Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 35

❊ ❊ ❊

Ngoại ô Ceuta

Phía Bắc Maroc

Qua màn đêm tăm tối và ánh đèn sáng lên xung quanh, David chỉ thoáng thấy được phía trước là một căn cứ quân sự khổng lồ.

Khu vực quanh nó cũng rất khó hiểu. Một đoàn ba xe jeep phóng ngang qua nơi mà David thề là một bãi nham thạch không hoạt động. Đây đó, các luồng khói bốc lên từ mặt đất gồ ghề cháy đen. Mùi ở đây đã xác nhận nỗi sợ lớn nhất của David. Immari đã đào một chiến hào quanh khu vực này của thành phố, sau đó thiêu trụi và cà phẳng những gì còn sót lại – tạo nên một vùng đất trống buộc kẻ thù của chúng phải vượt qua mới có thể tấn công. Khôn ngoan đấy. Cực đoan, tàn bạo, nhưng khôn ngoan.

Cảnh tượng này khiến anh nhớ tới một chuyện, một bài giảng. Trong giây lát, anh trở về Columbia, trước khi thế giới đổi thay, đổ sụp xuống đầu anh theo đúng nghĩa đen. Giọng của giáo sư dạy anh vang vọng khắp giảng đường.

“Hoàng đế La Mã Justinian ra lệnh hỏa thiêu các xác chết. Lúc đó là giữa thế kỷ thứ sáu đấy các em. Đế quốc Tây La Mã đã quy hàng trước người Goth, những kẻ đã đánh bại thành Rome và thâu tóm chính quyền của nó. Đế quốc Đông La Mã, quy tụ quanh Constantinople, giờ là Istanbul, gần như là một thế lực trong thế giới văn minh. Vào thời điểm đó, nó là trung tâm đô thị lớn nhất Trái Đất. Nó thống trị Ba Tư, Địa Trung Hải và mọi mảnh đất mà quân đội của nó có thể dong buồm tới. Dịch bệnh xuất hiện năm 541 đã thay đổi mọi thứ, mãi mãi. Đó là một dịch hạch không giống bất kỳ bệnh dịch nào thế giới từng chứng kiến trước đó – hay sau này. Phố xá trong thành phố nhuộm đỏ máu người chết.

“Xác người nhiều đến nỗi Justinian đã phải ra lệnh ném người chết xuống biển. Nhưng vẫn còn quá nhiều. Ngay ngoài tường thành, người La Mã đã đào các hố chôn tập thể khổng lồ, mỗi hố có khả năng chứa bảy mươi ngàn người. Lửa cứ thế cháy rực suốt nhiều ngày.”

Lịch sử đang lặp lại, David trầm ngâm. Nếu Ceuta đã biến thành thế này, phần còn lại của thế giới đang như thế nào? Dịch bệnh được giải phóng bởi Giao thức Toba – kết cục mà anh đã cố ngăn chặn suốt mười năm qua – đã thành hiện thực. Anh đã thất bại. Có bao nhiêu người đã chết rồi? Dù không muốn nhưng tâm trí anh cứ tập trung vào một người: Kate. Cô đã thoát khỏi Gibraltar chưa? Nếu rồi, giờ cô ở đâu? Phía Nam Tây Ban Nha? Ở Maroc này? Chẳng khác gì mò kim đáy bể, nhưng nếu anh sống sót qua khỏi tòa nhà khổng lồ lù lù phía trước, anh sẽ đốt trụi nó để tìm cô. Anh sẽ phải chờ thời cơ của mình, một cơ hội trốn thoát. Ngồi sau xe jeep, anh nhìn dải đất cháy đen của thành phố trôi vụt qua.

Đoàn xe chạy chậm lại trước một cánh cổng thép ở giữa bức tường khổng lồ. Hai lá cờ đen treo hai bên. Khi cánh cổng hé ra để đoàn xe jeep đi vào, một luồng gió cuốn vào hai lá cờ khiến chúng mở bung ra: [II]. Immari International. Bức tường trắng cao ít nhất chín mét chọc thẳng lên không và có vài vệt cháy đen dài lỗ chỗ, chắc chắn là vết sẹo do bị kẻ thù cưỡi trên lưng ngựa bao vây. Bức tường sọc đen và cánh cổng trông gần như một con ngựa vằn đá há mồm nuốt đoàn xe. Hai lá cờ vẫy như tai ngựa, khuất phục trước gió. Vào bụng quái vật rồi đây, David nghĩ khi họ đi qua bức tường và cánh cổng nhanh chóng đóng lại sau lưng.

Tám tên lính bắt anh trên rặng núi đã trói tay anh vào thắt lưng. Anh đã im lặng ngồi trên ghế sau xe jeep, chịu đựng cuộc hành trình xóc nẩy, đôi lúc còn khắc nghiệt, từ trên núi xuống. Anh đã lướt qua vài viễn cảnh chạy trốn, nhưng viễn cảnh nào cũng kết thúc bằng việc anh nhảy khỏi xe jeep, làm gãy một cơ số xương rồi thành ra chả còn đánh đấm gì được nữa.

Giờ anh ngọ nguậy trên ghế, quay trái quay phải quan sát bên trong căn cứ, tìm một khe hở để bỏ trốn. Bên trong bức tường cao ngất, đám lính Immari đang hối hả cung ứng cho các tòa tháp nằm rải rác sát tường. Quy mô nơi này khiến David giật mình. Có bao nhiêu lính ở đây? Ít nhất là hàng ngàn, bận bịu dọc bức tường xoay về phía đất liền. Chắc chắn là có những người khác làm việc phía bên kia bức tường, quay ra hướng biển. Phía ngoài bức tường, bên kia những tòa tháp và các con đường tiếp tế rộng rãi, hàng dãy nhà trải dọc con phố. Hầu hết đều trông như không có người ở, nhưng thi thoảng sẽ thấy một tên lính vào hoặc ra khỏi một nhà.

Ba hàng đất xới tơi chạy dọc mỗi bên đường. Cứ cách khoảng sáu mét lại có một cột gỗ, giống như cột điện thoại cắt ngắn, mọc lên từ mặt đất. Mỗi cột có hai cái bọc lồi lõm, đặt cách nhau vài mét. Ban đầu, David nghĩ đó là tổ ong bắp cày khổng lồ.

Trước mặt, một bức tường cao tẩy trắng toát khác xuất hiện sừng sững, gần giống hệt bức tường bên ngoài, cho David biết nơi này là gì: một khu thảm sát. Nếu kẻ thù của Immari có vượt qua được bức tường vòng ngoài, chúng cũng sẽ xé xác họ ở chính khu vực này. Hàng đất xới tơi dọc con đường đất chắc hẳn có giấu mìn, David nghĩ mấy cái bọc trên cột chứa đầy vỏ đạn đã dùng, vụn kim loại, đinh ốc và những mảnh vỡ khác mà khi nổ sẽ xé toạc bất cứ ai kẹt giữa hai bức tường.

Pháo đài cổ còn được nâng cấp hiện đại ở những điểm khác. Mỗi tháp canh đều có những khẩu súng cực lớn. David không nhận ra mẫu súng đó. Súng mới à? Vài căn nhà không có mái và David phát hiện ra chúng giấu pháo phòng không bên trong, nằm trên các bệ nâng thủy lực, sẵn sàng giương nòng và bắn hạ bất kỳ máy bay địch nào đang tới. Nhưng anh không nghĩ những kẻ cưỡi ngựa đột kích đã bị ăn pháo.

Mấy tên lính lại sử dụng bộ đàm và cánh cổng dẫn vào bức tường bên trong tách ra. Bức tường này bị cháy ít hơn tường ngoài, nhưng vài vệt ngựa vằn vẫn chạy dọc từ chân lên đỉnh tường. Đi qua cánh cổng trong, David cảm thấy cơ hội trốn thoát của mình ngày càng nhỏ đi. “Tấn công tên lính canh gần nhất rồi chạy” sẽ không có tác dụng ở đây. Anh phải tập trung.

Bên trong cánh cổng này, nhà và cửa hàng xếp dọc một con phố khác chưa bị gài mìn và chất nổ tự chế. Trông nó giống một ngôi làng cổ xinh đẹp. Ở đây có nhiều người mặc quần áo đơn sắc và cũng có nhiều lính hơn. Đây rõ ràng là khu sinh sống chính của căn cứ.

Phía sau dãy nhà và cửa hàng, lại một bức tường khác mọc lên, lần này là tường đá và cũ kỹ hơn nhiều. Lại một cánh cổng mở ra. Thành phố này gần giống mấy con búp bê Nga cứ mở ra là lại có thêm búp bê nằm bên trong.

Ceuta có lẽ đã được xây dựng như các ngôi làng khác dọc Địa Trung Hải. Hàng ngàn năm trước, những cư dân nơi đây chắc hẳn đã dựng nên một cộng đồng nhỏ trên bờ biển. Cộng đồng này đã phát triển thịnh vượng thành một khu thông thương. Sự thịnh vượng đã đem tới dân định cư và những kẻ cơ hội không quá gian xảo: cướp biển và trộm cắp. Do những mối giao thương và tệ nạn xảy ra sau đó, bức tường thành đầu tiên được xây nên và thành phố đã mở rộng suốt hàng thế kỷ, mỗi lần lại dựng lên một bức tường thành mới bên ngoài để bảo vệ các cư dân mới của nó.

Các tòa nhà ở đây cũng cũ kỹ hơn, chẳng có ai mặc đồ đơn sắc, chỉ có lính cùng hàng đống pháo ống, đạn dược và các thiết bị khác kéo dài như vô tận. Immari đang chuẩn bị cho chiến tranh và đây rõ ràng là trung tâm chỉ huy chính. Đây cũng là một thành lũy. Anh sẽ bị xét tội ở đây.

David quay sang tên lính đang ngồi cạnh anh trên xe jeep. “Hạ sĩ, tôi biết anh đang thực thi lệnh, nhưng tôi cần anh thả tôi ra. Anh đang phạm một sai lầm rất lớn đấy. Đưa tôi qua cổng vào thành phố rồi thả tôi ra. Sẽ chẳng ai phát hiện ra đâu, anh còn có thể tránh một phiên tòa quân sự vì can thiệp vào một chiến dịch ngầm đấy.”

Chàng trai trẻ liếc nhìn David, lưỡng lự, rồi nhanh chóng quay đi. “Không được đâu, trung tá. Lệnh hiện tại là bắt giữ và giết bất kỳ kẻ nào bên ngoài bức tường.”

“Hạ sĩ...”

“Họ đã báo cáo lên trên rồi, thưa sếp. Anh sẽ phải nói chuyện với thiếu tá.” Tay lính trẻ quay đi khi chiếc xe jeep lăn vào khoảng sân trong đang để một đội xe jeep. Đoàn xe dừng lại, mấy tên lính lôi David ra, đưa anh vào trong tòa nhà, đi hết vài hành lang rồi để anh trong một xà lim với những thanh sắt nặng trịch và một cửa sổ nhỏ nằm tít trên cao.

* * *

David đứng chờ trong xà lim, tay vẫn bị trói vào thắt lưng. Một lúc sau, những tiếng bước chân lớn vọng xuống nền đá và một tên lính xuất hiện. Cậu ta mặc đồng phục đen thẳng thớm, trên vai có duy nhất một vạch bạc. Một trung úy. Cậu ta đứng ngang David nhưng vẫn giữ khoảng cách bên ngoài song sắt. Khác với hạ sĩ trên xe jeep, giọng cậu ta không chút ngập ngừng. “Giới thiệu danh tính đi.”

David bước về phía cậu ta. “Ý cậu là: Xin giới thiệu danh tính, thưa trung tá?”

Mặt cậu ta thoáng lưỡng lự, rồi cậu ta nói chậm rãi. “Xin giới thiệu danh tính, thưa trung tá.”

“Cậu đã được thông tin về chiến dịch mật ở Maroc chưa, trung úy?”

Mắt tay trung úy liếc trái liếc phải. Ngờ vực. “Chưa… tôi chưa được thông báo...”

“Cậu biết vì sao không?” David giơ hai bàn tay bị trói lên. “Không phải trả lời. Câu hỏi tu từ đấy. Cậu chưa được thông báo bởi vì, đúng thế, đây là chiến dịch bí mật. Tuyệt mật. Cậu mà báo cáo là tôi đang ở đây thì chiến dịch của tôi sẽ đi tong đấy. Cả cơ hội thăng chức của cậu lẫn cơ hội được làm việc gì khác ngoài gọt vỏ khoai tây nữa. Hiểu chứ?”

David để những lời này quấn vào tâm trí tay trung úy trẻ một lúc. Khi David tiếp tục, giọng anh bớt đanh thép đi. “Hiện giờ, tôi không biết tên cậu, cậu cũng không biết tên tôi. Thế là tốt. Đây chỉ là một nhầm lẫn, một sai lầm ngớ ngẩn của cậu lính cấp thấp tuần tra vòng ngoài thôi. Nếu cậu thả tôi ra và đưa tôi chiếc jeep, tôi sẽ bỏ qua chuyện này.”

Tay trung úy khựng lại một lúc, David nghĩ cậu ta đang chuẩn bị với lấy thứ gì đó trong túi, có thể là chùm chìa khóa, thì tiếng ủng bắt đầu vang lên trên sàn đá và một tên lính khác xuất hiện ở hành lang, một thiếu tá. Tên sĩ quan cấp cao hơn này hết liếc tay trung úy lại đến David, như thể vừa bắt quả tang họ đang làm gì đó. David nghĩ nét mặt gã này ôn hòa, gần như không biểu lộ cảm xúc, nhưng có vẻ hơi thích thú.

Tay trung úy đứng thẳng người khi vừa thấy tên thiếu tá rồi nói, “Thưa sếp, họ tìm thấy anh ta trên dãy đồi dưới Jebel Musa. Anh ta từ chối tiết lộ danh tính và tôi không nhận được chỉ thị thông báo anh ta mới chuyển tới.”

David quan sát tên thiếu tá. Phải, anh nhận ra gã. Tóc gã đã dài hơn, mặt thon gọn hơn, nhưng đôi mắt vẫn hệt như vài năm trước, khi David thấy tấm hình kẹp trên một bản báo cáo hiệu quả hoạt động. Đặc vụ đó đã viết tay bản báo cáo bằng chữ in hoa gọn gàng, dường như mỗi từ mỗi chữ đều được chú trọng vô cùng. Tên thiếu tá này từng là một đặc vụ của Tháp Đồng Hồ – một thành viên của nhóm chiến dịch mật David từng làm. David mới biết gần đây là Tháp Đồng Hồ thật ra đã bị Immari kiểm soát. Tên thiếu tá có thể không biết David là ai. Nhưng nếu không biết... Dù sao đi chăng nữa, David cũng sẽ tiêu đời nếu không dựng chuyện.

Anh bước tới chỗ song sắt. Tay trung úy lùi lại đặt tay lên vũ khí. Tên thiếu tá vẫn đứng yên. Anh quay đầu chầm chậm.

“Cậu nói đúng, trung úy,” David bảo. “Tôi không phải trung tá. Cũng giống như người đang đứng cạnh cậu không phải là một thiếu tá.” David tiếp tục trước khi tay trung úy kịp lên tiếng. “Để tôi nói cho cậu nghe một điều cậu không biết về ‘thiếu tá’ kia. Hai năm trước, anh ta đã ám sát một đối tượng khủng bố trọng yếu tên Omar al-Quso. Anh ta đã bắn tên khủng bố vào lúc chạng vạng ở cự ly gần hai cây số.” David hất đầu về phía tên thiếu tá. “Tôi nhớ chuyện này bởi vì lúc đọc báo cáo hiệu quả hoạt động, tôi đã thầm nghĩ đó đúng là một phát bắn ra trò.”

Tên thiếu tá ngẩng cao đầu, rồi nhún vai và không nhìn David nữa. “Nói thật thì cú bắn đó khá là do ăn may. Tôi đang định cho viên đạn thứ hai lên nòng thì nhận ra al-Quso không tỉnh dậy nữa.”

“Tôi không... hiểu,” tay trung úy nói.

“Rõ là thế. Vị khách bí ẩn của chúng ta vừa tả lại một chiến dịch tuyệt mật của Tháp Đồng Hồ, có nghĩa anh ta hoặc là sĩ quan chỉ huy, hoặc là chuyên viên phân tích trưởng. Tôi không nghĩ các chuyên viên phân tích lại đi tập gym nhiều như anh trung tá đây. Thả anh ta ra.”

Tay trung úy mở cửa xà lim và thả trói ở cổ tay David, sau đó quay sang tên thiếu tá. “Tôi có nên...”

“Cậu nên tránh đi chỗ khác, trung úy.” Gã quay người và bắt đầu đi dọc hành lang. “Theo tôi, trung tá.”

Trong lúc bước xuôi hành lang đá, David tự hỏi liệu bây giờ anh đang tiến sâu hơn vào bẫy hay chuẩn bị trốn thoát.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.