3,2 km bên dưới căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari
Nam Cực
Dorian giơ hai cánh tay lên, để chiếc cặp rơi ầm xuống mặt tuyết cứng bên dưới. Hắn kỳ vọng đám quân Immari của hắn sẽ làm gì chứ? Hắn vừa bước ra, mặc bộ đồ của người Atlantis, cầm chiếc cặp bí ẩn. Có khi hắn còn bật công tắc cho nổ ba đầu đạn hạt nhân luôn rồi.
Tấm kính che mặt trên mũ phòng hộ được tráng gương – họ không thấy được mặt Dorian. Hắn cần tìm ra cách nào đó để giao tiếp với họ, một phương thức nào đó để gửi thông điệp. Hắn quét mắt nhìn phòng băng tìm thứ gì đó hắn có thể dùng. Hắn không thể viết tin nhắn trên băng – băng đông cứng cả rồi. Hắn bắt đầu huơ tay trên không, viết các chữ: D-O-R-I-A-N. Luồng đèn thứ hai trên ba đầu đạn hạt nhân sáng lên. Hắn lần tay viết chữ một lần nữa. Không có tác dụng. Hắn liếc quanh phòng, tuyệt vọng cố gắng tìm thứ gì đó có thể…
Một thi thể, gần như bị vùi dưới băng, nằm cạnh tường. Dorian vụt chạy tới, đấm tay vào lớp băng quanh nó, cố đào nó ra. Có lẽ hắn có thể kích hoạt radio của bộ đồ. Hắn đập vỡ băng quanh mũ phòng hộ và ngay lập tức lùi lại vì kinh ngạc. Cha hắn. Những dòng máu đóng băng quanh khuôn mặt ông ta. Băng giá đã bảo quản ông ở tình trạng hoàn hảo. Họ đã giết ông ta – để ông ta lại đây cho Quả Chuông xử lý. Tại sao? Người nào? Dorian ngồi đó, nhìn chằm chằm xác cha mình. Hắn không còn quan tâm đến mấy quả bom nữa.
Từ cuối hành lang, tiếng thép nện xuống băng vang vọng khắp phòng. Dorian quay lại. Một chiếc lồng đang ngồi chờ hắn. Ánh đèn trên ba quả bom vẫn sáng, nhưng không chiếu lên.
Dorian lôi phần còn lại của thi thể cha mình ra khỏi băng, dùng cả hai tay nhấc ông ta lên và bước tới cái giỏ. Hắn nhẹ nhàng đặt cha xuống và đứng phía trên ông ta. Cái giỏ bắt đầu vươn lên mặt đất.