Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

❊ ❊ ❊

3,2 km dưới căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

Dorian nhìn người Atlantis một lúc lâu. Sau đó, hắn liếc mắt ra chung quanh và nói, “Được rồi. Ngươi khiến ta chú ý rồi đấy.”

“Ngươi không hề thất vọng, Dorian. Ta cho người thấy thế giới của ta sụp đổ và nguồn gốc loài của các ngươi, thế mà chỉ khiến người chú ý thôi sao?”

“Ta muốn biết ta vừa nhìn thấy gì.”

“Ký ức,” người Atlantis nói.

“Của ai?”

“Của chúng ta. Của ngươi và của ta. Ký ức từ quá khứ của ta, ký ức từ tương lai của ngươi.” Người Atlantis bước nhanh xa khỏi Dorian, về phía cánh cửa dẫn đến căn phòng giữ xác của Dorian và David.

Dorian theo sau ông ta, thầm nghĩ về những điều ông ta vừa nói. Bằng cách nào đó, Dorian biết đó là sự thật. Các sự kiện đều có thật – ký ức của hắn. Sao lại thế được?

Người Atlantis vừa nói vừa dẫn Dorian đi dọc theo hành lang kim loại xám. “Ngươi rất khác biệt, Dorian. Ngươi luôn biết rằng ngươi đặc biệt, rằng ngươi có một số mệnh.”

“Ta...”

“Ngươi là ta, Dorian. Tên ta là Ares. Ta là lính, người lính cuối cùng của dân tộc ta. Bằng sự trớ trêu kỳ lạ của số phận, ngươi đã thừa hưởng các ký ức của ta. Chúng đã nằm im trong trí não ngươi suốt bấy lâu nay. Chỉ khi ngươi bước vào căn phòng này, ta mới nhận ra chúng.”

Dorian nheo mắt nhìn người Atlantis – Ares, không chắc phải nói gì.

“Trong sâu thẳm, ngươi biết đó là sự thực. Năm 1918, họ đã để một thằng bé bảy tuổi đang hấp hối trong một cái ống ở Gibraltar. Khi ngươi tỉnh dậy vào năm 1978, ngươi không còn như trước. Không phải thời gian đã khiến ngươi thay đổi. Ngươi bị ám ảnh bởi thù hằn, bức bách muốn rửa hận, xây dựng một đội quân để đánh bại kẻ thù của nhân loại và tìm kiếm cha ngươi. Ngươi đã biết được số mệnh của mình – chiến đấu vì tương lai giống loài của ngươi. Đó là lý do ngươi đến đây. Ngươi thậm chí còn biết ngươi phải làm gì: thay đổi loài người ở cấp độ di truyền. Ngươi biết tất cả những điều này bởi vì ta biết. Đó là khao khát của ta. Ngươi có ký ức của ta. Ngươi có sức mạnh của ta. Ngươi mang nỗi thù hận và ước mơ của ta. Dorian, trong vũ trụ này, có một kẻ thù còn mạnh hơn ngươi có thể tưởng tượng. Dân tộc ta là giống loài tân tiến nhất trong vũ trụ và những kẻ thù này đã đánh bại bọn ta trong một ngày đêm. Chúng sẽ đến tìm các ngươi. Chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Nhưng các ngươi có thể đánh bại chúng – nếu ngươi sẵn sàng làm những việc phải làm.”

“Việc gì?”

Ares quay sang Dorian và nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ngươi phải đảm bảo hoàn tất sự biến đổi gene của loài các ngươi.”

“Tại sao?”

“Ngươi biết mà.”

Một luồng suy nghĩ chạy qua tâm trí Dorian: xây dựng đội quân của chúng ta.

“Chính xác,” Ares nói. “Chúng ta đang tham chiến. Trong chiến tranh, chỉ những kẻ mạnh nhất mới có thể sinh tồn. Ta đã dẫn dắt quá trình tiến hóa của các ngươi vì mục đích duy nhất này: sinh tồn. Không có các biến đổi về di truyền, loài người ở đây sẽ không sinh tồn nổi. Không một ai trong chúng ta có thể.”

Sâu trong tâm trí Dorian, hắn biết điều này là thực, hắn đã luôn biết đó là sự thực. Giờ mọi thứ đều sáng tỏ: tham vọng của hắn, khát khao mù quáng, phi lý muốn biến đổi loài người, đánh bại một kẻ thù giấu mặt. Lần đầu tiên trong đời hắn, mọi thứ đều trở nên hợp lý. Hắn thấy thanh thản. Hắn đã tìm thấy đáp án ấy. Hắn tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. “Làm sao chúng ta xây dựng được một đội quân?”

“Chiếc cặp ngươi đã mang ra ngoài. Nó phát ra một tín hiệu phóng xạ mới sẽ hoàn tất quá trình này. Ngay cả Phong Lan cũng không thể chặn virus biến đổi mà nó sẽ giải phóng. Trong lúc chúng ta nói chuyện, một đợt sóng lây nhiễm mới đang tỏa ra từ địa điểm diễn ra vụ nổ ở trung tâm nước Đức. Chẳng mấy chốc, nó sẽ lan ra toàn thế giới. Cuộc đại hồng thủy cuối cùng sẽ diễn ra trong những ngày tới.”

“Nếu đúng là thế, tôi còn việc gì để làm nữa? Ông rõ ràng đã nắm chắc tình hình trong lòng bàn tay rồi.”

“Ngươi phải đảm bảo không ai tìm ra được thuốc chữa. Kẻ thù của chúng ta đang ở ngoài kia. Sau đó, ngươi phải giải phóng ta. Chúng ta có thể cùng nhau kiểm soát những kẻ sống sót. Chúng ta có thể thắng trận trên hành tinh này. Họ là dân tộc của chúng ta. Họ là đội quân chúng ta sẽ đưa ra trước kẻ thù cổ xưa của chúng ta. Chúng ta cuối cùng sẽ thắng trận chiến này.”

Dorian gật gù. “Giải phóng ông. Làm cách nào?”

“Chiếc cặp phục vụ hai mục đích. Nó tỏa phóng xạ khiến Phong Lan mất tác dụng và tạo ra một cánh cổng dẫn tới vị trí của ta – một lỗ giun nhân tạo, một cây cầu bắc xuyên không gian và thời gian.” Người Atlantis ngừng lời, Dorian nhận ra cả hai đang đứng trước cánh cửa dẫn đến căn phòng giữ chiếc cặp và hai bộ đồ phòng hộ. Cửa trượt mở ra một căn phòng trống, trừ bộ phòng hộ cuối cùng.

Dorian chẳng nói chẳng rằng bước vào phòng và bắt đầu mặc bộ đồ vào.

“Còn một chuyện ngươi phải làm, Dorian. Ngươi phải đưa về cô gái từng ở đây. Ngươi phải tìm và đưa cô ả qua cánh cổng cùng ngươi.”

Dorian xỏ chân vào ủng và nhìn lên. “Cô gái?”

“Kate Warner.”

“Cô ta liên quan gì đến chuyện này?”

Người Atlantis dẫn hắn ra khỏi phòng và đi dọc hành lang. “Mọi điều, Dorian. Cô ả là chìa khóa dẫn đến mọi điều. Sớm thôi, vào lúc nào đó, cô ả sẽ nắm được một thông tin – một đoạn mã. Đoạn mã đó là chìa khóa giải phóng ta. Ngươi phải bắt cô ả sau khi ả có được mã và đưa ả về cho ta.”

Dorian gật đầu, nhưng đầu óc hắn quay mòng mòng. Sao người Atlantis biết được?

“Ta biết vì ta đã đọc suy nghĩ của cô ả giống cách ta có thể đọc suy nghĩ của ngươi.”

“Không thể nào.”

“Với kiến thức về khoa học của ngươi thì mới không thể. Thứ ngươi gọi là gene Atlantis thật ra là một phần cấu thành rất phức tạp của công nghệ sinh học và lượng tử. Nó sử dụng các nguyên lý vật lý mà các ngươi vẫn chưa khám phá ra. Nó vẫn luôn là bàn tay dẫn dắt quá trình tiến hóa của các ngươi. Nó có nhiều chức năng, nhưng một trong số đó là khởi động vài quá trình kiểm soát phóng xạ trong cơ thể các ngươi.”

“Phóng xạ?”

“Mọi cơ thể người đều phát ra phóng xạ. Gene Atlantis biến dòng tín hiệu tĩnh đó thành một bảng dữ liệu có tổ chức – liên tục tải lên ký ức và các thay đổi thể chất của các ngươi, đến tận cấp độ tế bào. Nó như một bản sao lưu ngày càng gia tăng về số liệu, cứ mỗi miligiây lại truyền dữ liệu đến một máy chủ trung tâm.”

Cả hai đang đứng ở cửa vào căn phòng giữ các hàng ống dường như dài bất tận. “Khi ống chứa này nhận được tín hiệu báo tử và xác nhận sẽ không còn truyền dữ liệu nào nữa, nó sẽ tập hợp một thân xác mới, một bản sao chính xác tới tận tế bào và ký ức cuối cùng”

“Nơi này là...”

“Một tàu phục sinh.”

Dorian cố gắng hiểu. “Vậy tất cả đều đã chết sao?”

“Họ chết từ lâu lắm rồi. Mà ta không đánh thức họ được; ta sẽ không đánh thức họ. Ngươi đã thấy rồi đấy. Họ đã chết thảm, trong một thế giới quá lâu chẳng biết chết thảm là gì để mà nhớ ra. Nhưng ngươi và ta có thể cứu họ. Họ là những người cuối cùng của dân tộc chúng ta. Họ đang dựa cả vào ngươi, Dorian.”

Dorian nhìn dãy ống dài dằng dặc với một nhận thức mới. Dân tộc của mình. Có các dân tộc khác không? “Thế còn con tàu ở Gibraltar? Đó là một tàu phục sinh khác à?”

“Không. Nó là một thứ khác. Một tàu khoa học. Một tàu thám hiểm cục bộ, không có khả năng du hành sâu vào vũ trụ. Nó là một tàu đổ bộ – tàu đổ bộ quan trọng nhất từ cuộc viễn chinh khoa học ở đây. Nó có tám kén phục sinh. Viễn chinh là một công việc nguy hiểm và các khoa học gia đôi khi gặp phải những tai nạn đáng tiếc. Như ngươi đã biết, các phòng phục sinh cũng có khả năng chữa lành. Phục sinh chỉ có tác dụng với người Atlantis thôi. Và nó có một phạm vi giới hạn. Các vụ nổ hạt nhân ở Gibraltar có thể đã phá hủy tám cái kén đó. Chỉ có những ống này mới có thể phục sinh các ngươi. Nhưng nếu đi quá đây một trăm cây số, ngươi sẽ không phục sinh được. Hệ thống sẽ không tạo ra một bản sao nếu nó không có dữ liệu cập nhật – đó là quy tắc Prometea. Nếu ngươi bước ra ngoài thế giới, ngươi sẽ lại trở về làm người thường. Nếu ngươi chết, ngươi sẽ chết vĩnh viễn, Dorian.”

Dorian nhìn xác David. “Sao anh ta...”

“Ta đã vô hiệu hóa quá trình phục sinh với hắn. Ngươi không cần lo về hắn đâu.”

Dorian liếc nhìn hành lang dẫn ra ngoài. “Trước đây họ đã bắt giữ tôi. Họ không tin tưởng tôi.”

“Chúng đã thấy ngươi chết, Dorian. Khi ngươi bước ra khỏi đây một lần nữa, trỗi dậy từ tay tử thần với ký ức về những việc đã xảy đến với ngươi, sẽ không ai chống đối ngươi đâu.”

Dorian tần ngần một lúc. Vẫn còn một câu hỏi cuối cùng, nhưng hắn không muốn hỏi.

“Sao thế?” Ares hỏi.

“Ký ức của tôi... ký ức của chúng ta...”

“Chúng sẽ đến, vào đúng thời điểm.”

Dorian gật đầu. “Vậy tôi sẽ sớm gặp ông.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.