Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Quận Phong Lan

Marbella, Tây Ban Nha

Bệnh viện tạm bợ được chia thành hai khu và Kate khó mà hiểu được thứ cô thấy. Giữa phòng, những chiếc giường nhỏ xếp dài ra, nối đuôi nhau, như một bệnh viện dã chiến. Người ta nằm rên rỉ và co giật, vài người đang hấp hối, những người còn lại thì lúc ngất lúc tỉnh.

Martin bắt đầu bước sâu hơn vào phòng. “Bệnh dịch này khác với đợt bùng phát năm 1918.”

Đợt bùng phát đầu tiên mà Martin nói tới là đại dịch cúm Tây Ban Nha đã lan ra toàn cầu năm 1918, giết chết khoảng năm mươi triệu người và khiến một tỷ người nhiễm bệnh. Kate và David đã phát hiện ra điều mà Martin và những tên chủ Immari của ông đã biết gần một trăm năm: bệnh dịch đó được giải phóng bởi một cổ vật cha cô đã giúp lấy ra từ công trình Atlantis ở Gibraltar.

Những câu hỏi vùn vụt chạy trong đầu Kate, nhưng khi nhìn kỹ mấy hàng giường và những con người sắp chết kia, cô chỉ có thể thốt lên, “Sao họ lại hấp hối? Con tưởng Phong Lan đã ngăn được diễn biến của dịch rồi mà.”

“Đúng vậy. Nhưng chúng ta đang chứng kiến thuốc mất tác dụng. Chúng ta ước lượng trong vòng một tháng, mọi người sẽ trở nên nhờn Phong Lan. Một vài người đang hấp hối đã tình nguyện thử nghiệm. Đó là những người con vừa thấy.”

Kate bước lại gần một chiếc giường, xem xét mọi người, tự hỏi... “Chuyện gì sẽ xảy ra khi Phong Lan không dùng được nữa?”

“Không có Phong Lan, gần chín mươi phần trăm những người nhiễm bệnh sẽ chết trong vòng bảy mươi hai tiếng.” Kate không thể tin được. Những con số đó chắc chắn không đúng. “Không thể nào. Tỷ lệ tử vong năm 1918...”

“Thấp hơn nhiều, đúng thế. Đó là một điểm cho thấy dịch bệnh này khác biệt. Chúng ta đã nhận ra các điểm khác biệt khác khi bắt đầu thấy những người sống sót.” Martin dừng lại và hất đầu về phía một loạt các xà lim được rào chắn một phần, nằm dọc tường phòng ăn. Với Kate, những người trong đó trông khỏe mạnh, nhưng hầu hết toàn túm tụm lại với nhau, không nhìn ra ngoài. Có gì đó rất không ổn với họ, nhưng cô không thể chỉ ra đó là gì. Cô tiến một bước về phía họ.

Martin tóm lấy cánh tay cô. “Đừng tiếp cận họ. Những người sống sót này có vẻ, về cơ bản là... tiến hóa ngược. Kiểu như hoạt động não của họ bị rối tung cả lên. Vài người tệ hơn những người khác, nhưng đó là một trạng thái thoái hóa.”

“Điều này xảy ra với tất cả những người sống sót sao?”

“Không. Khoảng một nửa bị kiểu tiến hóa ngược này.”

“Và nửa còn lại?” Kate gần như phát hãi chờ câu trả lời.

“Theo ta.”

Martin nói mấy câu với một lính gác ở cuối phòng, và khi anh ta đứng dịch sang bên, họ bước vào một phòng ăn nhỏ hơn. Các cửa sổ đều đã bị đóng ván kín mít và mọi ngóc ngách trong căn phòng đều được chia thành những xà lim lớn, chỉ trừ một lối đi hẹp ở giữa.

Martin không tiến sâu vào phòng. “Đây là những người sống sót còn lại – những người đã gây rắc rối trong trại.”

Căn phòng tù túng hẳn đang giữ hơn một trăm người sống sót, nhưng nó im bặt. Không ai cử động. Họ đều đứng nhìn Kate và Martin chằm chằm với những đôi mắt lạnh lùng, vô cảm. Ch

Martin tiếp tục thấp giọng. “Không có thay đổi đáng kể nào về thể trạng. Chúng ta chưa thấy gì cả. Nhưng họ lại trải qua sự thay đổi về hoạt động não. Họ trở nên thông minh hơn. Giống việc tiến hóa ngược, mỗi người lại bị ảnh hưởng một kiểu khác nhau, nhưng vài cá thể biểu hiện các khả năng giải quyết vấn đề phi thường. Vài người trở nên mạnh hơn một chút. Và còn một chủ đề nữa: sự cảm thông và trắc ẩn có vẻ lại mất đi. Như ta đã nói, mỗi người mỗi khác, nhưng tất cả những người sống sót đều có vẻ như đang bị giảm chức năng xã hội.”

Như được ai ra hiệu, đám người ở cả hai bên phòng rẽ ra, để lộ những chữ cái màu đỏ trên bức tường phía sau họ. Họ đã viết những chữ đó bằng máu.

Phong Lan không thể ngăn Darwin.

Phong Lan không thể ngăn Tiến hóa.

Phong Lan không thể ngăn Bệnh dịch.

Phía bên kia phòng, một người sống sót khác đã viết:

Dịch bệnh Atlantis = Tiến hóa = Số mệnh Loài người.

Trong xà lim bên cạnh có những chữ:

Tiến hóa là không thể tránh khỏi.

Chỉ kẻ ngốc mới chống lại số phận.

“Chúng ta không chỉ đang chống lại bệnh dịch,” Martin thì thầm. “Chúng ta đang chống lại những người sống sót, những người không muốn thuốc chữa, những người coi điều này là bước kế tiếp của nhân loại hay một sự khởi đầu hoàn toàn mới.”

Kate chỉ đứng đó, không chắc nên nói gì.

Martin quay lại dẫn Kate ra khỏi phòng, về lại phòng chữa trị chính, rồi qua một cánh cửa nữa đến một nơi hẳn đã từng là bếp, nhưng giờ đã thành một phòng thí nghiệm. Sáu nhà khoa học ngồi trên ghế đẩu, làm việc với những thiết bị đặt trên bàn thép. Họ đều ngẩng lên nhìn Kate, rồi từng người một dừng công việc của mình lại và bắt đầu trố mắt ra to nhỏ với nhau. Martin vòng cánh tay qua người cô và vừa gọi với ra sau,”Tiếp tục đi,” vừa đưa Kate đi nhanh qua căn bếp. Ông đột ngột dừng lại trước một cánh cửa trong hành lang hẹp sau bếp. Ông đánh mật mã vào một tấm bảng nhỏ, cửa bật mở với một tiếng rít. Họ bước vào trong, rồi ngay khi cửa đóng kín lại, ông chìa tay ra. “Mẫu thử.”

Kate vân vê cái ống nhựa trong túi. Ông chỉ mới nói cho cô một nửa câu chuyện – chỉ vừa đủ để lấy thứ ông cần. Cô ngả người ra. “Tại sao các ảnh hưởng của dịch bệnh lần này lại khác? Tại sao nó không xảy ra giống năm 1918?”

Martin bước ra xa khỏi cô và ngồi phịch xuống một cái ghế ở chiếc bàn gỗ cũ nát. Đây hẳn đã từng là văn phòng của quản lý nhà hàng. Nó có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra sân. Chiếc bàn phủ đầy những thiết bị Kate không nhận ra được. Sáu màn hình máy tính lớn treo trên tường, biểu thị các bản đồ và đồ thị, đang cuộn xuống những hàng chữ dài bất tận, giống như dòng tiêu đề tin tức thị trường chứng khoán.

Martin day thái dương, rồi lật vài tờ giấy. “Dịch bệnh khác vì chúng ta khác. Bộ gene con người không thay đổi là bao, nhưng não chúng ta hoạt động rất khác so với một trăm năm trước. Chúng ta xử lý thông tin nhanh hơn. Chúng ta dành cả ngày đọc email, xem ti vi, ngấu nghiến thông tin trên Internet, dính lấy mấy cái điện thoại thông minh của mình. Chúng ta biết cách sống, cách ăn uống, thậm chí cả căng thẳng, có thể ảnh hưởng đến sự kích hoạt gene và điều đó tác động trực tiếp đến cách mầm bệnh ảnh hưởng chúng ta. Thời khắc này trong sự phát triển của chúng ta chính là điều mà kẻ đã tạo nên Dịch bệnh Atlantis mong chờ. Dịch bệnh này như được sắp đặt cho chính thời khắc này, cho não người đạt đến điểm chín muồi để có thể sử dụng.”

“Sử dụng cho việc gì?”

“Đó chính là câu hỏi, Kate. Chúng ta không biết đáp án, nhưng chúng ta có vài manh mối. Như con đã thấy, chúng ta biết Dịch bệnh Atlantis vận hành chủ yếu trên hoạt động não. Với một nhóm nhỏ những người sống sót, nó có vẻ tăng cường hoạt động não. Với những người sống sót còn lại, nó phá tung hoạt động não. Nó giết toàn bộ những người khác – rõ ràng là nó không có tác dụng gì với những người đó. Dịch bệnh đang biến đổi nhân loại ở mức độ di truyền học – thực sự biến đổi sinh học chúng ta thành một kết quả theo ý muốn nào đó.”

“Ba có biết bệnh dịch nhắm tới những gene nào không?”

“Không, nhưng chúng ta sắp tìm ra rồi. Giả định hiện nay của chúng ta là Dịch bệnh Atlantis chỉ đơn giản là một sự cập nhật về gene đang cố điều khiển gene Atlantis. Nó đang cố hoàn tất sự thay đổi trong hoạt động não vốn đã bắt đầu bảy mươi ngàn năm trước với sự xuất hiện của Dịch bệnh Atlantis – Bước Đại Nhảy Vọt đầu tiên. Nhưng chúng ta không biết nước cờ cuối là gì. Một Bước Đại Nhảy Vọt thứ hai – ép chúng ta tiến bộ – hay là một bước đại thụt lùi – một sự đảo ngược quy mô lớn trong quá trình tiến hóa loài người?”

Kate cố tiêu hóa thông tin này. Ngoài cửa sổ, một trận chiến lớn nổ ra trên phần sân gần tòa tháp gần nhất. Một hàng người chạy tán loạn, một nhóm xông vào đám lính gác. Kate nghĩ đó cũng chính là nhóm vừa được đưa đến, nhưng cô không chắc.

Martin liếc nhanh ra cửa sổ rồi lại tập trung về Kate. “Hay có bạo loạn lắm, nhất là khi một nhóm mới được đưa đến.” Ông chìa một bàn tay ra. “Ta rất cần mẫu thử đó, Kate.”

Kate lướt mắt qua căn phòng lần nữa – đống thiết bị, các màn hình, những đồ thị trên tường. “Đây là cuộc thử nghiệm của ba, đúng không? Ba là giọng nói trong căn phòng kia. Con đang làm việc cho ba.”

“Tất cả chúng ta đều làm việc cho ai đó...”

“Con đã bảo là con muốn câu trả lời mà.”

“Câu trả lời là phải. Đây là thử nghiệm của ta.”

“Tại sao? Sao lại nói dối con?” Kate hỏi, không thể giấu được sự đau đớn trong giọng mình. “Con đáng ra đã có thể giúp ba.”

“Ta biết, nhưng con cũng sẽ đặt câu hỏi. Ta đã mong chờ ngày này – nói cho con sự thật, nói cho con những việc ta đã làm, nói cho con tình trạng thế giới. Ta muốn che chở con khỏi nó... lâu hơn một chút.” Martin nhìn tránh đi và trong giây phút đó, ông trông già đi rất nhiều.

“Phong Lan. Đó là một lời dối trá, phải không?”

“Không. Phong Lan là thật. Nó ngăn chặn dịch bệnh, nhưng nó chỉ câu giờ cho chúng ta thôi, và nó đang mất tác dụng. Chúng ta đang gặp trục trặc về sản xuất và mọi người đang mất hy vọng.”

“Ba không thể phát triển nó qua một đêm,” Kate nói.

“Không. Phong Lan là kế hoạch dự phòng của chúng ta – thực ra là kế hoạch dự phòng của cha con. Ông ấy bắt chúng ta giả định rằng một bệnh dịch sẽ được giải phóng và buộc chúng ta phải tìm thuốc chữa trong trường hợp bệnh dịch xảy ra. Chúng ta đã phát triển nó hàng thập kỷ, nhưng không thực sự đạt được tiến bộ gì cho đến khi tìm ra thuốc trị HIV.”

“Khoan đã, có thuốc trị HIV sao?”

“Ta sẽ nói mọi thứ cho con, Kate, ta thề. Nhưng ta cần mẫu thử. Và ta cần con quay về phòng. Ngày mai, đội SAS[∗] sẽ đến tìm con. Họ sẽ đưa con đến Anh, đến nơi an toàn.”

“Gì cơ? Con không đi đâu hết. Con muốn giúp.”

“Con có thể giúp. Nhưng ta cần phải biết con được an toàn.”

“An toàn khỏi cái gì?” Kate hỏi.

“Hội Immari. Chúng đã đưa quân vào Địa Trung Hải rồi.”

Những bản tin radio mà Kate đã nghe chủ yếu nói về việc lực lượng Immari bại trận ở các quốc gia thuộc thế giới thứ ba. Cô không nghĩ nhiều về chuyện đó. “Hội Immari là một mối đe dọa ư?”

“Hẳn rồi. Chúng đã chiếm được phần lớn bán cầu Nam.”

“Không phải chứ...”

“Thật đấy.” Martin lắc đầu. “Con không hiểu. Khi Dịch bệnh Atlantis nổ ra, hơn một tỷ người đã nhiễm bệnh trong vòng hai mươi tư tiếng. Rồi bọn Immari bắt đầu càn quét thế giới. Chúng đưa ra một giải pháp lạ thường: một hội những người sống sót – nhưng chỉ những người tiến hóa nhanh, những kẻ được chúng gọi là “người được chọn”. Chúng bắt đầu với bán cầu Nam, với những quốc gia dân số đông gần Nam Cực. Chúng cai trị Argentina, Chile, Nam Phi và cả tá nước khác.”

“Gì cơ...”

“Chúng đang xây dựng một đội quân để xâm chiếm Nam Cực.”

Kate nhìn ông chằm chằm. Không thể nào. Các bản tin BBC lạc quan lắm mà. Cô vô thức lấy ống xi lanh ra khỏi túi đưa cho ông.

Martin lấy cái ống và xoay ghế lại. Ông bấm nút trên một chiếc bình trông như phích nước với bảng hiển thị nhỏ và một thứ giống điện thoại vệ tinh gắn bên cạnh. Nắp bình mở ra, Martin thả ống nhựa vào.

Qua cửa sổ, trận chiến trong khu trại trở nên căng thẳng hơn.

“Ba đang làm gì thế?” Kate hỏi.

“Cập nhật kết quả của chúng ta lên hệ thống.” Ông ngoái lại nhìn cô. “Chúng ta là một trong nhiều địa điểm. Ta nghĩ chúng ta sắp tìm được rồi, Kate.”

Những vụ nổ ở khu trại che kín ô cửa sổ nhỏ, Kate thậm chí có thể cảm nhận được luồng khí nóng qua bức tường. Martin gõ mạnh bàn phím, các màn hình chuyển sang cảnh khu trại, rồi đến bờ biển. Một nhóm trực thăng đen lấp đầy màn hình. Martin đứng bật dậy ngay trước khi tòa nhà rung chuyển, đẩy Kate xuống sàn. Tai cô ù lên và cô cảm thấy Martin nhảy lên người cô, che chở cô khỏi đống gạch vỡ trên trần đang rơi xuống.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.