Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 548 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

Thiếu tá Alexander Rukin chỉnh lại khẩu súng bắn tỉa. Qua ống ngắm, gã có thể thấy người trung tá bí ẩn cưỡi ngựa đến trại người Berber. Anh cưỡi ngựa ra ngoài trong bộ đồ đơn sắc, cứ như làm thế sẽ có lợi cho mục đích của anh.

Người trung tá cứ lảng tránh trả lời mục đích anh rời đi và Rukin chỉ phản đối vừa đủ để trông vẫn đáng tin. Thật ra, đây là cơ hội Rukin luôn chờ đợi. Gã đã đặt máy theo dõi và máy nghe lén lên quần áo của trung tá; chúng sẽ biết chính xác anh đi đâu và nghe được mọi điều anh nói. Một đội cũng đang theo dõi trung tá, phòng trường hợp anh bất ngờ bỏ trốn. Làm vậy cũng sẽ khiến anh bị lật tẩy. Bằng cách này hay cách khác, Rukin sẽ sớm được biết “Alex Wells” này rốt cuộc là ai.

Người trung tá dừng ngựa rồi leo xuống, hai tay đưa lên trời.

Ba người Berber chạy ra khỏi lều. Họ mang theo súng trường tự động và la lên, nhưng trung tá vẫn đứng yên. Họ bao vây anh, đập đầu anh và lôi anh vào lều.

Rukin lắc đầu. “Chúa ơi. Tôi cứ tưởng tên ngốc này có kế hoạch hay ho hơn thế.” Gã thu khẩu súng lại rồi đưa cho Kamau. “Chắc ta sẽ chẳng nhìn thấy anh trung tá bí ẩn này lần nữa đâu.”

Kamau gật đầu và nhìn lần cuối về hướng lều trại đằng kia trước khi theo gã thiếu tá ra cầu thang trên mái để xuống dưới.

* * *

“Tôi tới để giúp mọi người,” David khẳng định.

Mấy người lính Berber rạch nốt quần áo của anh rồi đem cả ra ngoài lều.

Vị tù trưởng tiến lên. “Đừng nói dối chúng tôi. Anh tới đây để giúp chính anh. Anh không biết chúng tôi. Anh không quan tâm đến chúng tôi.”

“Tôi là...”

“Khỏi giới thiệu anh là ai. Tôi muốn xem.” Tù trưởng ra hiệu cho một người đứng cạnh cửa lều. Anh ta gật đầu một cái, nhanh chóng bỏ đi rồi quay lại với một cái bao bố nhỏ. Anh ta khép cửa lều, khiến căn phòng chìm vào bóng tối đen ngòm, chỉ trừ ánh nến bập bùng trên lớp vải thành lều. Tù trưởng lấy cái bao từ người đàn ông kia rồi ném nó lên đùi David.

David giơ tay ra sờ cái bao.

“Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm vậy đâu.”

David ngước lên, rồi anh cảm nhận được nó. Cơ bắp một ngón tay trượt qua bắp tay anh. Rồi một sợi dây khác trườn trên đùi anh. Rắn. Mắt anh đã gần quen với ánh sáng lờ mờ và anh lập tức nhận ra đó là gì: hai con rắn hổ mang Ai Cập. Một phát cắn cũng sẽ giết chết anh. Anh sẽ tử vong trong vòng mười phút.

David cố kiểm soát hơi thở, nhưng anh đang bị đánh bại. Anh cảm thấy cơ bắp mình căng cứng và nghĩ rằng hai con rắn đã phản ứng với điều đó. Con trên bắp tay anh giờ bò lên nhanh hơn, về phía vai, cổ và mặt anh. Anh lại thở gấp. Anh sẽ không hít một hơi đầy – co người có thể đánh động chúng. Anh chậm rãi để không khí thoát ra khỏi mũi và tập trung trí óc vào nơi hơi thở chạm vào đầu mũi anh, quan sát cảm giác đó và không còn bất kỳ cảm giác nào khác. Anh nhìn đăm đăm phía trước, vào một chấm đen trên sàn. Có một vết nhói trên xương đòn, nhưng anh vẫn tập trung thở ra hít vào, chú mục vào cảm giác khi không khí chạm vào đầu mũi. Anh không cảm nhận được hai con rắn nữa.

Qua khóe mắt, anh lờ mờ thấy tù trưởng tiến về phía mình.

“Anh đang sợ hãi, nhưng anh kiểm soát được nỗi sợ của mình. Không có người bình thường nào sống trên thế giới mà không sợ hãi. Chỉ những người kiểm soát được nỗi sợ của mình mới có thể sống mà không sợ hãi. Anh là người đã sống giữa bầy rắn và học được cách ẩn mình. Anh là người có thể nói dối, có thể kể chuyện cho người khác như thể bản thân anh rất tin tưởng họ. Điều đó rất nguy hiểm. Vào thời điểm này thì nguy hiểm cho anh hơn là cho tôi.” Tù trưởng gật đầu với người giữ rắn, rồi anh ta cẩn trọng tiến tới David và gom hai con rắn lại.

Tù trưởng ngồi xuống đối diện David. “Giờ anh có thể nói dối tôi, hoặc nói sự thật. Hãy chọn thật khôn ngoan. Tôi đã thấy nhiều kẻ dối trá. Và tôi cũng đã chôn cất nhiều kẻ giả dối rồi.”

David kể câu chuyện anh đến đây để kể. Nghe xong, tù trưởng nhìn ra chỗ khác, có vẻ như đang suy tính.

Trong đầu, David bắt đầu soát qua một lượt những câu hỏi mà tù trưởng có thể sẽ hỏi và thầm chuẩn bị các câu trả lời. Nhưng chẳng có câu hỏi nào hết. Tù trưởng đứng dậy bỏ đi.

Ba người xộc vào lều, tóm David và kéo anh ra một ngọn lửa trại đang cháy ở trung tâm ngôi làng tạm bợ. Các thành viên trong bộ lạc tụ lại khi anh đi qua. Ngay trước khi đến ngọn lửa, David đứng vững lại được và vật người đàn ông giữ tay phải anh xuống, nhưng người giữ tay trái vẫn kẹp chặt anh. David đánh mạnh vào mặt anh ta, khiến anh ta phải thả tay ra và lờ đờ gục xuống đống cát. David xoay người, nhưng ba người lính nữa đã nhảy bổ vào anh, kéo anh xuống đất, đè kín người anh, giữ chặt tay anh. Rồi một người khác đứng sừng sững phía trên anh – tù trưởng. Thứ gì đó vụt xuống, một thanh kiếm, hay một ngọn giáo. Nó cháy rực và có khói cuộn lên. Tù trưởng gí que sắt cháy vào ngực David, khiến cả người anh đau đớn bỏng rát, trong khi cái mùi buồn nôn của da thịt và lông chảy xộc vào mũi anh. David gắng gượng không ọe ra, mắt anh trợn tròng, rồi anh bất tỉnh.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.