Ngoại ô Ceuta
Phía Bắc Maroc
Dorian quan sát khoảnh rừng rậm rạp lướt qua bên dưới hắn. Phía trước, qua tấm kính chắn của trực thăng, hắn thấy các ánh chớp sáng ở đằng xa, như những con đom đóm trong màn đêm. Chúng sẽ sớm tham gia vào trận chiến và chẳng lâu sau sẽ giành được thắng lợi.
Hắn kéo mũ bảo hộ xuống. “Kiểm tra liên lạc, Đội tác chiến Delta, đây là tướng Sloane.”
Bốn chiếc trực thăng trả lời hắn.
Sloane ngả người xuống đệm ghế. Hắn nhìn các ánh chớp thêm một lúc và tự hỏi Johanna đang làm gì, cô ta đang mặc gì, cô ta đang đọc gì.
Hắn bị làm sao thế này? Quyến luyến. Ủy mị. Yếu đuối. Khi nào trở về, hắn phải vứt bỏ cô ta mới được.

Những viên đạn đầu tiên phóng vào giàn giáo kim loại trong lúc David và Kamau trèo xuống đất.
Họ vào đội hình, hai lưng áp vào nhau vừa đủ để biết vị trí của người kia, rồi khai hỏa. Những vỏ đạn rỗng rơi xuống đất trong khi họ giật người bắn cả hai phía.
Bộ binh Immari ùa ra khỏi các doanh trại quanh tháp chỉ huy, David và Kamau triệt hạ hết lớp lính này đến lớp lính khác. Nhưng chúng cứ tiếp tục tiến tới. Một nhóm lính Immari vào vị trí trên sân rồi bắt đầu nhắm bắn David và Kamau.
David liền né vào tòa nhà đối diện tháp điều khiển, hy vọng sẽ được che chắn ở đó. Kamau cũng di chuyển như anh. Tai nghe của David vang lên. “Achilles, Ajax đây. Tôi tập hợp được đội Myrmidon rồi. Chúng tôi đang tới vị trí của anh.”
“Nghe rõ, Ajax,” David nói. “Càng sớm càng tốt.” Anh nã một tràng súng nữa cho đến khi khẩu súng trường tự động của anh hết đạn. Anh nhanh chóng nạp đạn và lại nổ súng.

Ba vụ nổ lớn làm bầu trời đêm sáng rực, rồi bốc lên thành ngọn lửa thiêu đốt trên mặt nước. Giờ Dorian đã có thể thấy vành đai của căn cứ Ceuta.
“Cái quái gì kia?” Dorian hỏi.
“Chắc là súng điện từ bắn ra từ chỗ bức tường” viên phi công nói.
“Chắc không phải đâu, đồ ngu. Đang cháy rừng rực trên mặt nước kia kìa. Ai bắn mấy phát đó?”
“Đám thổ dân đang tấn công?” viên phi công nửa khẳng định, nửa nghi vấn.
Trí não Dorian vận hành hết tốc lực. Mấy tên man di – trên lưng ngựa. Họ sẽ tấn công tàu dịch đang tới sao? Chắc không phải. Có gì đó không đúng.
“Đội tác chiến Delta, giữ nguyên vị trí, nhắc lại, dừng tấn công Ceuta.”
Mấy chiếc trực thăng bay vào màn đêm, lao tới căn cứ rực cháy và đám lửa bí ẩn trên mặt nước.
Hắn tóm lấy vai viên phi công. “Hạ xuống. Hạ xuống.” Viên phi công tuân lệnh, chiếc trực thăng bổ nhào xuống lùm cây phía dưới.
“Đội tác chiến...”
Trực thăng dẫn đầu nổ tung, hai chiếc bên cạnh ngay lập tức bốc hỏa. Các mảnh vỡ từ vụ nổ bắn vào trực thăng của Dorian. Cánh quạt kêu khục khặc rồi bắt đầu xoay vun vút. Khói tràn vào khoang lái, Dorian cảm nhận được lửa và hơi nóng từ trên đỉnh trực thăng. Cây cối xông tới, hắn cảm thấy các cành cây đang chọc vào khoang lái, rồi hắn rơi ra ngoài trực thăng.

David bắn loạt đạn cuối trong súng trường rồi lôi súng ngắn ra. Chúng lao tới nhanh đến nỗi anh chẳng kịp bắn. Kamau xoay người và chiến đấu sát sườn anh, bắn gục một hàng lính đang hồng hộc xông ra ngoài doanh trại. Số lượng lính cứ ngày càng tăng không có điểm dừng.
Súng của David kêu lách cách. Anh không còn băng đạn nào nữa. Kamau tiến lên trước mặt anh và tiếp tục nổ súng. David mở điện đàm. “Ajax, Achilles đây. Bọn thành Troy sắp tràn tới vị trí của chúng tôi rồi.”
Kamau lùi lại, đâm sầm vào David, khiến anh ngã vật xuống đất. Anh nghe tiếng Ajax trả lời trong tai nghe, nhưng chẳng nhận ra được từ nào. Anh chộp lấy khẩu súng trường của Kamau rồi bắt đầu nã súng từ dưới đất, sau đó quỳ một gối. Anh còn bao nhiêu đạn nữa?
Anh liếc mắt sang Kamau. Anh ta đang quằn quại dưới đất. David cố xoay người anh ta lại, hy vọng có thể xem xem anh ta bị trúng đạn ở đâu.

Kate chật vật đứng lên từ dưới sàn. Con tàu đang rung lắc dữ dội. Tiếng thép rít khiến cô điếc cả tai. Cô lần tay tới ba lô trên lưng để chắc chắn rằng mình vẫn đang đeo nó. Cô bò tới chỗ Martin và kéo ông vào lòng.
Một cú rung nữa khiến cả tàu chao đảo, Kate bị văng sang bên kia phòng. Nhà khoa học Chang chạy tới đỡ để cô khỏi ngã. “Cô ổn chứ?” ông ta hét lớn.
Hệ thống phun nước chữa cháy được kích hoạt, chuông báo động trên tàu vang ầm lên.
Cửa mở tung ra, Shaw chạy vào. “Đi thôi. Ta cần tới chỗ xuồng cứu sinh.”
Nhà khoa học châu Âu theo sát Shaw. Anh ta hoảng loạn nhìn quanh phòng. “Các nghiên cứu của chúng ta!” anh ta hét lên với Chang.
“Kệ đi!” Chang la to.
Chang và Shaw dìu Martin đi, Kate cũng theo sau họ.

Đạn vụt qua David từ đằng sau, khiến anh quay phắt lại, chuẩn bị nổ súng, nhưng hóa ra đó là Ajax và đoàn người Berber. Họ guồng chân chạy vượt qua anh, bắn hạ đám lính Immari.
David kéo Kamau tới chỗ tường tòa nhà và lật anh ta lại. Không có máu. Kamau nhìn lên lắc đầu. “Trúng áo chống đạn, David. Làm tôi không thở nổi thôi.”
Ajax và chỉ huy người Berber kéo về chỗ họ. “Tình hình thế nào?” David hỏi.
“Ta gần như kiểm soát được thành rồi,” Ajax đáp. “Chúng đang bắt đầu quy hàng, nhưng vài đơn vị vẫn đang chiến đấu đến cùng.”
“Theo tôi,” David nói. Anh giúp Kamau đứng lên, rồi họ cùng tiến vào doanh trại.
Bên ngoài, tiếng súng ngớt dần. Thỉnh thoảng lại xen vào vài tiếng lựu đạn nổ. Họ đứng lại trước một cánh cửa lớn, David gõ nhẹ. “Achilles đây.”
Cửa mở ra, cho thấy tù trưởng Berber. Cô mặc một chiếc váy xanh và cầm súng trên tay. Cô ra hiệu cho họ vào phòng. Thiếu tá Rukin đang bị bịt miệng và trói tay trói chân trên sàn. Một nụ cười giễu cợt nở trên miệng David. Gã thiếu tá cố giằng dây trói và la lối vào tấm vải bịt miệng.
David quay sang tù trưởng. “Cô sẽ giữ lời hứa chứ?”
“Tôi sẽ làm thế, cũng giống như anh đã giữ đúng lời hứa của mình. Chúng tôi sẽ không làm hại những kẻ đầu hàng.” Tù trưởng nhìn vào vị trí cô đã đóng dấu trên ngực David. “Một tù trưởng chân chính không bao giờ phản bội lời hứa với người dân của mình.”
David bước tới gã thiếu tá và kéo khăn bịt miệng ra. “Đồ đần độn...”
“Im đi,” David nói. “Bọn tôi nắm được quyền kiểm soát Ceuta rồi. Câu hỏi duy nhất còn lại là bao nhiêu lính Immari sẽ chết tối nay. Nếu anh lên trung tâm chỉ huy cùng vị tù trưởng đây...” David ngừng lời để chiêm ngưỡng nét bàng hoàng trên mặt gã thiếu tá. “Phải, đúng rồi đấy, cô ấy là tù trưởng. Còn cô bé kia là con cô ấy. Người Berber từ bao đời nay đã có nhiều tù trưởng nữ. Đôi khi hiểu biết về lịch sử và văn hóa cũng có ích lắm đấy. Kể cả trong chiến tranh. Nếu anh đi cùng cô ấy và ra lệnh cho quân của anh đầu hàng, anh có thể cứu rất nhiều mạng người. Còn nếu không làm vậy, cô ấy và toàn thể người Berber cũng sẽ rất lấy làm hài lòng, tôi đảm bảo đấy.”
“Anh là ai?” Rukin truy hỏi.
“Chuyện đó không quan trọng,” David đáp.
Rukin khinh khỉnh cười. “Người như anh không thắng được những trận chiến thế này đâu. Đây không phải thế giới cho người tốt.”