Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 58

❊ ❊ ❊

Phía Bắc Maroc

“Cảm ơn ngài đã cứu tôi,” viên phi công nói.

Dorian dùng dao xẻ một tảng thịt cháy rồi cắt ra thành từng miếng nhỏ. “Không có gì. Tôi nghiêm túc đấy. Dù là ai thì tôi vẫn sẽ làm thế thôi.”

Viên phi công ngập ngừng. “Vâng, thưa ngài.”

Họ ăn trong im lặng một lúc, đến khi xử lý xong gần hết tảng thịt.

“Chuyện này làm tôi nhớ đến mấy buổi cắm trại với bố hồi còn nhỏ.”

Dorian ước gì tên khốn khù khờ kia im miệng hoặc ngất đi. Hắn lại nhìn vết thương nhiễm trùng của anh ta. Chắc chắn anh ta sẽ mất chân... nếu còn sống được đến sáng. Nghĩ đến đây, Dorian bỗng cảm thấy mình phải trả lời. “Cha tôi không thích... mấy kiểu cắm trại.”

Viên phi công trực thăng định mở miệng nói, nhưng Dorian lại tiếp tục.

“Cha tôi là quân nhân. Ông ấy rất tự hào về điều đó. Ông ấy cũng rất quan tâm đến Immari International, tất nhiên rồi, dù hồi nhỏ tôi thấy giống như ông ấy tham gia một câu lạc bộ hơn, kiểu một trách nhiệm xã hội ấy. Mãi đến sau này nó mới trở thành một mối bận tâm. Điều duy nhất chúng tôi từng làm cùng nhau là tham dự các lễ diễu binh. Ngay từ lễ đầu tiên, tôi đã biết mình muốn làm gì. Nhìn thấy quân lính của Đức hoàng xếp thành hàng, diễu hành theo nhịp, tim tôi đã đập thình thịch trong lồng ngực.”

“Tuyệt thật, thưa ngài. Từ khi ấy ngài đã biết mình muốn trở thành một người lính rồi sao?”

Đêm đó, Dorian đã nói với cha hắn. Con muốn được diễu hành ở hàng đầu. Cha mua kèn trumpet cho con đi. Con sẽ là người thổi trumpet giỏi nhất toàn quân đội của Đức hoàng. Cuộc hồi sinh của Dorian trong cái ống đã xóa mất những vết sẹo ở chân và thắt lưng hắn, nhưng hắn vẫn có thể nhớ những trận đòn của cha. Thế giới sẽ đối xử như thế này với mấy kẻ chơi trumpet đấy, Dieter.

“Phải. Từ lúc đó tôi đã biết. Một người lính...”

Nhưng từ khi nào hắn biết mình đã trở thành thứ kia? Một ngày năm 1986, khi hắn bước ra từ cái ống. Hắn đã khác. Hắn là Ares. Đó là sự thật. Giờ mọi chuyện đã rõ ràng. Nhưng...

“Chờ đã. Thưa ngài, ngài vừa nói là quân đội của Đức hoàng sao?”

“Đúng vậy. Chuyện... dài lắm. Giờ mặc đồ vào rồi nghỉ đi. Đây là lệnh.”

* * *

Dorian gần như thức suốt đêm và chỉ ngủ được vài giờ, nhưng khi tỉnh dậy, hắn thấy vô cùng sảng khoái. Những tia nắng đầu tiên đang rọi từ phía Đông và đây đó, khu rừng đang chuyển mình thức giấc.

Dorian đã thức dậy cùng một ý tưởng. Sao lúc trước hắn không nghĩ đến nó nhỉ? Hắn cần hành động thật nhanh để ý tưởng này có cơ may thành công.

Hắn rón rén đến kiểm tra viên phi công. Anh ta đang thở dốc. Vết thương tiếp tục rỉ máu xuống nền rừng, lan ra thành một vũng đỏ sẫm xung quanh anh ta. Anh ta thi thoảng lại cựa mình.

Dorian quay đi và ra ngồi trên tảng đá một lúc lâu, nghe ngóng, cố xác định phương hướng. Khi đã chắc chắn, hắn kiểm tra súng và bắt đầu lên đường.

* * *

Từ các bụi cây, Dorian có thể thấy hai thổ dân Berber. Một người đang nằm dưới đất; người kia, có vẻ là cấp chỉ huy, nằm trong lều. Hắn khá chắc là không còn ai khác; bởi chỉ có hai con ngựa được cột lại ở thân cây gần đó.

Có một cây dao rựa lớn nằm ngay cạnh đám lửa đang chảy âm ỉ. Dorian sẽ dùng nó. Súng có thể gây chú ý, nhưng không cần thiết phải làm vậy. Hai thổ dân Berber say ngủ sẽ chẳng thành vấn đề với hắn.

* * *

Dorian thúc con ngựa lần nữa. Nó phóng xuyên qua khu rừng. Tới trại, trước tiên hắn sẽ gọi điện thoại để đẩy giờ cứu viện lên sớm hơn. Hắn và viên phi công kia sẽ mất bao lâu để phi ngựa đến đó? Câu hỏi hay hơn là: anh ta còn bao nhiêu thời gian? Dorian ước gì mình biết được đáp án. Đó sẽ là thời hạn cho hắn. Con ngựa sẽ cứu sống viên phi công. Hắn thúc thêm một phát và con ngựa phi nhanh hơn. Hắn nắm dây cương kéo con ngựa còn lại chạy sát đằng sau. Những con vật tuyệt đỉnh.

Tới trại, Dorian chạy chậm lại rồi nhảy xuống trước khi hai con ngựa kịp dừng bước.

“Này! Dậy đi.”

Dorian với lấy chiếc điện thoại vệ tinh.

Viên phi công không trả lời.

Dorian dừng lại. Không. Hắn quay người. Hắn biết mình đã nhìn thấy gì, nhưng hắn vẫn chạy lại chỗ cấp dưới của mình. Hắn đặt hai ngón tay lên cổ anh ta. Dorian cảm nhận được lớp da lạnh cóng trước khi thấy mạch anh ta không còn đập nữa, nhưng hắn vẫn đặt ngón tay ở đó một lúc, nhìn chằm chằm đôi mắt khép chặt.

Cơn phẫn nộ dâng trào trong hắn. Hắn suýt đá một phát vào thi thể viên phi công. Hắn chỉ muốn quỳ xuống thụi mấy quả vào mặt anh ta – vì tội dám lìa đời, vì đã lừa hắn, vì... tất cả. Hắn đứng dậy, hai con ngựa liền giật bắn mình, bỏ chạy khỏi hắn. Một con hít lên rồi nhảy lồm chồm. Bọn động vật bốc mùi, ngu ngốc. Hắn quay người định đánh một con, nhưng chúng đã chạy ra ngoài tầm với của hắn. Chẳng sao. Hắn sẽ cưỡi một con cho đến khi nó chết, rồi nhảy lên con còn lại đi tiếp.

Hắn chạy tới chỗ chiếc điện thoại vệ tinh.

“Hạm đội tác chiến.”

“Nối máy cho đại úy Williams.”

“Xin giới thiệu danh tính.”

“Cậu nghĩ còn ai vào đây được hả?! Dạo này mấy người nhận được bao nhiêu cuộc gọi nhầm số thế? Nối máy cho Williams ngay, nếu không tôi sẽ xẻ đôi cậu khi nào ra được khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này đấy!”

“Xin... xin ngài giữ máy.”

Hai giây trôi qua.

“Williams...”

“Thay đổi lịch trình. Tôi sẽ đến điểm hạ cánh trong vòng một tiếng nữa.”

“Chúng tôi có thể đến đó...”

“Trong vòng một tiếng nữa! Một tiếng, hoặc chưa tới một tiếng. Họ có thể rửa ảnh trong một tiếng đấy, các anh khôn hồn thì lê xác xuống đây ngay. Nếu tôi phải tự chạy về chỗ hạm đội đóng quân thì anh không còn sống được lâu đâu, đại úy.”

Dorian nghe thấy viên đại úy hét lớn với đám trực thăng tụ tập ở đó.

“Chúng tôi sẽ... đến ngay, thưa ngài.”

“Cô gái kia...”

“Chúng tôi đang chăm sóc cô ấy...”

“Bỏ cô ta đi.”

“Ngài muốn...”

“Tôi không quan tâm cô ta đi đâu, tốt hơn hết là cô ta nên cuốn xéo trước khi tôi trở về.

Dorian ngắt điện thoại.

Hắn trèo lên lưng con ngựa gần nhất rồi đạp nó mạnh hết sức có thể.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.