Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 55

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari cũ tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

Đến cảng, David quan sát đám thuyền bè. Có rất nhiều tàu cá nhưng lại chỉ có vài thuyền máy. David cố gắng suy nghĩ. Ưu tiên của mình là gì? Sức chạy hay tốc độ? Anh cần cả hai, nhưng mỗi thứ cần bao nhiêu? Có một chiếc du thuyền Sunseeker 80. Anh cố nhớ lại các thông số kỹ thuật của nó. Hai năm trước, anh từng ngắm nghía định mua một chiếc. David nghĩ con thuyền dài hai tư mét rưỡi, chạy được hai tư, thậm chí ba mươi, hải lý một giờ. Hình như nó có thể hoạt động đến tầm ba trăm năm mươi dặm biển. Mà ở cuối cảng còn có một chiếc Sunseeker khổng lồ dài bốn mươi mét. Nếu may mắn, còn có thể có cả một tàu lặn ở sau cảng. Anh hất đầu về phía đó. “Chúng ta sẽ lấy chiếc thuyền máy lớn kia,” anh nói với Kamau.

Vài phút sau, chiếc du thuyền bốn mươi mét tiến ra biển Địa Trung Hải, về phía con tàu chở khách đang cháy ngùn ngụt giữa đêm.

* * *

Chân tay Kate đều mỏi nhừ. Cô gần như không thể giữ đầu nổi trên mặt nước nữa. Con tàu tiếp tục phả khói lên không trung và bắn các mảnh vỡ xuống biển, cứ vài giây lại đe dọa nhấn chìm cô.

Nhưng họ không còn nơi nào để đi: một bức tường lửa lớn đã bao quanh mặt biển, một vòng tròn giam giữ họ trong vùng biển nhỏ gần con tàu.

Cả người cô ê ẩm, mỗi lần hít thở lại khiến ngực đau nhói. Shaw đang bơi đi tìm gì đó – một mảnh tàu vỡ. Anh ta kéo nó về phía cô cùng ba người đàn ông. “Bám vào. Chúng ta sẽ phải đợi lửa tắt rồi tìm cách bơi vào bờ.”

* * *

David đưa mắt nhìn con tàu khách bất động. Trông chẳng khác nào một đám cháy rừng trên mặt nước. Con tàu đang sụp xuống, các vụ nổ đều đặn phát ra từ nhiều nơi khác nhau. Các bồn chứa dầu cung cấp nhiên liệu cho động cơ tua bin đều đã thủng, khiến dầu tràn ra cháy ngùn ngụt trên biển, tạo thành một vòng cung lửa ngoạn mục bao quanh tàu. Mọi người nhảy ra khỏi các boong, chắc chắn sẽ có không ít người chết. Họ biến mất vào vùng nước bên ngoài bức tường lửa. Không biết họ thoát ra bằng cách nào. Họ chắc chắn không thể bơi qua đám lửa, mà vùng lửa lại quá rộng để có thể lặn qua bên dưới.

Anh chỉ hy vọng Kate vẫn sống sót sau cú nhảy và đang ở đó đợi anh.

David đi xuống boong dưới kiểm tra tàu lặn. Anh mở cửa và quan sát bảng điều khiển. Hết oxy. Vậy thì phải làm sao? Chờ đến khi lửa tắt? Lỡ cô bị thương thì sao?

“David, anh cần gì?”

“Oxy.”

* * *

Kate thoáng thấy thứ gì đó dưới nước ngay trước khi nó tóm được Shaw và kéo anh ta xuống.

Thoạt tiên, Kate tưởng đó là cá mập hay một sinh vật biển nào đó, nhưng rồi Shaw lại nổi lên, tuyệt vọng quơ quào hai tay. Anh ta rướn người tới đầu mảnh tàu vỡ đang trôi lềnh bềnh, sau đó gắng sức trèo lên. Thứ kia trồi lên khỏi mặt nước, đấm thùm thụp vào người Shaw, dộng anh ta lên mảnh tàu vỡ. Giờ Kate mới thấy được đó là một người đàn ông vô cùng khỏe. Cơ bắp cuồn cuộn, người đó mang dụng cụ lặn và vài cái bình trên lưng. Shaw kiên cường chống trả bằng chút sức lực cuối cùng, nhưng con quái vật kia quá mạnh. Mặt Shaw trúng một cú đấm, đầu va xuống bề mặt cứng bên dưới. Shaw ngã sõng soài trên mảnh tàu vỡ, người kia tóm lấy anh ta và bắt đầu rút xuống nước.

Kate lao tới họ, bổ nhào vào trận ẩu đả. Cô đẩy mặt nạ của người lặn kia ra. Tay còn lại, cô giữ chắc Shaw, cố kéo anh ta lại.

Con quái vật gỡ mặt nạ. “Em đang làm cái quái gì vậy?”

David.

Người Kate đông cứng lại. Cảm xúc dâng trào trong cô. Cô thấy tay chân mình tê dại và nuốt nguyên một ngụm nước biển.

David thả Shaw ra rồi tới chỗ cô. Anh nhìn vào mắt cô một lúc, rồi mở miệng định nói gì đó. Nắm đấm của Shaw trúng ngay mặt David, khiến anh rơi tõm xuống biển. Shaw lặn theo anh, nhưng Kate đã lấy lại được bình tĩnh và cố chen vào giữa hai người họ.

“Này, các anh!” Cô đẩy hai người ra, bơi vào giữa.

“Em bảo vệ hắn sao?” David quát.

“Anh ta đã cứu mạng em,” Kate nói.

“Hắn ném em ra khỏi tàu.”

“Ừ thì… phức tạp lắm.”

David nhìn cô chằm chằm. “Sao cũng được. Chúng ta phải ra khỏi đây.” Anh tháo một bình oxy trên lưng ra và đẩy cho Kate. “Em cầm lấy.”

Kate chỉ tay về phía Martin, Chang và nhà khoa học còn lại. “Còn họ thì sao?”

“Họ thì sao?”

“Họ phải đi cùng chúng ta,” Kate nài nỉ.

David lắc đầu. Anh bắt đầu cài đai của chiếc bình quanh vai Kate.

Cô rụt người lại và bơi về phía những người kia. “Em sẽ không bỏ Martin và những người này lại.”

“Được rồi, ba người,” anh lạnh lùng liếc Shaw, “bốn người có thể dùng chung một bình.”

“Kate, ta cần nói chuyện với con. Chuyện gấp,” Martin nói. Ông gần như không giữ được đầu mình nổi trên mặt nước nữa.

Nhà khoa học châu Âu lên tiếng. “Tôi không cần dùng chung bình oxy đâu. Tôi có thể tự bơi.”

Tất cả ngoảnh đầu lại nhìn anh ta. “Tôi bơi cừ lắm,” anh ta giải thích.

David ném bình còn lại cho Shaw. “Được rồi, ủy ban các vị đã họp giải quyết xong vấn đề này. Giờ ta đi thôi.” Anh nắm lấy cánh tay Kate.

“Đợi đã,” cô nói. “Martin đang bị thương. Ông ấy ốm lắm. Anh đỡ ông ấy đi, David.”

“Không.” Anh bơi tới chỗ cô. “Anh không để em khuất khỏi tầm nhìn một lần nữa đâu.”

Cô nghe thấy tiếng Shaw rên rỉ đằng sau, nhưng thời gian dường như chững lại. Rồi cô cảm thấy mình gật đầu.

“Vì Chúa,” Shaw nói. “Tôi sẽ đỡ Martin. Hai người đỡ nhà khoa học kia đi; ông ta dù sao cũng không cần nhiều oxy lắm đâu.” Anh ta chỉ sang nhà khoa học châu Âu. “Còn anh... chắc là bơi giỏi rồi.”

Nhà khoa học châu Âu lặn xuống nước. Martin ra chiều phản đối, nhưng Shaw đã giữ ông lại rồi cả hai cùng lặn xuống. David đeo mặt nạ cho Kate và lặn theo, nhưng cô lại cố nổi lại lên mặt nước.

“Sao thế?” David hỏi.

“Chang.”

David dóng mắt sang.

Tiến sĩ Chang đang đạp nước. “Tôi tưởng hai người bỏ tôi lại rồi chứ.”

Ông ta đã cứu mạng Martin, Kate nghĩ. “Chúng tôi sẽ không bỏ ông lại.” Cô chỉ David. “Bám lấy tay anh ấy đi.”

“Tôi thấy không thoải mái.”

“Ôi thôi đi!” Cô nắm lấy tay Chang, bám chắc tay David rồi cả ba cùng lặn xuống.

Kate dùng bình oxy đầu tiên, sau đó đến Chang. David có vẻ như cần ít oxy hơn hai người họ.

Kate không thấy Shaw, Martin lẫn nhà khoa học kia. Khoảng không bên dưới đám lửa trông như kéo dài vô tận. Qua lớp mặt nạ, cô nhìn lên. Đám lửa trên mặt nước trông thật đẹp, không giống bất cứ thứ gì cô từng thấy. Một đóa hoa đỏ cam nở rộ trên biển, phập phồng như một chuỗi ảnh liên tiếp.

Chang đạp nước bên cạnh cô. Mắt ông ta nhắm nghiền. Trong nước chắc có dầu.

David bơi dẫn đường. Anh đeo chân vịt dưới chân và đôi chân khỏe khoắn của anh lèo lái họ vượt biển.

Cuối cùng, khi đã đi hết vùng lửa, Kate thấy màn đêm đen kịt phía trên. David dẫn bơi lên, cả anh và Chang đều hổn hển thở khi đã trồi lên khỏi mặt nước.

Kate giơ một tay chặn ánh sáng chói lòa chiếu vào mình. Một con tàu khác đang ở ngay bên ngoài vòng lửa. Một chiếc du thuyền trắng với cửa sổ đen, cao ba tầng. Cô biết chắc hẳn phải có thuật ngữ hàng hải cho chữ “ba tầng”, nhưng cô thấy nó giống như vậy thật: một tòa nhà căn hộ sơn trắng, cao ba tầng, có các đài viễn vọng ở cả mặt trước lẫn mặt sau.

David kéo cô và Chang về phía con thuyền. Một người đàn ông da đen cao lớn đứng ở đuôi thuyền. Anh ta với tay xuống nước, giữ lấy hai cánh tay Kate và dễ dàng kéo cô lên.

Kate cởi ba lô ra trong lúc anh chàng gốc Phi đỡ một tay Chang lên rồi thả ông ta xuống cạnh cô.

David bắt đầu trèo lên thang. “Chúng tôi tới đầu tiên à?”

Anh chàng gốc Phi gật đầu.

David dừng lại, tháo mặt nạ của Kate ra, chuẩn bị trèo lại xuống thang thì một cái đầu nhô lên khỏi mặt nước.

Nhà khoa học châu Âu.

“Có thấy hai người kia không?” David hỏi anh ta.

“Không.” Anh ta quẹt nước trên mặt. “Tôi nhắm mắt mà. Trong nước có dầu.”

Kate thấy anh ta chẳng còn chút hơi nào trong phổi nữa. Cô tuyệt vọng muốn nói chuyện với David, nhưng anh đã lại nhảy xuống làn nước đen.

Vài giây trôi qua mà ngỡ như đã vài giờ.

“Tôi là Kamau.”

Kate quay sang anh ta. “Kate Warner.”

Anh ta liền nhướn mày.

“Ừ, người ta hay nhìn tôi như vậy lắm.” Cô quay lại mặt biển.

Một cái đầu khác nổi lên. Shaw. Martin không đi cùng anh ta. Kate bước tới lan can. “Martin đâu?”

“Ông ấy không ở đây à?” Shaw quay phắt người lại. “Ông ấy hoảng loạn vì nghĩ mình sắp chết đuối. Tôi tưởng ông ấy bơi phía trước tôi. Tôi chẳng thấy được cái quỷ gì cả.” Anh ta lại lặn xuống nước.

Kate đăm đăm nhìn bức tường lửa. Nếu Martin trồi lên ở ngay giữa...

Cô chờ đợi. Cô cảm thấy ai đó choàng quanh vai mình một tấm chăn. Cô lí nhí cảm ơn mà không quay lại xem ai đã đem chăn cho mình.

Hai cái đầu nổi lên, người này kéo người kia về phía chiếc thuyền: David – kéo Martin.

Đầu Martin bị bỏng nặng, ông gần như bất tỉnh.

David đỡ Martin lên thuyền và đặt ông nằm xuống một chiếc ghế da màu trắng trong phòng khách. Chang vội chạy tới chỗ Martin và bắt đầu đánh giá vết thương. Kamau đặt bộ dụng cụ sơ cứu xuống và Kate bắt đầu lục lọi trong đó.

Mặt biển lại rẽ ra. “Tìm được ông ấy chưa?” Shaw gọi.

“Rồi!” Kate hét lón.

Ngay khi Whaw bám được vào thang, David lớn tiếng ra lệnh cho Kamau, “Ra khỏi đây thôi.”

Kate và Chang tiếp tục chăm sóc cho Martin đến khi đầu ông được băng bó tử tế và hơi thở ổn định trở lại.

David tóm lấy cánh tay Kate, dẫn cô xuống boong dưới. Tay anh nắm chặt quanh bắp tay cô. Cô ướt như chuột lột và hoàn toàn kiệt sức, nhưng được nhìn thấy anh, biết được rằng anh vẫn còn sống, cô lại vô cùng phấn chấn, cảm thấy như được tiếp thêm một luồng sức lực không thể diễn tả nổi.

Anh đóng cửa rồi khóa lại. “Chúng ta cần nói chuyện” David nói, mặt vẫn hướng ra cửa.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.