Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta
Địa Trung Hải
David đứng chờ ở cửa phòng anh và Kate, nghe ngóng, hy vọng phát hiện được âm thanh hay manh mối nào đó cho biết con tàu đang gặp phải chuyện gì. Động cơ đã dừng hoàn toàn, giờ chiếc du thuyền bốn mươi mét đang trôi lặng lẽ trên mặt nước. David nhìn ra ngoài ban công qua dãy cửa sổ bằng kính chạy dọc từ trần xuống sàn.
Anh lùi xa khỏi cửa. Nếu kẻ sát hại Martin định lấy chiếc xuồng, hắn sẽ chờ anh ở ngay bên ngoài phòng ngủ chính.
Anh bước ra ban công. Không thấy chiếc xuồng nào khác. Ánh đèn từ Ceuta thậm chí đã được tắt bớt, chỉ còn mỗi ánh trăng soi rọi chiếc xuồng.
David nhích về phía trước và liếc vào phòng khách – khu vực sinh hoạt chung bên ngoài phòng ngủ. Không một bóng người.
Những ngọn đèn nhỏ xíu gắn trong hốc tường nhấp nháy, soi sáng phòng ăn và phòng khách rộng.
Toàn bộ boong chính được sử dụng làm phòng ngủ chính cùng phòng ăn và phòng khách. Ở boong dưới thì có khu sinh hoạt của thủy thủ đoàn và các phòng riêng cho khách.
Nếu sống sót vượt qua vài phút kế tiếp, anh sẽ phải đưa Kate xuống boong dưới, vào một phòng ít cửa sổ và không có ban công. Ở đó, anh sẽ dễ bảo vệ cô hơn. Tuy nhiên, anh cũng có thể kéo gập ban công lại, đóng hẳn lối vào phòng ngủ chính bên mạn thuyền. Phương án nào tốt hơn? Anh sẽ phải đưa ra quyết định.
Đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng bước chân ở boong trên. Ở đó có buồng lái, một phòng ngủ rộng rãi dành cho khách, cũng như khu sinh hoạt chung ở trong lẫn ngoài trời.
David nhanh chóng ra khỏi phòng ngủ và chạy lên thang, chĩa súng trước mặt.
Phòng khách boong trên không có người.
Anh nghe thấy tiếng nói chuyện trong buồng lái. David khẽ khàng tiến về phía đó.
Tiến sĩ Janus đang đứng đó, khuôn mặt vẫn hiện vẻ bình thản như lúc trước, chẳng mảy may để tâm đến David và khẩu súng của anh. David lướt một vòng quanh phòng. Kamau và Shaw đang đứng cãi nhau ở mạn trái. Họ quay về phía anh nhìn chằm chằm.
“David...” Kamau cất tiếng.
David vội vàng suy nghĩ. Chang. “Chang đâu?”
“Chúng tôi không thấy ông ta...”
David phóng ra ngoài buồng lái và phòng khách. Anh đang chuẩn bị rẽ xuống thang thì cửa nhà vệ sinh phòng khách mở ra. Chang bước ra, có vẻ như đang tự nói chuyện với bản thân.
David vòng lại, vẫn chĩa thẳng súng, tiến gần về phía Chang.
Chang suýt ngã ngửa vào nhà vệ sinh. Ông ta giơ hai tay lên, run rẩy. “Tôi... tôi xin lỗi, tôi không biết có nên giật nước không... rồi tôi thấy thuyền dừng lại... tôi...”
Kamau, Shaw và Janus bước vào phòng khách. Anh chàng gốc Phi lên tiếng trước. “Chúng ta hết nhiên liệu rồi.”
David hạ súng xuống bên sườn, nhưng vẫn nắm chặt nó. “Không thể nào. Ta còn hơn nửa thùng dầu lúc rời cảng Ceuta mà.”
“Đúng vậy,” Kamau nói. “Nhưng có một lỗ thủng ở thùng nhiên liệu. Thuyền đã bị rò rỉ.”
David chăm chăm nhìn bốn người đàn ông kia. Một trong số họ đã giết Martin và giờ còn rạch cả thùng nhiên liệu. Hắn muốn con thuyền bị kẹt lại một chỗ. Để làm gì? Chờ cứu viện chăng?
Shaw mở lời. “Có thể còn các thiệt hại khác. Có các lỗ đạn trong phòng động cơ.”
Kamau khẽ gật đầu, xác nhận nơi đó thực sự bị hư hại.
Lỗ đạn, David nghĩ. Có khi nào con thuyền bị dính đạn từ đám lính trên tàu dịch hoặc trong cuộc hỏa chiến ở Ceuta không? Cũng có thể...
Một kế hoạch hình thành trong đầu David. Anh sẽ cần sửa lỗ thủng ở thùng dầu trước khi họ có thể tiếp tục di chuyển, nhưng kích thước lỗ thủng – dù bị rạch hay chỉ đơn giản là dính đạn – có thể tiết lộ hung thủ giết Martin. “Vừa rồi từng người đã ở đâu?”
“Tôi ở trong khu bếp chuẩn bị đồ ăn,” Janus đáp.
“Tôi ở trong buồng lái,” Kamau nói.
“Tôi đã không nghĩ đến chuyện kiểm tra nhiên liệu, nhưng sau khi thấy tình trạng của chúng ta, tôi đã tắt động cơ.”
“Tôi...” Chang bắt đầu nói. “...dùng nhà vệ sinh.”
Shaw hắng giọng và ưỡn lưng. “Thực ra tôi vừa định tới gõ cửa yêu cầu anh thả bác sĩ Warner cho tôi. Giờ tôi xin được nhấn mạnh yêu cầu đó, nhất là khi chúng ta đang ở trong hoàn cảnh này...”
David đã hy vọng một trong hai nhà khoa học có nhìn thấy Kamau, mong anh ta có chứng cứ ngoại phạm. David vô cùng muốn gạt anh ta ra khỏi danh sách tình nghi. Nghi phạm chính của anh là Shaw và Chang – xếp theo thứ tự.
“Tôi muốn mọi người giao súng cho tôi.”
“Tôi... không có súng…”
“Tôi không nói với ông, tiến sĩ Chang.” David nhìn chằm chằm Kamau và Shaw. Cả hai đều không nhúc nhích.
“David, vùng Địa Trung Hải này có cướp biển đấy,” Kamau nói. “Chúng ta cần trang bị vũ khí...”
“Đây là lệnh.”
Kamau gật đầu, liếc mắt sang Shaw, sau đó chìa khẩu súng ra, hướng nòng súng về phía mình.
“Thực ra thì anh không thể ra lệnh cho tôi, mà tôi cũng sẽ không giao...”
“Đưa súng của anh cho tôi, không là tôi bắn anh ngay tại đây đấy, Shaw. Muốn thử không?” David tiến một bước về phía anh ta, nâng súng lên ngang ngực.
Shaw lầm bầm chửi thề nhưng vẫn giao súng. Anh ta dợm bước ra khỏi phòng khách.
“Ở lại đây, tất cả mọi người.” David hất đầu về phía Kamau. “Mang khẩu súng bắn tỉa và súng trường tự động đến đây cho tôi.”
David biết cả Kamau lẫn Shaw đều có thể giết anh hoặc Kate mà không cần dùng đến súng, nhưng đảm bảo được rằng họ sẽ phải đấu tay không khiến David dễ chịu hơn một chút. Nếu rốt cuộc phải đấu tay đôi với một trong hai người kia, anh nghĩ mình có khả năng thắng cao hơn.

Kate rướn mình nghe xem đang có chuyện gì xảy ra ở boong trên. Thi thoảng cô lại nghe thấy tiếng bước chân, nhưng vẫn chưa nổ ra tiếng súng nào. Đó là một tín hiệu tốt. Cô cân nhắc việc ra khỏi phòng tắm một lúc, đủ để lấy điện thoại vệ tinh và gọi Continuity. Cô muốn biết mình còn bao nhiêu thời gian, tình hình hiện giờ như thế nào. Cô nghe thấy cửa ở ngoài – cửa vào phòng ngủ chính – lạch cạch mở.
Cô định gọi với ra xem có phải David không, nhưng lại lưỡng lự. Ai đó đang chạy quanh phòng lục lọi gì đó.
Một tiếng gõ cửa vang lên trên cửa phòng tắm.
“Ai...”
“David đây.”
Cô mở cửa. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp người cô. “Có chuyện gì vậy?”
“Chúng ta bị rò rỉ nhiên liệu.”
“Rò rỉ...”
“Hoặc có ai đó đã phá con thuyền, hoặc một viên đạn đã đâm thủng thùng dầu. Anh nghĩ là có người phá.” Anh dẫn cô ra phòng ngủ. Anh đã bới tung cả phòng lên.
“Anh tìm gì thế?”
“Một két sắt.” Anh chỉ tay tới một két sắt âm tường có mã số. Nó đang đóng, nhưng một két sắt di động nhỏ hơn – có thể từng được dùng để cất một sợi dây chuyền lớn – thì đang mở. Trong đó có vài khẩu súng lục và băng đạn súng trường. David đóng két sắt lại rồi đưa chìa khóa cho Kate. “Giờ cả anh và em đều có súng. Chỉ chúng ta thôi. Ta cần quyết định xem từ giờ phải làm gì. Hãy tập trung. Một trong họ không phải là người mà họ tự nhận. Những hành động tiếp theo của họ có thể tiết lộ người đó là ai.”