori nở một nụ cười bí hiểm, tay vẫn lau cốc cà phê.
“Có lẽ là do Uchida dán.” Anh Mori thì thầm như thể nói với chính mình.
“Do Waka dán sao ạ?”
“Ừ. Con bé cũng phụ trách việc lựa chọn sách xếp lên giá mỗi khi có đặt trước mà. Con bé đọc nhiều sách lắm, cũng hiểu biết rộng nữa. Anh trai con bé cũng là bạn bè từ xưa của anh, hắn đúng là con mọt sách đấy. Có lẽ ảnh hưởng từ đó mà ra.”
“Khi em dùng chỗ ngồi đó, những sách đặt ở đấy cũng là do Waka chọn ạ?”
“Đúng đấy.”
Tôi cứ nghĩ sách là do anh Mori chọn cơ, thật bất ngờ khi biết một người cùng tuổi với tôi như Waka lại đọc những dòng sách như thế.
“À... đúng rồi. Còn tấm bưu thiếp này.”
“Năng lực sẽ tùy thuộc vào hành động hôm nay của bạn mà đợi cơ hội nở hoa.”
Tôi chìa cái thiệp ra.
“Cái này do ai viết vậy ạ?”
“Người đó đó.”
Anh Mori chỉ đúng hướng “Ngọc tọa”. Quả nhiên, người này đúng là nhân vật tầm cỡ.
“Người đó tên là Washikawa Taisei. Em có nghe danh bao giờ chưa? Một nhà văn được nhiều độc giả trẻ săn đón đấy. Có cơ hội, Nishiyama cũng nên đọc thử xem. Anh ấy viết nhiều sách hay lắm. Đúng rồi. Em thử nhờ anh ấy đưa lời khuyên cho chuyện tìm việc xem.”
Anh Mori luôn nói về mấy chuyện khó khăn theo kiểu nhẹ bẫng thế đấy. Anh ấy dường như không hiểu được rằng bắt chuyện với người đó là việc vô duyên đến mức nào.
Nhưng mà, người đàn ông lúc nào cũng ngồi viết ở đó đích xác là nhà văn.
Nếu vào “Thư lạc” có thể tìm hiểu được điều gì về “Thư quán”. Tôi nghĩ vậy nên mới ghé quá, nhưng ngày hôm nay, tôi chẳng thu thập được thông tin gì về “Thư quán”. Biết được một mặt khác đầy bất ngờ về Waka cũng như người đàn ông luôn ngồi ở “Ngọc tọa” là người như thế nào, tôi trở về.
***
Vừa nhìn phong cảnh ngoài cửa tàu điện trôi từ trái qua phải rồi tan biến, tôi vừa suy nghĩ.
Tôi cảm nhận được sự thành thật trong nội dung lá thư, với lại “Quán chủ” đã tin tưởng vào tôi. Tôi cũng muốn có thể không nghi ngờ gì mà hồi đáp lá thư của họ cho đúng lễ nghĩa. Những lúc thế này, tôi có hỏi ý kiến ai họ cũng sẽ nói “Thủ thuật lừa tiền mới của dân bán hàng đa cấp hả?”, “về sau chúng sẽ mời cậu vào hội kín nào đó chăng?” rồi lại nảy ra trong tôi những định kiến kỳ dị. Tôi không phải là chưa từng đến những điểm đó, nhưng vẫn cảm giác có thể tin tưởng được. Niềm tin đó dựa vào “lời hứa” từ “Quán chủ”.
Tôi chỉ cần đền đáp một mức hợp lý thứ mình cho là phù hợp với giá trị của những lá thư. Tôi cảm thấy an tâm hơn, tôi có cảm giác rối rắm như thể gặp phải một bài tập khó nhằn. Ngược lại, cũng không thể đáp lại bằng một thứ tầm thường một khi lá thư này mang đến ảnh hưởng lớn cho cuộc đời tôi. Nếu như thế, đền đáp lại thứ gì với mức độ thế nào, tôi vẫn chưa thể tưởng tượng được. Kể tính đơn giản dựa theo tiền, tôi cũng chẳng rõ bao nhiêu mới là hợp lý.
Thế này cũng không được, thế kia cũng không xong, tôi lại mong muốn nhận thêm những lá thư từ người này.
Kết quả, đúng là trái tim tôi đã quyết định từ lâu. Khi nhận ra mình đang vật vã tìm kiếm lý do để làm bước đệm cho quyết định đó, tâm lý tôi cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Được rồi, tiếp tục trao đổi thư với “Quán chủ” thôi.
Thế là, tôi và “Quán chủ” đã bắt đầu trao đổi thư như thế.