Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta
Phía Bắc Maroc
Thiếu tá Rukin tự rót cho mình một ly whiskey, uống cạn rồi gục xuống cái ghế ở chiếc bàn tròn cạnh giường. Gã từ từ tháo cúc áo, xong việc, gã tự rót một ly rượu nữa, đầy bằng ly ban nãy. Hôm nay là một ngày dài, nhưng hy vọng đây sẽ là lần cuối gã phải đối phó với mấy tên thổ dân mọi rợ thảm thương bên ngoài bức tường. Rảnh nợ. Giết hết bọn họ là lý tưởng nhất; giết vài người và bắt giữ số còn lại cũng ổn. Căn cứ lúc nào cũng thiếu trầm trọng nhân viên phục vụ. Nói đến vấn đề đó... cô ta đâu rồi? Hôm nay là một ngày rất dài, rất căng thẳng.
Gã kéo chiếc áo đẫm mồ hôi xuống rồi lắc hai cánh tay cho áo rơi ra sau, trùm lên ghế. Gã rót ly thứ ba, lần này hấp tấp hơn, làm bắn cả thứ chất lỏng nâu sánh ấy xuống bàn, sau đó nốc cạn và cúi xuống cởi giày. Chân gã đau nhói, nhưng cảm giác đó dần phai đi khi rượu bắt đầu ngấm.
Một tiếng gõ cửa lớn vang lên.
“Chuyện gì?”
“Kamau đây ạ.”
“Vào đi.”
Kamau mở tung cửa, nhưng không vào phòng. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ cao gầy Rukin chưa từng thấy trước đây. Tốt. Một ả đàn bà mới. Kamau đã làm rất tốt – cô lớn tuổi hơn gu bình thường của Rukin, nhưng gã đang có hứng đổi mới. Sự đa dạng là gia vị của cuộc sống. Cô còn có gì đó khác. Dáng điệu. Đôi mắt – mạnh mẽ, không quá khiêu khích. Tự tin. Không sợ hãi. Cô sẽ học hỏi.
Rukin đứng lên. “Cô ta được đấy.”
Kamau khẽ gật đầu, đẩy lưng cô gái vào phòng và đóng cạch cửa lại.
Cô nhìn tên thiếu tá chằm chằm, không màng quan sát căn phòng khổng lồ của gã.
“Cô có nói được tiếng Anh không?”
Cô nhíu mày rồi khẽ lắc đầu.
“Không, mấy người các cô chẳng bao giờ biết nói tiếng Anh nhỉ? Không sao. Chúng ta sẽ làm theo phong cách người rừng.” Gã giơ một bàn tay lên, ý bảo cô đứng yên, còn gã bước ra sau lưng cô, kéo áo trượt xuống vai rồi cởi hàng cúc ở eo cô.
Bộ đồ lặng lẽ rơi xuống sàn, gã xoay cô lại để ngắm nghĩa...
Cô chẳng hề giống những gì gã tưởng. Cô đô con. Quá đô con, hai chân và phần thân dưới thì rải rác sẹo – những vết thương từ dao, đạn và các vũ khí khác... mũi tên chẳng hạn? Không thể chấp nhận nổi. Gã không muốn được gọi nhớ về chuyện đánh chém ở đây. Gã lắc đầu đi ra bàn, định tới chỗ bộ đàm. Đưa cô ta về lại chuồng ngựa đi.
Gã cảm thấy một bàn tay mạnh mẽ đặt trên cánh tay mình, bèn hoảng hốt quay lại nhìn. Gã bắt gặp ánh mắt cô. Hiếu chiến. Sự tự tin của cô đã biến thành ngọn lửa. Cô biết gã từ chối cô sao? Rukin xoay người, đánh giá cô lần nữa.
Thấy gã nở một nụ cười, cánh tay kia của cô vung tới, nắm đấm thụi vào lòng gã, ngay dưới cơ hoành, lập tức khiến gã không còn không khí để thở. Gã khuỵu gối hổn hển. Trong lúc gã tuyệt vọng hít hơi, cô đá sườn trái gã, ngay dưới lồng ngực, khiến gã lăn quay, chỗ whiskey ban nãy như sóng dồn lên cổ họng, trào ra khỏi mũi và miệng gã. Gã khục khặc thở dốc, mỗi lần ho sằng sặc lại cảm nhận được sự bỏng rát của rượu. Gã đang chìm trong hơi lửa. Cơ bắp gã nóng rực và đau nhói vì cú đá, cũng như vì phải gắng sức thở hổn hển.
Cô vòng qua gã một cách thận trọng, khoan thai, không hề rời mắt khỏi gã. Một nụ cười khẽ lóe lên ở hai mép, mắt cô nheo lại.
Cô ta đang thích thú với chuyện này. Cô ta sẽ nhìn mình chết, Rukin nghĩ. Gã xoay người bò ra cửa. Nếu thở lại được, gã có thể la lên. Có lẽ nếu gã tới được cửa...
Bàn chân cô đạp mạnh xuống lưng gã, đè gã xuống sàn nhà cứng đơ, khiến gã giập gãy mũi. Gã suýt bất tỉnh nhân sự.
Gã cảm thấy hai bàn tay cô nắm quanh cổ tay gã, kéo ngược hai cánh tay gã ra sau, chân cô vẫn đè giữa lưng gã. Cô đang xé toạc gã làm đôi. Gã những muốn hét lên, nhưng chẳng có âm thanh nào bật ra khỏi phổi, ngoài một tiếng gừ gừ như của động vật. Vai phải gã gãy đánh tách một tiếng, cơn đau ập tới chẳng khác nào một cú tát, gần hạ gục gã. Lẽ ra gã đã bất tỉnh rồi, nhưng rượu đã làm tê liệt cơn đau một chút và giữ cho gã tỉnh táo. Vai trái gã cũng gãy, rồi người phụ nữ gượng rút tay về.
Rukin nghe thấy tiếng cô lùi xa khỏi gã và hy vọng cô đang đi lấy súng. Chết được thì tốt. Nhưng thay vào đó, gã lại nghe thấy tiếng xé băng dính. Cô dán hai cổ tay sau lưng gã vào nhau. Mỗi lần bị cô chạm vào, một cơn đau mới lại dội lên.
Giờ gã đã gần lấy lại hơi và rướn người, cố kêu cứu, nhưng cô đã đem băng dính tới bịt miệng gã, quấn quanh đầu gã vài vòng. Cô trói hai mắt cá chân vào đầu gối gã, rồi nâng gã lên và gần như ném gã vào tường, mặt hướng ra ngoài. Gã đau đớn, sau đó thở dốc trong lúc cố thở bằng mũi và chịu đựng từng cơn đau tỏa ra từ hai vai đang gí chặt vào tường.
Cô trừng trừng nhìn gã một lúc lâu, rồi thong thả bước tới cái bàn. Thân thể cơ bắp, trần truồng của cô hơi giần giật với mỗi bước khoan thai. Cô nhìn chai rượu, rồi lấy khẩu súng lục từ thắt lưng Rukin.
Bắn đi, gã nghĩ.
Cô lấy hộp tiếp đạn ra và kéo hộp khóa nòng. Không viên đạn nào bắn ra. Rukin không bao giờ cho đạn vào lỗ đầu. Cô lắp hộp tiếp đạn lại và nạp đạn.
Bắn đi.
Cô đặt khẩu súng lên bàn, ngồi xuống, bắt tréo chân và chằm chằm nhìn gã.
Rukin cố hét qua lớp băng dính trên miệng, nhưng cô lờ tịt gã.
Cô lấy bộ đàm, xoay nút trên đỉnh để chuyển kênh, rồi đưa nó lên sát miệng. “Phóng hỏa tất cả.”
Vài phút trôi qua. Từ đằng xa, Rukin nghe thấy một tiếng nổ lớn, rồi một tiếng nữa, lại đến một tiếng nữa, như tiếng sấm trào. Chúng đang tấn công bức tường.